“Thôi, đừng nghĩ nữa!”. Thiên Trần nở nụ cười mê hồn của mình, “Vào hè rồi, thời gian trôi nhanh quá, hôm nay muốn mua gì?”.
“Khuyên tai!”. Nghiêu Vũ buột miệng.
Thiên Trần cười, nhìn mái tóc ngắn của bạn, “Cổ cậu mảnh, đầu như cái nấm! Trời nóng, để cổ lạnh không tốt, hay là mua vòng cổ?”.
“Không!”. Nghiêu Vũ dẩu môi, “Mình chỉ thích khuyên tai”.
“Được rồi, bọn mình đi xem khuyên tai”. Thiên Trần cười, kéo Nghiêu Vũ vào siêu thị. Khi đi gian bán đồ trang sức ở tầng một, Nghiêu Vũ dừng lại.
Đây là gian hàng chuyên bán đồ trang sức thủy tinh, chế tác theo phong cách hoài cổ, lóng lánh dưới ánh đèn, tỏa hương sắc huyền bí. Vừa đi vào, cảm giác thời gian ngưng lại, không khí u tịch cách biệt thế giới bên ngoài.
Nghiêu Vũ nhớ đến đôi khuyên Hứa Dực Trung tặng, thong thả ngắm nhìn từng món nữ trang.
Một nhân viên bán hàng đi đến nói: “Mỗi kiểu dáng ở đây chỉ có một đôi, cô thích kiểu nào?”.
“Đây là đồ trang sức tình yêu, có khuyên tai, dây chuyền, đã bán rất nhiều. Cô xem mỗi kiểu dáng có một cái tên đặc biệt, đây là kiểu Chân Tình, đây là kiểu Đính Ước…”.
Nghiêu Vũ ngắt lời cô ta, “Xin hỏi có kiểu hình giọt mưa, màu thiên thanh”.
Cô gái cầm ra cuốn catalo, chỉ vào bức ảnh: “Kiểu này phải không? Nó có tên là: Anh đã yêu em”.
Cô bán hàng vui vẻ, “Kiểu đó đã bán rồi, cô có thích kiểu khác? Có thể đeo thử. Chất liệu pha lê chế tác theo phương pháp cổ truyền đặc sắc, không kém những đồ trang sức chất liệu khác”.
“Cảm ơn! Không cần”. Nghiêu Vũ lễ phép từ chối, kéo Thiên Trần đi, tay cô nắm rất chặt, Thiên Trần ngạc nhiên, “Tiểu Vũ, sao thế?”.
Lòng nôn nao cô nói, “Đồng Tư Thành tặng mình đôi khuyên vàng hình chìa khóa…”.
Thiên Trần cười khúc khích tiếp lời, “Thỏ con ngoan ngoãn mau mở cửa ra, nếu không tôi dùng chìa khóa mở cửa vào”.
“Thiên Trần!”. Nghiêu Vũ lườm cô.
“Chẳng lẽ không phải?”.
“Chiếc hộp anh ấy tặng đã khóa, đôi khuyên là chìa khóa mở nó”.
“Chẳng phải cậu nói bên trong đựng hi vọng?”
“Mình chưa mở, hi vọng không thể tùy tiện cho người khác, mình vẫn do dự”.
“Cậu không xem bên trong đựng gì sao? Chắc chắn là thứ gì đó!”. Lúc Đồng Tư Thành đưa cho cô cái hộp, Thiên Trần đã thử lắc, bên trong có tiếng động.
“Bất luận là vật gì, bây giờ mình chưa muốn mở”.
Thiên Trần ngẫm nghĩ, nói: “Có lẽ là anh ấy thấy cậu do dự, nên mới tặng cậu cái hộp đó, muốn cậu nhìn thấy sẽ không do dự nữa, đó là hi vọng của anh ấy”.
Nghiêu Vũ không nói, thở dài, “Đỗ Lối không ưa mình, là vì Hứa Dực Trung”.
“Sao lại kéo Hứa Dực Trung vào đây?”. Thiên Trần lạ lùng nhìn cô, bỗng hiểu ra, trố mắt há miệng hỏi, “Tiểu Vũ, Đồng Tư Thành tặng cậu chiếc chìa khóa, không phải Hứa Dực Trung tặng cậu đôi khuyên “Anh đã yêu em” chứ?”
Nghiêu Vũ không trả lời, vậy là Thiên Trần hiểu. Lúc này cô bỗng nhớ tới Tiêu Dương, cảm thấy mình thật may mắn, từ khi yêu vẫn là mối tình đầu, hai người chỉ có nhau, không vướng vào những chuyện tình cảm phức tạp như vậy.
Thiên Trần nhìn bạn, bỗng lo lắng, Nghiêu Vũ vốn tính nồng nhiệt, từ lúc nào trên mặt đã nhuốm buồn? Cô cầm tay bạn, giọng nghiêm túc, “Tiểu Vũ, cứ suy nghĩ cho kĩ, người cậu thích là ai?”.
Nghiêu Vũ thở dài, “Về nhà thôi, Thiên Trần, không còn hứng đi nữa”.
Đứng đợi xe bên đường, một chiếc taxi đi đến, Nghiêu Vũ bảo Thiên Trần lên trước. Nhìn chiếc xe phóng đi, cô quay người đi bộ lên cầu vượt.
Làn xe từ trước mặt tràn tới như nước, đây là đoạn đường có lưu lượng xe rất lớn, đến chân cầu các xe đều giảm tốc. Nghiêu Vũ cảm thấy tâm trạng mình như dòng xe đó, lúc vun vút phóng qua, lúc trì trệ dừng lại. Cô nhìn rõ sắc mặt và hình dáng người ngồi sau tay lái, tưởng tượng ra những người đó có không gian sống như thế nào.
Sự gặp gỡ của họ với cô có lẽ chính là khoảnh khắc cô nhìn thấy họ dưới chân cầu, rồi lướt qua nhau trong biển người mênh mông, có lẽ sẽ có một Đồng Tư Thành một Hứa Dực Trung đột nhiên làm quen với cô.
Quan hệ giữa con người vi diệu như vậy. Đã từng quen thuộc, chớp mắt thành xa lạ, đã từng xa lạ chớp mắt bỗng thành quen. Đồng Tư Thành không muốn rút lui, không muốn kết thúc, Hứa Dực Trung đã rút lui, lại đột nhiên nói, anh thích cô từ lâu.
Tại sao có cái tát đó? Nghiêu Vũ nhìn bàn tay mình, vẫn không hiểu, chỉ là hành động vô thức, sau đó không xin lỗi, sau đó dửng dưng nhìn nhau, sau đó cắt đi mái tóc dài định giữ suốt đời… Đó là lần đầu tiên đánh người, cô có thể tát người khác sao?
Thong thả đi xuống cầu vượt, có lẽ lần này nên chuyển về nhà ở, có bố mẹ khỏi một mình lại nghĩ đến những chuyện đó.
Cứ gặp phiền phức là Nghiêu Vũ muốn về nhà như một bản năng. Hai năm tự lập bên ngoài càng khiến cô gắn bó với gia đình, gia đình luôn là nơi an toàn nhất.
Nhưng không được, cuối cùng cô vẫn nên tự vượt qua cửa ải này, mỗi người nên chịu trách nhiệm về hành vi của mình, bất luận là đúng hay sai, mọi kết quả đều nên tự mình gánh chịu. Bố mẹ có thể cho cô chỗ dựa bình yên. Nhưng không thể thay cô đi hết cuộc đời.
Nghiêu Vũ lên xe về nhà, suốt dọc đường, trên mặt vẫn là nụ cười thảng thốt.
Anh đã yêu em? Đôi khuyên tai màu thiên thanh đó có tên: Anh đã yêu em!
Đồng Tư Thành yêu cô bốn năm, lại có thể dửng dưng từ bỏ cô, không ai biết được tương lai, không ai biết thời gian hai năm xa cách như vậy liệu có đổi thay, hoàn cảnh đổi thay, thời gian đổi thay, có lẽ anh sẽ gặp một người khác, ngay cơ hội chờ đợi, anh cũng không cho cô. Hai năm sau anh lại muốn cô cho anh hi vọng, tặng cô chiếc hộp chứa hi vọng của anh.
Hứa Dực Trung tặng cô đôi khuyên mang cái tên rất đẹp, bây giờ lại cặp với Đỗ Lối. Hôm đó, cô đi qua họ như không nhìn thấy, nhưng nhận ra vẻ lạnh nhạt của anh và nụ cười ruồi bên khóe miệng Đỗ Lối.
Mở tủ sách, Nghiêu Vũ nhìn những ly, những cốc rượu đã sưu tầm. Vì một người cô đã có thói quen sưu tầm ly rượu, tiếc là không có cơ hội kể cho người đó nghe lai lịch những chiếc ly đó.
Bên tai bỗng như nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Hứa Dực Trung, Nghiêu Vũ cũng cười, đi tìm cái hộp giấy thu lại những ly cốc đó. Ở trong góc tủ còn có chiếc hộp nhỏ đựng con dấu, bên trong khắc bốn chữ, phong vũ đồng châu Đồng Tư Thành đã tặng, cầm lên vuốt ve, nhưng lòng cô không xúc động.
Ngồi trước bàn, Nghiêu Vũ lấy ra đôi khuyên tai đó, một đôi khuyên thật đẹp, một cái tên thật đẹp! Ngón tay khẽ búng, hai giọt mưa thủy tinh va vào nhau lanh canh, như lớp băng giòn rạn vỡ, toát ra làn khí lạnh.
Nhìn thấy chiếc chân nến trên bàn, cô đi lấy cây nến châm lửa, rồi tắt đèn, lặng lẽ nhìn sáp nến hồng nhỏ giọt. Tay vuốt nhẹ hoa văn tinh xảo trên giá nến, đột nhiên tay xoa mạnh vào một cái chân nến.
Vị thần sẽ không xuất hiện, đó chỉ là truyện cổ tích.
Cô ngồi ngây bất động mắt nhìn đăm đăm, cho đến khi nến tắt, đốm lửa đỏ yếu dần, rồi tắt hẳn trong sáp nến, bốc ra làn khói xanh nhạt, căn phòng chợt tối om.
Nghiêu Vũ ngồi rất lâu, cuối cùng bật đèn, cẩn thận lau sạch chiếc chân nến, bỏ vào ngăn kéo khóa lại.
Cô lấy ra chiếc hộp, tra chìa khóa khuyên tai, khẽ xoay, “tạch” một tiếng, nắp hộp bật mở.