i động. “Anh tốt nghiệp lâu như vậy rồi mà ông chủ vẫn còn nhận ra anh à?”
Phong Ấn nhún vai, “Có nguyên nhân, Lục Tự và ông chủ ở đây đã từng đánh nhau một lần, anh ta có thể không nhớ sao?”
Lôi Vận Trình hừ một tiếng, “Lục Tự nhất định là quân nhân lưu manh, quân nhân công tử, người đáng ghét như thế mà không bị khai trừ thì thật sự là ông trời không có mắt.”
Phong Ấn rót một ly nước trái cây đầy cho cô, “Em có thành kiến không nhỏ với cậu ấy nhỉ, bố cậu ấy là sư trưởng sư đoàn Không quân X.”
“Khó trách! Không biết xấu hổ đến vậy!” Lôi Vận Trình hoảng sợ, tiếp theo đó cô hừ lạnh khinh thường. “Anh ta nhất định là dựa dẫm vào bố mình chứ gì?”
Phong Ấn lắc đầu, “Binh chủng khác thì có khả năng, nhưng phi công thì không có khả năng đó đâu, không ai có lá gan đi cửa sau, hoặc là để xảy ra sự cố, gặp chuyện không may sẽ không phải là chuyện nhỏ, tổn thất đến quốc gia quá lớn, chưa nói đến chi phí chế tạo máy bay, để bồi dưỡng được một phi công không dễ dàng như thi lấy bằng lái xe ô tô, em ngẫm lại lúc em dự tuyển ban đầu có bao nhiêu người, nhìn lại bốn năm sau có được mấy người tốt nghiệp thuận lợi, Trình Trình, nói bằng lương tâm Lục Tự thật sự là một người vô cùng ưu tú.”
Lôi Vận Trình nhíu mày, cô luôn có tâm lí phản cảm với Lục Tự, cô gảy gảy miếng thịt nhỏ trong chén, nhỏ giọng nói thầm. “Anh ta gửi cho em rất nhiều tin nhắn.”
Phong Ấn cười nhạt, “Tin nhắn nói gì?”
“Không biết, em không hề mở ra.” Lôi Vận Trình nhìn anh, cô phát hiện trên mặt anh vẫn chưa có biểu cảm và phản ứng mà cô hy vọng, trong lòng vô cùng mất mát.
Phong Ấn nhận ra cảm xúc thay đổi của cô, anh gắp thức ăn để vào chén cô, không nói gì cả.
Cơm ăn được một nửa, Lôi Vận Trình đột nhiên hỏi anh, “Anh không uống rượu sao? Chỉ ăn như vậy thì còn gì thú vị nữa?”
Môi Phong Ấn cong lên, anh liếc cô một cái, “Em lại có chủ ý gì nữa đây? Uống rượu xong có phải buối tối về khách sạn anh ngủ, rượu vào loạn tính, chuyện này sẽ không xảy ra với chúng ta đâu, em quá xem thường sự tự chủ của anh rồi đó, em nên bỏ cái suy nghĩ này sớm đi.”
Lôi Vận Trình thẹn quá hóa giận đấm anh “Em không nghĩ như vậy nha, anh xấu xa quá Phong Ấn!”
Hai người vừa cười vừa giỡn ầm ĩ trải qua bữa cơm tối, nhà hàng cách bệnh viện không xa nên cả hai quyết định đi bộ về.
Ngọn đèn nhàn nhạt, bóng đêm vây quanh con người. Thành phố C về đêm rét lạnh hơn rất nhiều, Lôi Vận Trình mặc áo khoác của anh, đi bên cạnh anh, bỗng nhiên nhớ đến có một đêm cô và anh cũng sóng vai đi trên đường, lúc đó cô còn muốn vụng trộm kéo tay anh, đáng tiếc vẫn chưa toại nguyện.
Bên cạnh có một cặp tình nhân đi thoáng qua, trong lòng của Lôi Vận Trình lại bồi hồi không yên, cô cắn đầu ngón tay nhìn tay anh đang bỏ vào túi quần. Cô đến gần anh hơn một chút, thử thăm dò túm lấy cổ tay áo sơ mi của anh, điều khiến cô vui mừng là anh không từ chối cô, cô ngẩng đầu nhìn anh, nhưng anh vẫn bình thường.
Điều này đối với cô mà nói không thể nghi ngờ gì nữa mà là một kiểu dung túng, tim Lôi Vận Trình đập mạnh, do dự một lúc lâu mới quyết định, nếu đã làm thì làm đến cùng, cô trực tiếp lần bàn tay nhỏ bé vào túi quần anh rồi nắm lấy bàn tay anh, sau đó cô ngừng thở chờ anh bỏ tay cô ra rồi cười giễu cô không biết tự trọng.
Nhưng mà không ngờ là, Phong Ấn không làm gì cả, thậm chí anh không hề động đậy một chút nào, phảng phất như bị cô nắm tay là chuyện quá mức bình thường. Lôi Vận Trình không nhịn được cúi đầu mừng thầm, cô cắn môi kiềm chế sự xúc động muốn bật cười thành tiếng.
Bỗng nhiên, Phong Ấn dừng bước, Lôi Vận Trình cảm thấy giật mình.
“Bỗng nhiên anh nhớ đến có mang theo một thứ, để ở khách sạn.” Phong Ấn nhìn đồng hồ, “Thời gian vẫn còn đủ, có muốn đến phòng anh lấy hay không?”
Lôi Vận Trình gật đầu, theo anh gọi xe trở về khách sạn. Từ lúc lên xe, vào thang máy đến phòng anh, tay của hai người không hề tách ra, không phải là anh không bỏ tay cô, mà là cô nắm chặt tay anh.
Vào phòng, Phong Ấn bất đắc dĩ lắc lắc tay, Lôi Vận Trình mới buông lỏng. Phong Ấn lấy từ hành lý ra một chiếc hộp hình chữ nhật đưa cho cô. Lôi Vận Trình mừng rỡ. “Vòng cổ à?”
Phong Ấn chỉ cười không trả lời, chờ đến lúc cô mở nắp hộp ra, khi thấy món đồ bên trong mới kinh ngạc há cái miệng nhỏ nhắn của cô: Đó là một khung mô hình cực kì tinh xảo máy bay chiến đấu F-8.
Lôi Vận Trình cẩn thận từng li từng tí nâng trong lòng bàn tay, “Wow! Đẹp quá! Là quà tặng em à?”
Mô hình máy bay chiến đầu này luôn luôn được đặt ở đầu giường của anh, trước khi đi, ma xui quỷ khiến thế nào anh lại đặt nó vào trong va ly, lúc đó, bản thân anh cũng không biết vì sao lại mang nó đến.
Lôi Vận Trình giơ cao chiếc máy bay chiến đấu ra ánh trăng ngoài cửa sổ khoa tay múa chân, nụ cười của cô rất thuần khiết, nhưng lại tràn ngập ý chí chiến đấu. “Em nhất định sẽ tốt nghiệp thuận lợi! Tự mình điều khiển nó!”
Vốn dĩ Phong Ấn đang cười, vì những lời nói này của cô, con ngươi của anh dần dần trở nên lạnh lẽo. “Trình Trình…”
Lôi Vận Trình nhảy đến bên cạnh anh, phấn khởi ôm lấy thắt lưng anh, chà tới chà lui ở trong lòng anh. “Cám ơn anh! Phong Ấn, cám ơn anh!”
Hai tay Phong Ấn vẫn không chạm vào cô, líu ríu giống như than khẽ, “Thật sự không phải anh đến để gặp em…”
“Em mặc kệ, dù sao anh cũng đã đến rồi, đã đến thì đã nói lên không phải anh không có một chút cảm giác nào với em.”
“Làm sao em biết được cảm giác anh đối với em là loại tình cảm em nghĩ?” Lời nói của Phong Ấn như một gáo nước lạnh dội vào người cô, ngay sau đó lại là gáo nước thứ hai: “Em biết cái gì gọi là ‘ảo giác phi hành’ không? Đó chính là sự phán đoán và cảm giác không tương xứng của phi công đối với trạng thái phi hành thực tế, lúc bay nghiêng thậm chí là bay đảo ngược lại nhầm lẫn là bay ngang, biển cả lại nhầm lẫn là bầu trời, bởi vì cả hai đều là màu xanh, biết những điều này sẽ sinh ra hậu quả gì không?”
“…”
“Lúc em đã cho rằng càng lúc cách càng gần bầu trời, máy bay và cả em lao đầu vào biển, máy bay thì hỏng, con người thì mất.” Tiếng nói bình tĩnh của anh khiến tâm trạng Lôi Vận Trình càng lúc càng bình tĩnh hơn.
“…” Lôi Vận Trình ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, “Có phải anh muốn nói tình cảm em dành cho anh cũng là ảo giác hay không?”
“Không phải không có khả năng này.”
“Em xác định là không có!”
Phong Ấn cười nhạt, “Trên một phương diện nào đó, tự tin là điều vô cùng quan trọng đối với một phi công, một khi ở trên không phát sinh tình huống nguy hiểm, quyết định sinh và tử chỉ có vài giây mà thôi, nó buộc em không được có một chút do dự nào.”
Lôi Vận Trình hít thật sâu, nhìn thẳng vào anh, trong mắt cô hiện lên một thứ ánh sáng óng ánh. “Dựa theo cách nói của anh, vậy ngược lại, sao anh có thể xác định được việc anh không yêu em không phải là ảo giác?”
“…” Phong Ấn giương môi, lại một lần nữa không thể trả lời câu hỏi của cô.
Lôi Vận Trình vùi đầu vào ngực anh, ra sức hít hà hương vị trên người anh. “Chúng ta, ai không tin tưởng đối phương, vậy thì hãy phó thác nó cho thời gian được không? Bốn năm sau, nếu như em đúng như lời nói của anh, đối với anh chỉ là xúc động nhất thời thì em sẽ tự biết bản thân mình nên làm thế nào. Còn nếu bốn năm sau em vẫn là em, vậy anh có thể… Cho em, cho chúng ta một cơ hội hay không? Thử, yêu em một lần.”
“Nếu như đến lúc đó anh kết hôn rồi thì sao?”
“…” Lôi Vận Trình nghẹn ngào, không nói gì rất lâu, cô hung hăng cắn mạnh vào ngực anh một cái, hài lòng nghe tiếng hít vào thật sâu của anh. “Anh nhất định phải đối xử tàn nhẫn với em như vậy sao? Kết hôn muộn một chút sẽ chết à?”
Phong Ấn nhịn đau không khỏi cười rộ lên, xoa xoa tóc của cô. “Được rồi, để em nghĩ xem, bốn năm sau em gái niềng răng của anh sẽ có dáng vẻ như thế nào, sẽ càng đen hơn?”
“Chúng ta nói xong rồi đấy, anh phải chờ em bốn năm, không được kết hôn.” Lôi Vận Trình bặm môi nhìn anh, đáng yêu và xinh đẹp giống như một con búp bê.
Phong Ấn trầm ngâm, tiếp theo đó gật đầu. “Thật sự là một hiệp ước không bình đẳng.”
Lôi Vận Trình thỏa mãn cong mày lên, cô rút điện thoại ở trong túi anh ra, cầm lên, ấn ấn một dãy số, rất nhanh ở bên kia đã có người nhận.
“Gọi cái rắm gì, tớ đang có vụ án đây này!” Giọng điệu của Lôi Dật Thành vô cùng hung tợn, xung quanh anh ta ồn ào tiếng cãi vã.
Lôi Vận Trình cười hì hì, “Anh, gửi cho em một vài bộ mỹ phẩm chăm sóc da đi, phải là sáng da và chống nắng nhé, ghi sổ nợ cho bố.”
Lôi Dật Thành sửng sốt, cúi đầu nhìn số điện thoại đang hiển thị trên màn hình, “Sao em lại dùng điện thoại của Phong Ấn? … Em không trốn học đi tìm cậu ta đó chứ?”
“Sao có thể, là anh ấy đến tìm em.”
Lôi Vận Trình đắc ý khoe khoang, Lôi Dật Thành trầm mặc một lúc sau đó bỗng nhiên thanh âm nổi giận truyền đến. “Giờ này đã mấy giờ rồi? Đừng nói với anh em không ở trường học mà lại quấn lấy cậu ta nhé! Đưa điện thoại cho cậu ta ngay!”
Lôi Vận Trình ở bên cạnh xấu hổ, Phong Ấn thở dài, nhận lấy điện thoại, “Anh Dật Thành, gần đây khỏe không? Tớ à? Đang ở khách sạn… Ăn một ít snack, bây giờ tớ muốn làm gì cậu cũng cản không được.”
Một bên Phong Ấn nhận điện thoại, còn một bên là Lôi Vận Trình đang đùa nghịch mô hình máy bay chiến đấu trong tay.
Ông trời cuối cùng cũng không phụ lòng cô, ít ra cũng đã cho cô có được một câu HỨA HẸN trân quý.
…
Phong Ấn đáp chuyến bay đi vào buổi sáng, ăn sáng xong thì anh đi, anh không để cô tiễn anh. Lôi Vận Trình ôm đầu gối ngồi nhà nghỉ ở vườn hoa bệnh viện, cô cầm chiếc máy bay nhỏ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy mây xanh thẳm, khóe môi cô không thể nào kiềm chế được mà cong lên.
Bốn năm, bốn năm, sẽ thoáng qua rất nhanh, chình là ở phía trước…
Lôi Vận Trình cúi đầu chôn mặt vào giữa hai gối: Cô làm sao có thể sống trong sự nhớ nhung da diết này, anh vừa mới đi, nỗi nhớ anh đã chất đầy trong lòng cô.
Buổi chiều, Phương Mặc Dương đến đón cô xuất viện, lúc gần đến trường học anh ta đưa mắt nhìn cô qua kính chiếu hậu. “Cậu ấy vừa mới đi em đã không gượng dậy nổi rồi à? Muốn tôi cho em một điều kinh ngạc vui mừng hay không? Cho em tỉnh lại một chút?”
Suy cho cùng Phương Mặc Dương cũng là đội trưởng của cô, trên tay nắm quyền sinh sát. Lôi Vận Trình hoài nghi liếc nhìn anh ra, nhưng lại không dám bất kính với anh ta. “Là vui mừng… hay là hoảng sợ?”
Phương Mặc Dương nhếch môi cười mỉa, chờ cho đến khi vào trường học, đỗ xe xong anh ta mới nói với cô. “Khoan hẵng về ký túc xá, đến văn phòng trước đi.”
“Ờ.” Lôi Vận Trình lên tiếng trả lời, trên lưng mang theo ba lô chạy đến văn phòng.
Trước văn phòng.
Cô đứng trước cửa, vừa muốn gõ cửa thì đúng lúc có một giáo viên mở cửa bước ra từ bên trong. “Lôi Vận Trình? Em xuất viện rồi, vết thương ổn hơn chưa?”
“Đã ổn lắm rồi ạ, cám ơn thầy đã quan tâm.” Lôi Vận Trình cung kính trả lời, thầy giáo kia rất thích tán gẫu, trò chuyện với Lôi Vận Trình một lúc mới rời đi.
Lôi Vận Trình thở hắt ra, quay lại, vừa muốn gõ cửa thì cũng đúng lúc này cửa bị người ở bên trong mở ra, cô vẫn chưa kịp thấy rõ là ai đang đứng trước mặt thì bỗng nhiên bị choáng, một người dùng sức thật mạnh kéo cô vào trong, áp lên tường, tay người đó bóp c