Đồng Tư Thành cười không nói, uống hết cốc rượu, đột nhiên sôi nổi: “Tuần sau anh đi gặp người bạn ở Chu Hải bàn hợp tác làm ăn, cậu bảo Thiên Trần giúp anh chuyển món quà cho cô ấy”.
“Vâng!”. Nhắc đến công ty, Tiêu Dương vẫn tràn đầy tin tưởng vào tương lai tốt đẹp, tất cả đều tiến triển theo hướng tốt, bây giờ rất nhiều việc cần chi tiêu, chưa tích lũy được, để sau này vẫn còn thời gian.
Nghiêu Vũ tròn mắt nhìn cái hộp trước mặt đến gần một tiếng đồng hồ, cô vò đầu theo thói quen, chạm vào khoảng gáy trống không, lại thấy hẫng hụt, sao mình lại điên rồ cắt tóc?
Lắc lắc cổ, ừ, nhẹ đi nhiều! Nhẹ nhõm như vậy cũng tốt! Tóc chẳng phải chính là ba ngàn sợi thanh tơ phiền phức? Huống hồ mọi người đều nói mình cắt tóc đẹp hơn trước, làm nổi khuôn mặt, càng đẹp, càng cá tính… Cô ra sức thuyết phục bản thân, tìm mọi lí do tự an ủi.
Ánh mắt lại di chuyển dừng trên cái hộp, lúc đưa cho cô Thiên Trần nói: “Đồng Tư Thành nhờ mình đưa giúp, không hiểu sao anh ấy không trực tiếp đưa cho cậu, dạo này hai người chẳng phải đang rất tốt?”.
Tốt ư? Nghiêu Vũ giật mình. Xem ra rất tốt, sao lại không? Hết giờ làm cùng ăn cơm, cùng đi dạo, xem phim, lại còn cùng về thăm trường cũ.
Trường thay đổi rất nhiều, vòm cổng đã sửa lại, trong trường có thêm mấy tòa nhà, khu kí túc xá nữ ngày trước không hiểu sao lại đổi thành khu kí túc nam. Nghiêu Vũ nhìn cửa sổ phòng 513, những hình dán ở cửa kính đã bị bóc đi. Cô ngây người nhìn, ở một góc cánh cửa còn lộ ra một phần chữ đỏ chưa bóc hết, vẫn dán chặt ở đó.
Ngày xưa các nữ sinh ở phòng 513 đã dán chữ cái tên mình và chữ cái tên bạn trai lên cửa sổ. Nghiêu Vũ cũng thế.
Hôm đó cô và anh cũng ngẩng đầu nhìn, chỉ còn thấy nột góc mấy chữ cái tên anh và cô, chỉ có một mẩu ương bướng dán chặt vào tấm kính. Anh khẽ nói: “Một mẩu cũng tốt rồi”.
Nghiêu Vũ ngạc nhiên ngoái đầu, tia sáng lay động trong đôi mắt ấy không giống ngày xưa, tư lự thấm buồn, ẩn chứa thứ gì đó khiến cô không nhận ra. Cô cúi đầu. Đồng Tư Thành lại cười, giơ tay vuốt mái tóc ngắn của cô: “Như thế này rất đẹp, Nghiêu Nghiêu, khuôn mặt lộ ra rất đẹp”.
Cô cúi đầu cười.
Đồng Tư Thành khoác vai cô, “Nhìn kìa, mỗi lần anh đứng dưới ánh đèn đường đều nghĩ, nếu em không ngó đầu ra vẫy, anh sẽ đợi bao lâu?”.
“Lần nào em cũng chạy rất nhanh”. Nghiêu Vũ nghĩ lại hồi đó, thấy buồn cười.
Đồng Tư Thành vui vẻ, “Em không cần chạy, cứ đi từ từ, anh vẫn đợi”.
Một cảm giác lạ lùng, bất chợt lại nảy sinh trong lòng Nghiêu Vũ. Không phải là nỗi ngượng ngùng sung sướng khi anh bộc lộ tình cảm, mà là cảm giác hoang mang, hoang mang không biết nên phản ứng thế nào. Còn ánh mắt và nụ cười của anh lại như soi vào lòng cô, khiến cô không có chỗ ẩn nấp. Cô ấp úng mở miệng, “Tư Thành…”.
“Đi thôi, anh đưa em đến một nơi”. Đồng Tư Thành thôi nhìn cô, nắm tay cô theo con đường nhỏ trong trường đi về phía trước.
Đây là xưởng in của trường ở phía sau khu giảng đường, bên cạnh bể bơi, bóng cây che rợp một khoảng trời. Buổi trưa xưởng in vắng vẻ yên tĩnh.
“Ô, Đồng Tư Thành phải không? Mấy năm rồi không gặp!”. Bác Lâm gác cổng ngồi trên ghế mây trước cửa phòng trực nheo mắt nhìn họ. Nụ cười khiến những nếp nhăn trên mặt ông vụt thay đổi, giống như bông cúc vàng mùa thu, nở xòe.
“Bác Lâm, mới hai năm, chưa lâu lắm!”.
“Cậu lại muốn làm thêm ở đây?”.
“Không, cháu chỉ xem thôi!”. Đồng Tư Thành hơi cao giọng.
Bác Lâm mở cửa, “Được, được, cứ vào xem, nhưng không được lấy lề giấy mang đi!”.
“Biết rồi! Dạo đó cháu lấy bác cũng biết sao?”.
Nghiêu Vũ mỉm cười ngạc nhiên nghe họ nói với nhau. Đồng Tư Thành dắt cô đi qua cửa sắt, bác Lâm lại nhìn cô, “À, đưa bạn gái đến hả? Tư Thành đúng là chàng trai tốt, rất giỏi!”.
“Ồ, giỏi thế nào hả bác?”. Nghiêu Vũ cảm thấy ông rất đáng yêu, lâu như vậy vẫn nhớ một người, nhất định ấn tượng rất sâu.
“À!”. Đồng Tư Thành hơi ngượng, “Bác Lâm, chúng cháu vào xem một lát!”.
Nhưng bác Lâm mau miệng, đã nói ra: “Một mình, cậu ấy có thể vác hai bao tải giấy, khỏe vô địch!”.
Nghiêu Vũ bụm miệng, “Tư Thành, anh làm thợ bốc vác ở đây à? Sao em không biết?”.
“Ngốc ạ!”. Đồng Tư Thành trìu mến nhìn cô. Nghiêu Vũ chưa bao giờ nghĩ, những ly cafe ở quán Lương Mộc Duyên, những bữa lẩu cá ven sông, nếu anh không làm thêm, khoản tiền ít ỏi gia đình chu cấp liệu có đủ chi? Anh cười chỉ bãi đất trống phía trước: “Mỗi khi có xe tải chở giấy về là anh đến giúp, mỗi lần được ba mươi đồng, coi như tiền làm thêm”. Anh liếc trộm bác Lâm, nói nhỏ vào tai cô: “Có lúc còn đi bán sách”.
Nghiêu Vũ cười. Đồng Tư Thành đưa tay lên miệng khẽ “suỵt” một tiếng, kéo cô đi ra sân.
Nghiêu Vũ nhìn quanh, mặt anh đầy lưu luyến, xúc động. Dường như cô lại nhìn thấy ánh mắt anh lần họ chia tay: Bất lực và đau khổ. Cô đột nhiên hiểu, sống mũi cay cay, gục đầu vào lưng anh, “Tư Thành…”.
Anh hơi cựa mình, Nghiêu Vũ thở rất nhẹ, “Anh đứng yên!”.
Đồng Tư Thành nghiêng đầu, không nhìn thấy cô, chỉ giữ thẳng lưng cho cô dựa. Hơi thở ấm nóng của cô phả trên lưng anh, cảm giác nóng ran từ lưng lan khắp người, đôi tròng đen càng xao động.
Trong buổi trưa tĩnh mịch, gió thổi nhẹ, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua kẽ lá phượng hình ô van, chiếu xuống mặt đất, xưởng in im ắng, Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành dựa vào nhau đứng yên như thế.
Đồng Tư Thành nghĩ đến quãng thời gian bốn năm vật lộn làm thêm kiếm tiền bắt đầu từ khi vào đại học, mỗi học kì phải cố gắng thế nào mới đủ điểm đứng đầu lớp. Phải, anh luôn nỗ lực, nỗ lực học hành, nỗ lực kiếm tiền, nỗ lực yêu cô gái sau lưng. Anh có sai không? Anh nỗ lực làm việc, phấn đấu để có điều kiện vật chất tốt hơn, địa vị xã hội cao hơn, anh có sai không?
Lưng anh vẫn giữ thẳng, trong lồng ngực tim đập càng dữ, anh chợt quay người đỡ vai cô, nhìn vào mắt cô. Mọi xúc động cuối cùng cũng hóa thành nụ cười hiền lành, “Mệt rồi hả?”.
Nghiêu Vũ hé mắt, bàng hoàng nhớ tới những nỗ lực suốt bốn năm của Đồng Tư Thành, những niềm vui anh mang đến cho cô bốn năm và sự dịu dàng lúc này.
Cành phượng vĩ lay động, ánh nắng ùa đến, hơi chói mắt, Nghiêu Vũ khép hờ mi, lòng lại hốt hoảng, cô gật đầu, “Đi cả buổi sáng, hơi mệt”.
Một sợi buồn thoáng qua mặt Đồng Tư Thành, giống như bóng râm khi lá phượng khẽ chao che lấp ánh mặt trời lúc gió thổi, rồi lại bị ánh nắng thay thế. “Lười quá, không chịu tập thể thao. Đi thôi, tìm chỗ ngồi nghỉ một lát”.
Ngoài vẻ dịu dàng không thay đổi, Đồng Tư Thành ngày xưa giống như con suối trong khe núi, cuồn cuộn chảy xiết mỗi khi gặp đá ghềnh, còn bây giờ anh như đầm sâu không sóng, chỉ thỉnh thoảng gợn lên những vòng tròn lăn tăn lan ra mỗi khi có viên sỏi ném xuống.
Cảm giác dường như rất tốt, hai người ngoài nắm tay không có gì tiến triển. Anh không hôn cô, cho dù là cái hôn trong cơn say rượu lần trước đến gõ cửa nhà cô cũng không.
Ngồi đối diện, vẫn nhìn như vậy. Khuôn mặt sáng, sống mũi thẳng tắp, từng nét rõ ràng gần trong gang tấc, anh vẫn đau đáu nhìn cô, nói những lời ngày xưa từng nói.
Nghiêu Vũ không hiểu, không có gì không hài lòng về anh, nhưng không còn thấy xúc động. Lòng rối loạn, không biết nên đối diện thế nào, chỉ né tránh một cách vô thức.
Một chiếc hộp kim loại xinh xắn chạm trổ tinh xảo, trên có một ổ khóa bé xíu, lúc đầu Nghiêu Vũ không phát hiện ra, cầm lên loay hoay mở nắp, không mở được mới chú ý đến ổ khóa đó.
Vậy là để chiếc hộp trước mặt, ngây nhìn cả tiếng đồng hồ.
Bên trong đựng gì mà cần khóa? Cái hộp hình vuông không quá hai tấc, có thể đặt lên lòng bàn tay như món đồ chơi, đã khóa rồi sao lại đưa cho cô? Tại sao Đồng Tư Thành phải đợi lúc anh đi công tác mới đưa? Lại còn qua Thiên Trần?
Nghiêu Vũ tì cằm trên bàn, thẫn thờ nhìn cái hộp.
Ý nghĩ chợt lóe trong đầu, cô bỗng nhớ tới đôi khuyên tai hình chìa khóa, đôi khuyên vàng xinh xắn hình chìa khóa anh tặng cô hôm sinh nhật. Cô vội mở ngăn kéo lấy ra đôi khuyên, tra thử vào ổ khóa, vừa khít, đang định xoay chìa, đột nhiên tay dừng lại.
Cô vỡ lẽ, thì ra đây mới là bí mật của đôi khuyên tai.
Ngày trước có lần Đồng Tư Thành kể cho cô nghe Thần thoại Hi Lạp. Thần Zớt muốn báo thù Promete ăn trộm lửa của trời, đã nhờ Thần Lửa dùng đất sét nặn mĩ nữ Pandora, đem tặng cho em trai của Promete làm vợ, đồng thời tặng Pandora một cái hộp mang về nhà chồng. Pandora mở cái hộp, bên trong liền bay ra bao tai họa, bệnh tật, đố kị, tội ác, gieo rắc tai họa cho nhân gian, nhưng trong đáy hộp lại cất giữ hi vọng.
Anh đã cười nói với cô: “Anh cũng có một cái hộp như thế, nhưng không có tai họa, chỉ có hi vọng”.
Anh tặng cô cái hộp này, lại tặng chìa khóa mở nó, anh muốn cô mở ra hi vọng ư?
Nghiêu Vũ ngây người.
Hi vọng là gì? Có người nói, đó là cách gọi khác của sợ hãi, có sợ hãi mới có hi vọng, đồng nghĩa với “cầu bất đắc khổ” một trong tám nỗi khổ theo quan niệm nhà Phật. Cầu không được thì khổ, không có cầu ắt không khổ. Người ta buồn khổ vì yêu, sợ mất người yêu, nếu rời xa người yêu, sẽ không còn buồn khổ, không còn sợ hãi.
Đồng Tư Thành có cầu mong, có hi vọng, anh muốn Nghiêu Vũ mở chiếc hộp Pandora của anh, nhưng lòng ngấm ngầm một nỗi đau, nỗi đau không rõ căn nguyên.
Cô đứng dậy đi lấy chiếc cốc thủy tinh, mở bình trà bằng sứ Thanh Hoa, cẩn thận đếm bốn cánh, đổ nước sôi pha trà, lại nhớ câu mình đã nói khi pha trà cho Hứa Dực Trung. Phải, trà này chính là trà tứ đại giai không.
Cô nhắm mắt đưa cốc trà lên hít, hơi nước ấm thoang thoảng hương trà, lan tỏa, như nhụy hoa hé nở trong đêm trăng, hít nhụy hoa có thể không thấy mùi hương, hương là ở lòng tĩnh tại vô cầu.
Những rung động thưở thiếu thời biến thành những cánh hoa khô ép trong trang sách, kí ức màu vàng nhạt, mỏng như cánh chuồn.
Nụ cười hiện ra trên mặt cô. Năm đó, sau khi chia tay, Nghiêu Vũ một mình đi Đằng Xung. Chỉ nghe nói ở đó có cảnh quan núi lửa đất nóng tự nhiên nhất, cô khao khát muốn nghe tiếng sôi của nham thạch trong lòng núi lửa, lòng cô quá lạnh, cần núi lửa và đất nóng sưởi ấm.
Cô đến vùng đất ẩm Bắc Hải gần Đằng Xung. Hồ nước có tính kiềm trong vắt tới đáy, núi lửa, trời xanh, mây trắng đều soi mình trong đáy nước, từng đám rêu nổi trên mặt hồ, thanh tĩnh mênh mông. Cô muốn nhảy xuống chỗ nước trong nhất thanh lọc tâm hồn, nhưng không được, cô thay đôi ủng cao, đi vào vùng đầm cỏ, người đột nhiên sụt xuống, lại bị thảm cỏ dày chằng chịt cuốn lấy. Bước từng bước thụt tới bụng chân. Nhưng không chìm xuống. Giữa những bước nổi chìm như vậy, lòng cô dần dần tĩnh lại. Nghiêu Vũ co chân chạy thật nhanh, như bay, ngã lại đứng lên chạy tiếp.
Châu Âu có câu cách ngôn: Nếu bạn nghi ngờ không làm được những gì mình hi vọng, hãy hi vọng làm điều bạn có thể làm.
Rất lâu rất lâu, cuối cùng cô vẫn nhận cái hộp và đôi khuyên tai hình chìa khóa.
Cô không làm được cái điều mang lại hi vọng cho anh, còn điều cô hi vọng, lại không làm được.
“Chiếc hộp anh ấy tặng cậu đựng gì?”. Thiên Trần hiếu kì hỏi.
Nghiêu Vũ khoác tay cô đi phố, ngẫm nghĩ, nói: “Hi vọng”.
“Hi vọng gì?”.
“Hi vọng mình cho anh ấy hi vọng”. Nghiêu Vũ thở dài, nghiêm túc nói với Thiên Trần, “Mình không biết chắc, cũng không hiểu, chỉ cảm thấy luôn có g