Đồng Tư Thành tặng Nghiêu Vũ đôi khuyên tai hình chìa khóa, là hi vọng cô mở lòng mình. Còn Hứa Dực Trung tặng cô đôi khuyên hình giọt mưa có tên “Anh đã yêu em”…
Thiên Trần viết xong loạt bài về vấn đề bất động sản, tháng này đã vượt định mức, được mấy ngày rảnh cô định ở bên Tiêu Dương. Đằng nào thời gian làm việc của cô không cố định, bố mẹ cũng không biết lúc nào cô hết giờ làm.
Mặc dù được ở bên Tiêu Dương, nhưng lòng Thiên Trần vẫn không yên, luôn có cảm giác vụng trộm như làm chuyện xấu xa.
Không khí gia đình vẫn buồn tẻ. Bố mẹ biết cô vẫn đi lại với Tiêu Dương, nhưng không phản đối ra mặt.
Bố mẹ càng quan tâm, chăm sóc cô. Bố thường chủ động hỏi han công việc, thậm chí còn đọc các bài viết của cô rồi đưa ra thảo luận trong bữa ăn, thỉnh thoảng nêu nhận xét. Thiên Trần rất vui, tranh luận với bố, sẽ giúp cô nâng cao nhận thức và khả năng viết bài của mình.
Mẹ hầu như chỉ quan tâm cô làm việc có mệt không, ăn uống thế nào, luôn chuẩn bị đầy đủ đồ dùng mỗi lần cô đi công tác. Tuy nhiên, đôi mắt trong trẻo của Thiên Trần mỗi ngày lại thêm một nét mỏi mệt.
Có lúc, trong nhà ánh mắt mọi người tình cờ gặp nhau, đều nhận ra suy nghĩ của nhau, hai bên không ai nhượng bộ.
Không có gì khó chịu hơn người trong nhà cùng dè dặt với nhau như vậy. Thiên Trần thỉnh thoảng thử nhắc tới Tiêu Dương, xem ti vi thấy những thông tin liên quan đến nghiệp vụ công ty anh, cô như vô tình buông một câu: “Công ty Tiêu Dương cũng làm cái này, tình hình rất khả quan, mới nửa năm đã thu hồi vốn và có lãi”.
Mẹ cũng nói bâng quơ: “Bây giờ rất nhiều người giàu lên chỉ sau một đêm, cậu con trai một giáo viên trong trường suốt ngày rong chơi, đùng một cái trúng cổ phiếu, phát tài rồi càng chơi ngông, người nhà cũng không chịu được!”.
Thiên Trần không nói gì, lòng càng ấm ức.
Bố cô lại luôn kiệm lời, khi mẹ phàn nàn ông chỉ nhẹ nhàng hỏi vài câu, “Công ty của Tiêu Dương sau này định làm gì? Kĩ thuật máy tính thay đổi từng ngày, cạnh tranh rất gay gắt”.
Thiên Trần không biết nói sao.
Công ty của Tiêu Dương và Đồng Tư Thành hoạt động khá suôn sẻ, nửa năm nay làm ăn tương đối thuận, kiếm được không ít tiền. Đồng Tư Thành đã mua nhà trả góp, nhưng Tiêu Dương không tích được bao nhiêu. Cả đại gia đình trông chờ vào anh.
Tiêu Dương tính rộng rãi, với Thiên Trần, với bạn bè đều hào phóng. Ngày trước chưa có tiền, có bao nhiêu cũng tiêu hết sạch, huống hồ bây giờ trong tay tương đối rủng rỉnh. Lúc tụ tập ăn uống với bạn, hầu như Tiêu Dương đều trả tiền, nhưng căn nhà thuê của anh vẫn y nguyên, không có đồ dùng nào mới.
Anh cũng mua cho cô khá nhiều quần áo và đồ trang sức, cô không muốn nhưng anh thích thế, mỗi lần mua quà cho cô, anh đều rất vui, niềm vui đó cùng nụ cười hiền hậu trên mặt anh là thứ Thiên Trần yêu nhất.
Công ty làm ăn thuận buồm xuôi gió như vậy cũng khiến Tiêu Dương chưa có cái nhìn xa hơn về tương lai.
Anh vẫn ham mê chơi bài, công việc kinh doanh đã đi vào quỹ đạo, thời gian Tiêu Dương dành cho thú vui đó càng tăng.
Trong ý niệm của Thiên Trần bây giờ, chỉ cần Tiêu Dương có thể đón cô sau giờ làm, đi ăn với nhau là được, những thức khác cô không muốn động chạm.
Nếu bố mẹ đồng ý, cô thậm chí có thể chấp nhận cuộc sống như vậy, nhưng bố mẹ không cho phép.
Có lần Thiên Trần nói: “Anh ấy tự mở được công ty, cũng làm ăn rất tốt, kiếm được tiền, sau này điều kiện sẽ khá lên”.
“Thiên Trần, con và cậu ta có bao nhiêu tiếng nói chung? Khoảng cách về quan niệm, thói quen, lối sống không đơn giản chỉ dùng tiền là có thể khỏa lấp”.
“Nhưng ở bên anh ấy con rất vui”.
“Đó là bây giờ còn chưa cưới, cưới rồi liệu có còn cảm giác đó? Nhìn người ta giao du với ai là biết người đó thế nào. Mẹ không thể giương mắt nhìn con sống với một người rõ ràng khập khiễng!”.
Mẹ ném ra một câu như đinh đóng cột, nếu muốn sống với Tiêu Dương nghĩa là phải đoạn tuyệt với mẹ, Thiên Trần sững sờ, như đứng giữa hai thế giới, sức mạnh của hai phía như những khối nam châm khổng lồ lôi kéo cô về phía mình, cô nỗ lực dùng hai tay nối họ với nhau, dùng trái tim có thể dung hòa hai thái cực, kéo họ vào nhau, nhưng khi cả hai đầu chập lại, âm lượng của tiếng nổ và cường độ dòng điện phát ra khiến cô tỉnh ngộ, thì ra cô không chịu nổi điện áp đó.
Như hôm nay, công việc xong xuôi, cô đi tìm Tiêu Dương, muốn rủ anh đi xem phim.
Thực ra buổi chiều Tiêu Dương không bận gì. Nhìn thấy Thiên Trần anh rất vui, bình thường hết giờ làm cô thường đến tìm anh, hôm nay đến sớm hơn mọi ngày. Nhưng buổi xem phim không thành, bởi vì anh nói, “Chiều nay anh hẹn bạn rồi, bây giờ lại bảo không đi, bỏ mặc bạn sao tiện”.
Thiên Trần cực chẳng đã, đành nói, “Vậy anh cứ chơi bài, em ngồi xem”.
Chưa đầy một giờ sau, Thiên Trần suýt chết ngạt vì khói thuốc và sự vô vị. Cô nói với Tiêu Dương: “Em xuống dưới nhà lên mạng, sáu giờ anh xuống cùng đi ăn”.
“Được”. Tiêu Dương cười với cô, lại tiếp tục ván bài.
Cánh cửa đóng lại sau lưng, Thiên Trần lập tức thấy yên tĩnh. Cô xuống cầu thang, vào quán nét, mở bài viết của mình trên diễn đàn mấy hôm trước. Hôm đó đang có hứng cô viết một bài báo nhan đề: “Nếu giới đầu tư có lương tâm, liệu chúng ta có cơ hội sở hữu nhà ở?”. Hôm nay cô mở ra xem, bài viết rất tốt. Rất nhiều phản hồi. Trong đó có một phản hồi đặc biệt thu hút cô, theo quan điểm của người đó, giới đầu tư thực ra có lương tâm, đơn thuần chỉ trích họ là không công bằng.
Thiên Trần nóng mặt, lập tức phản bác. Đúng lúc người đó trên mạng, hai bên bắt đầu tranh luận trên diễn đàn.
Người đó nói mình thuộc giới đầu tư bất động sản, nhưng Thiên Trần không tin, giọng điệu người có cái nick Cỏ Mùa Xuân đó hoàn toàn không giống người kinh doanh, rõ ràng là ngôn ngữ của triết gia. Mặt cô bừng bừng hiếu chiến. Liên tục tuyên bố, “Với tư cách con gái một giáo sư triết học, tôi không tin không thắng nổi anh!”.
Chỉ cần không liên quan đến chuyện tình cảm, Thiên Trần trở nên đặc biệt sắc sảo, minh mẫn… hai bên tranh luận quyết liệt, không ai nhượng bộ, dứt khoát thêm QQ nói tiếp. Đã lâu rồi Thiên Trần không nói thoải mái như thế, quên cả thời gian, mãi đến khi “Cỏ” tiên sinh cười tuyên bố: “Đến giờ cơm rồi, lần sau tiếp tục”. Cô mới phát hiện cả buổi chiều đã trôi qua. Sau khi out nick, Thiên Trần gọi cho Tiêu Dương. Máy bận, cô mỉm cười, không đến một phút sau, Tiêu Dương gọi lại. Thiên Trần mỉm cười vì mặc ước của hai người, “Cứ máy bận là em biết anh đang gọi cho em”.
Tiêu Dương cũng cười, “Anh biết”.
Nói xong anh yên lặng, Thiên Trần hưởng thụ sự yên lặng giây lát đó. Cô yêu Tiêu Dương, có lúc cũng vì những mặc ước như vậy.
“Thiên Trần, một lát nữa anh mới xong. Ừ, đã gọi thức ăn rồi, em lên ăn đi”.
Nụ cười đóng băng, thất vọng tràn trề. Cô đã đợi anh cả buổi chiều.
“Thiên Trần?”.
Thiên Trần trấn tĩnh, khẽ nói: “Ăn xong vẫn chơi tiếp sao? Em không lên đó nữa, về nhà ăn”.
Tiêu Dương áy náy, “Anh … anh không đi được”.
“Biết rồi, anh chơi đi, em về đây”. Thiên Trần cúp máy, thở dài, rời quán nét về nhà.
Vừa vào cửa, nhìn thấy bố mẹ xem ti vi. “Bố, mẹ, con đã về”.
Bố cô quan tâm hỏi, “Ăn cơm chưa?”.
“Con ăn rồi”. Thiên Trần nói dối.
Mẹ lặng lẽ nhìn cô, thở dài không nói gì. Tiếng thở dài đó rất nhẹ dường như không ai nghe thấy, nhưng lại như đám mây đen lướt qua. Thiên Trần im lặng đi lên gác. Được mấy bước, nghe thấy tiếng mẹ nói với bố, “Cái nhà này sắp không ra nhà nữa rồi, lạnh như mồ”.
Mẹ đã không nhịn được nữa hay sao? Thiên Trần cũng không nhịn được nữa, đứng ở chân cầu thang, “Mẹ định nói gì cứ nói thẳng ra, lúc nào cũng thế!”.
Mẹ cô sững người, bắt đầu lau nước mắt, “Mẹ muốn cả nhà quây quần ăn cơm… khi ăn với Tiêu Dương con có nghĩ đến bố mẹ không?”.
“Sao con không nghĩ? Sao không ai nghĩ cho con… cứ như vậy làm con khó xử…”. Mắt Thiên Trần cũng đỏ lên.
“À, làm con khó xử, mẹ muốn tốt cho con mà làm con khó xử, con không cần mẹ nữa là khỏi thấy khó xử!”.
“Được rồi!”. Bố cau mày, nhìn cô, “Nghỉ sớm đi, Thiên Trần đừng cãi nữa. Con lớn rồi, bố mẹ cũng không quản được”.
Thiên Trần chết lặng, ngay bố cũng nói với cô bằng giọng đó. Cô bịt miệng chạy lên gác, lao đầu vào chăn khóc.
Chuông điện thoại, Thiên Trần liếc qua, của Tiêu Dương, cô mệt mỏi tắt đi. Thiên Trần không muốn Tiêu Dương thấy cô khóc. Nhưng điện thoại vẫn reo, cô ngây ra nhìn, lau nước mắt, nghe máy, “A Dương…”.
“Thiên Trần, xin lỗi, hôm nay quả thực anh không tiện đi”.
Giọng nói đầy ân hận của Tiêu Dương lại làm cô đau lòng. Se sẽ thở dài, Thiên Trần gượng cười: “Em biết, anh nhiều bạn, nhiều lúc cũng khó xử”.
“Thiên Trần…”.
“Sao?”.
“Là anh có lỗi!”. Giọng Tiêu Dương đầy lo âu, thong thả nói, “Từ nay anh không chơi bài nữa… xin lỗi, Thiên Trần”.
Giọng Tiêu Dương hơi khàn: “Ngoan ngủ đi, hôm nay anh đã sai, từ mai không chơi bài nữa!”.
Anh không nghĩ được gì để bày tỏ nỗi ân hận trong lòng.
“Không sao, em biết rồi”. Thiên Trần hiểu Tiêu Dương. Nghe anh nói từ nay không đánh bài nữa, cô lại thấy đắng lòng.
“Mai anh đến, ha?”.
“Vâng”.
Cúp máy, lòng càng đắng chát. Sao khó thế? Thiên Trần mệt đến nỗi muốn đi tới chỗ nào không ai nhìn thấy, không ai nhận ra, yên tĩnh một mình.
Tiêu Dương cũng buồn. Thiên Trần không nói gì, nhưng anh nghe thấy hơi thở với giọng mũi rất nặng của cô. Cô đã khóc, dù cố cười cũng không giấu được. Cô không nói, anh cũng không hỏi, lòng lại ngấm ngầm đau. Vốn tưởng mở công ty, điều kiện kinh tế thay đổi, tất cả sẽ tốt lên, nhưng thành kiến của bố mẹ cô không phải chỉ cần anh nỗ lực có thể xóa bỏ.
Tiêu Dương hẹn Đồng Tư Thành đi uống rượu, hôm nay anh nói rất nhiều.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, khuôn mặt thanh tú của Tiêu Dương đã say chếnh choáng, “Sư huynh, con người sao có thể lựa chọn thân phận của mình?”.
Đồng Tư Thành vỗ vai anh: “Đó là quan niệm của phụ nữ, người ta làm gì có thân phận?”.
“Có đấy!”. Tiêu Dương cười nhạt. “Dù em có tiền, bố mẹ em vẫn là công nhân thôi việc, nhà em cũng không có hơi hướng trí thức”.
“A Dương, sao lại nghĩ thế, Thiên Trần chưa từng chê cậu”. Đồng Tư Thành cau mày.
Tiêu Dương cười sằng sặc: “Phải, cho nên em không xứng với cô ấy?”. Tiếng cười lạnh cay đắng, anh xoay cái cốc trong tay, chiếc cốc nhỏ đựng chất lỏng trong suốt, uống một ngụm vào là như đốt cháy lục phủ ngũ tạng. “Lúc không có tiền thì nghĩ, có tiền gia đình cô ấy sẽ chấp nhận. Có tiền rồi mới thấy, tiền không phải là vấn đề… em yêu Thiên Trần hết lòng, cô ấy vẫn rất mệt mỏi…”.
Đồng Tư Thành trầm ngâm một lát, “Hay là cứ nêu chuyện cưới xin dần dần thuyết phục bố mẹ cô ấy?”.
Mắt Tiêu Dương chợt sáng, rồi lại tối, “Sao có thể? Uống đi, đừng nghĩ nhiều”.
“Nghiêu Nghiêu cắt tóc rồi…”. Đồng Tư Thành cười, chuyển chủ đề, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra bóng đêm.
“Thấy rồi, thực ra còn đẹp hơn để tóc dài”. Tiêu Dương cố gắng nghĩ sang chuyện khác. “Người ta nói, phụ nữ cắt tóc nghĩa là bắt đầu lại, chúc mừng sư huynh