Phong Ấn quay đầu nhìn toilet, nhưng tình hình đòi hỏi cần phải có vòi sen. “Vết thương của em vẫn chưa lành hẳn, không nên để dính nước.”
“Nhưng nếu không tắm nữa em sẽ rất hôi!” Lôi Vận Trình mày chau mặt ủ dẩu đôi môi nhỏ nhắn của mình. Tuy đã có nhân viên chăm sóc giúp cô gội đầu, dùng khăn vắt nước lau người, nhưng đã lâu rồi cô không được tắm rửa gì hết.
Phong Ấn có thể hiểu loại cảm giác này, lúc bọn họ ra huấn luyện sinh tồn trong điều kiện thực tế cũng không có điều kiện tắm rửa, muốn bẩn đến cỡ nào thì có bẩn đến cỡ đó.
“Để anh gọi nhân viên chăm sóc, em chờ một chút.” Phong Ấn nói xong thì muốn đứng dậy rung chuông, Lôi Vận Trình nhanh tay giữ anh lại.
“Không cần, em không thích bị người lạ nhìn thấy.”
Phong Ấn nhíu mày, “Sao em lắm chuyện quá vậy, không gọi nhân viên chăm sóc chẳng lẽ em muốn anh tắm cho em?”
Đùng một cái, trên mặt Lôi Vận Trình hiện ra hai áng mây đỏ ửng, cô cười hì hì, “Có thể mà, chúng ta đã rất quen thuộc rồi.”
Phong Ấn day day đầu cô, khẽ cười nhạo, “Em dở trò à, muốn dùng sắc dụ dỗ anh em vẫn chưa đủ trình độ đâu.”
Mưu đồ của Lôi Vận Trình bị vạch trần, cô xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.
Cuối cùng, do cô quá kiên trì nên Phong Ấn không đi tìm nhân viên chăm sóc, nhưng anh cũng không giúp cô tắm như mong muốn của cô. Lôi Vận Trình ở trong toilet cầm vòi hoa sen cẩn thận tránh những chỗ bị thương rồi cọ rửa bản thân, trong đầu cô đang tính kế sách tiếp theo…
Trên mặt cô nóng đến mức có thể hấp trứng gà, từ nhỏ đến lớn, chuyện quá giới hạn lớn nhất mà cô đã từng làm cũng chỉ có lần cưỡng hôn ở bể bơi. Lần đó chính là cưỡng hôn, chẳng lẽ lần này phải mạnh hơn nữa… Thân thể của anh?
Đàn ông thôi, thái độ đối với phụ nữ cũng giống như đối với thuốc lá và rượu, một khi đã nếm phải mùi vị ngon ngọt luôn luôn nhớ nhung rồi bị nghiện, hơn nữa thân thể đi trước, đầu óc đi sau. Chuyện gì đã thành thói quen thì cái đó càng đáng sợ, cai thuốc lá rất khó khăn. Đàn ông có thể quên dáng vẻ của phụ nữ, nhưng tuyệt đối sẽ không quên cảm giác phụ nữ đã mang đến cho họ.
Đây là điều Đỗ Nghiên Thanh đã nói với cô. Lôi Vận Trình biết bản thân mình ở trong mắt Phong Ấn thực ra luôn luôn là một cô nhóc nhỏ không hề hóa thành phụ nữ, cô muốn cho bản thân anh cảm nhận được sự thay đổi lớn của mình so với trước kia, khiến anh có thể triệt để ý thức được rằng cô đã lớn, có thể nói chuyện yêu đương với anh được rồi.
Phong Ấn ở bên ngoài xem TV, nhưng mà giờ này dường như chỉ toàn phát sóng những bộ phim truyền hình nhàm chán, anh đành phải tự mình tìm quyển tạp chí quân sự để giết thời gian.
“Á -----!” Lôi Vận Trình bỗng nhiên thét lên chói tai dọa anh nhảy dựng lên, Phong Ấn dùng tốc độ nhanh nhất chạy vọt đến cửa toilet.
“Sao vậy Trình Trình?”
“Có… Gián.” Lôi Vận Trình ở phía trong quấn khăn tắm kỹ lưỡng bày ra một vẻ mặt sợ hãi rồi cất giọng trả lời.
Vốn dĩ Phong Ấn muốn đẩy cửa vào, nhưng khi nghe câu trả lời này động tác của anh kịp thời phanh lại, hai mắt nheo nheo, tay sửa lại thành chống lên cửa ra vẻ thúc thủ vô sách(1). “Gián hả, anh cũng ghét gián lắm, em tự mình nghĩ cách đi.”
(1) Thúc thủ vô sách: Bó tay.
Nghe tiếng bước chân anh đi xa dần, Lôi Vận Trình ở bên trong này không dám tin trợn to mắt, người đàn ông này quá nhếch nhác hay là anh… Đã nhận ra gì rồi?
Cuối cùng thì Lôi Vận Trình cũng tắm rửa xong rồi bước ra từ toilet, Phong Ấn đang nửa nằm trên giường xem tạp chí, anh không hề ngẩng đầu nhìn cô một cái, “Mặc quần áo vào, đừng để bị cảm.”
“…” Lôi Vận Trình đỏ mặt hừ một tiếng, cô đóng cửa toilet một lần nữa rồi kéo khăn tắm xuống thay thành chiếc áo ngủ tay dài.
“Anh vẫn là đàn ông chứ? Vậy mà không hề quan tâm đến em!” Lôi Vận Trình thở hổn hển chất vấn anh, Phong Ấn cười khẽ, anh đóng quyển tạp chí lại rồi giương mắt quan sát cô.
“Nhóc con, có phải em đã quên chuyện lúc em chín tuổi đã từng bắt một con gián bỏ vào trong cặp anh không?”
Lôi Vận Trình giật mình, sau đó cô vò đầu xấu hổ. “Có chuyện này sao, ha…”
“Em thì đã quên, còn anh thì nhớ rất kĩ.” Phong Ấn trừng cô, lấy máy sấy đưa cho cô. “Sấy khô tóc rồi ngủ đi.”
“Ờ.”
Lôi Vận Trình vừa sấy tóc, vừa thầm mắng bản thân thất sách, một đôi mắt bất chợt chuyển đến trên người anh. “Bả vai em rất đau, anh sấy tóc giúp em đi.”
“Kết thúc mấy cái suy nghĩ lung tung của em đi.” Phong Ấn một mực từ chối, Lôi Vận Trình bất mãn nhíu mày, không nói nữa.
Chờ anh xem xong tạp chí, cô vẫn chưa bình ổn trở lại, Phong Ấn ra ngoài ban công hút thuốc, xuyên thấu qua cửa sổ, anh thấy bóng lưng mảnh khảnh và tư thế lộ rõ vẻ không được tự nhiên của cô, anh nhíu mày lại.
Tay Lôi Vận Trình buông thõng, máy sấy rơi vào trong tay anh. “Gì thế?”
Phong Ấn ngậm thuốc không lên tiếng, xoay đầu cô lại rồi yên lặng sấy tóc cho cô. Bỗng chốc trong phòng chỉ còn lại tiếng vù vù phát ra từ máy sấy, không khí giữa hai người lặng lẽ thay đổi thành trầm mặc.
“Sao anh lại biết em bị thương?” Bỗng nhiên Lôi Vận Trình mở miệng.
“Phương Mặc Dương nói.”
“Sao anh ta lại nói với anh chuyện này, có phải sợ em chết không, cho nên bảo anh đến gặp mặt em lần cuối cùng, để tránh việc em chết không nhắm mắt?” Lôi Vận Trình vui vẻ cười.
“Nhưng mà em đừng chết, em chết anh cũng không sống nổi.”
“Chết vì tình mà.”
Lôi Vận Trình không sợ chết chế nhạo lại, Phong Ấn mỉm cười mỉa mai. “Đàn ông nhà em đều không phân phải trái, nhất định sẽ lấy chuyện này tính sổ lên đầu anh.”
Lôi Vận Trình cười nhạo, “Phong Ấn, em phát hiện thật ra anh là người rất nhát gan, rất không giống anh nha.”
Phong Ấn phả ra một làn khói, đặt thuốc lên gạt tàn. “Vậy theo em thế nào mới giống anh.”
“Nếu xem trọng người phụ nữ nào thì nên quyết đoán tấn công, lấy tư thái sét đánh không kịp bịt tai mà công thành chiếm đất giành lấy chủ soái.” Lôi Vận Trình khí thế tràn đầy nắm tay, vụng trộm ngắm nhìn sắc mặt anh phản chiếu trong gương.
Phong Ấn dùng sức vò vò máy tóc ngắn của cô, anh tắt điện rồi dùng chân đá ghế một cái xoay cô đối mặt với mình. “Em biết hai chữ rụt rè viết thế nào không?”
“Biết.” Lôi Vận Trình giả ngốc, chớp mắt vô tội.
Phong Ấn hừ lạnh, hất cằm lên. “Lại giường đi.”
“Hả? À… Ờ!” Mặt Lôi Vận Trình đỏ lên, thừa lúc anh đang thu dọn máy sấy cô ngoan ngoãn nằm lên giường đắp chăn lại, còn thuận tay tắt đèn, trái tim nhỏ của cô đang đập bình bịch.
Phong Ấn ngồi xuống cạnh cô, xắn tay áo lên để lộ ra cánh tay, xốc chăn cô lên. “Nằm sấp xuống.”
Nằm sấp? ... Lôi Vận Trình không dám hỏi nhiều, cô làm theo lời anh.
Lúc có một bàn tay dài xoa xoa phía sau lưng cô, cả người cô đều trở nên căng cứng, hô hấp vì căng thẳng mà không thông. Tay anh trên lưng cô đang tiến tiến lui lui vòng vòng vo vo, chuyền dần từ dưới lên trên đến xương bả vai rồi ấn nhẹ xuống.”
“Thả lỏng một chút, đừng khẩn trương như vậy, hít sâu vào.” Phong Ấn cố nén cười, lực đạo của anh lúc nặng lúc nhẹ cực kì có kĩ xảo.
Dưới sự ấn xoa của tay anh tản mát ra một sức mạnh kỳ lạ khiến cảm giác đau nhức ở bả vai giảm đi một nửa, lúc này Lôi Vận Trình mới biết ý đồ của anh là để thân thể cô thoải mái hơn một chút.
Lôi Vận Trình không biết nên vui vẻ hay khổ sở vì điều này. Vì việc cô bị thương, quan hệ giữa hai người đã có bước đột phá lớn, tuy rằng lúc này anh vẫn còn từ chối cô, nhưng ít ra cô có thể cảm nhận được anh đang bắt đầu dao động, bắt đầu thử chấp nhận cô. Môi Lôi Vận Trình hơi cong lên, đây là một sự khởi đầu không thể tốt hơn, vậy thì cô còn nôn nóng gì nữa?
Lôi Vận Trình nhanh chóng buông tha cho cái mẹo nhỏ không đáng tin này, cô ngoan ngoãn cùng anh vượt qua những ngày còn lại ít ỏi trong bệnh viện.
Thời gian tốt đẹp luôn trôi qua rất nhanh, vết thương của Lôi Vận Trình hồi phục còn nhanh hơn tưởng tượng, bác sĩ làm kiểm tra toàn diện cho cô, sau đó cho biết kết quả là cô có thể xuất viện bất cứ lúc nào, điều này khiến cô vừa buồn vừa vui.
Phương Mặc Dương xuất hiện khiến cô càng thêm rầu rĩ không vui.
“Chiều ngày mai xuất viện rồi, Lôi Vận Trình, ung dung tự tại quá lâu rồi có phải không thể thích ứng được huấn luyện nghiêm khắc hay không?” Khóe môi Phương Mặc Dương cong lên đầy châm biếm, “Chúng ta còn một vấn đề vẫn chưa được giải quyết, em sẽ không quên đó chứ?”
Chờ Phương Mặc Dương đi rồi, Lôi Vận Trình mới mệt mỏi ngồi phịch xuống giường giả chết, làm sao cô có thể quên còn một hình phạt đang treo trên đầu cô.
Phong Ấn xem thời khóa biểu trong ngày, vừa đúng lúc anh phải trở về đơn vị, anh đặt vé máy bay xong trở về thì liền nhìn thấy Lôi Vận Trình đáng thương đang nhìn anh.
“Giúp em xin một việc được không? Trong các học viên phi hành anh ta thích nhất là anh, quan hệ cá nhân của hai người tốt như vậy, nhất định anh ta sẽ xóa nợ.”
Phong Ấn lơ đễnh, “Quan hệ cá nhân tốt và chuyện này khác nhau, vi phạm kỷ luật quân đội em còn muốn đi cửa sau nữa à?”
“Anh Tiểu Ấn, xin anh hãy thương xót em, nói không chừng em sẽ bị khai trừ quân tịch đó!”
Vẻ mặt của Phong Ấn hiện lên vẻ thích thú, “Bây giờ biết gọi anh trai? Muộn rồi, anh ước gì anh ta khai trừ em.”
“Anh cũng không có nhân tính như vậy!” Lôi Vận Trình tức giận đấm giường, “Em sẽ nhanh chóng bị Phương Mặc Dương hành hạ chết, anh còn không biết đau lòng cho em, nếu em bị khai trừ rồi em sẽ đến quân đội quậy anh! Nói anh trêu chọc em, để anh cũng bị khai trừ như em! Hừ!”
Phong Ấn nhíu mày cười, “Anh đau lòng vì em vẫn chưa đủ sao? Phương Mặc Dương điện thoại ngày trước, ngày sau anh đã xin phép đội trưởng đến đây, bây giờ nhiệm vụ phi hành không ít, có biết anh xin nghỉ khó khăn đến mức nào không ------”
Phong Ấn nói một nửa thì dừng lại, chỉ vì Lôi Vận Trình đang ôm gối với vẻ mặt tươi cười thỏa mãn, còn kèm theo vài phần xảo quyệt. Anh không thể không thở dài, gõ vào đầu của cô. “Vui vẻ gì, đi thay quần áo đi, còn lại nửa ngày anh dẫn em ra ngoài chơi.”
Lôi Vận Trình xoa đầu cười, “Bọn họ xưng hô với anh thế nào vậy anh? Em muốn nghiêm túc xưng hô thử một lần.”
Phong Ấn nghiêng đầu, “Đồng chí cơ trưởng.”
Ngay lập tức Lôi Vận Trình liền nhảy xuống giường đứng nghiêm chào theo nghi thức quân đội: “Vâng! Đồng chí cơ trưởng!”
Đây là lần đầu tiên Lôi Vận Trình được triệt để ngắm phong cảnh bên ngoài sau khi cô đến thành phố C, nằm viện cũng không tự do hơn lúc ở trường là bao nhiêu, bác sĩ không cho cô đi lung tung và anh cũng vô cùng cẩn thận, sợ nếu có một chút sai lầm giấc mộng phi công sẽ chết ngay từ lúc còn trong trứng nước.
Cô không biết lần này có được tính là lần hẹn hò thứ hai của anh và cô hay không, cô cực kì quý trọng mỗi một giây được ở bên cạnh anh.
Bữa cơm tối hai người giải quyết ở bên ngoài, Phong Ấn dẫn cô đến những nơi nổi tiếng về thức ăn vặt. Mặt tiền của nhà hàng không lớn, nhưng làm ăn lại vô cùng phát đạt. Dường như ông chủ rất chú ý đến anh, thấy anh dẫn theo một cô gái thì liền cố ý sắp xếp một không gian phù hợp cho bọn họ.
Thức ăn được mang lên, Lôi Vận Trình không hề khách khí kh