“Vâng, bác Đào, nghe nói Thiên Trần bị ốm, ngày mai phải đi làm, cho nên bây giờ cháu đến thăm, nhân tiện mang cho Thiên Trần ít cháo”.
Giáo sư Đào để cô vào nhà, “Bây giờ có lẽ Thiên Trần đã ngủ, con bé này”.
“Nghiêu Vũ à? Buổi tối Thiên Trần không ăn, bị cảm khá nặng”. Mẹ Thiên Trần nói.
“Cô ạ, cháu đến thăm Thiên Trần”.
Mẹ Thiên Trần nói, “Cháu và Thiên Trần thân nhau như vậy, cô cũng không giấu, cháu phải khuyên Thiên Trần không được đi lại với Tiêu Dương, chuyện này cô không đồng ý”.
Nghiêu Vũ ngớ người, đoán chắc vẫn lại chuyện cũ. Bây giờ Tiêu Dương đang đứng bên ngoài, nếu bố mẹ Thiên Trần biết… Cô cúi đầu, giọng ngần ngại: “Cô à, đợi Thiên Trần khỏi đã, bây giờ nói chuyện này… cậu ấy vẫn đang đau đầu. Cháu lên gác đây”.
Mẹ Thiên Trần thở dài, đưa mắt nhìn theo.
Vừa bật đèn, Nghiêu Vũ khóa trái cửa, đi đến bên giường, mặt Thiên Trần hơi đỏ, vẫn còn sốt nhẹ, “Thiên Trần, Tiểu Vũ đây! Dậy đi!”.
“Ôi, bà cô của tôi, phục cậu quá đấy, mau mặc thêm áo ngồi dậy! Tiêu Dương đang ở dưới kia!”. Nghiêu Vũ nói khẽ.
Thiên Trần như tỉnh lại, “A Dương, anh ấy đến ư? Sao anh ấy lại đến?”.
Nghiêu Vũ sốt ruột, “Cậu mau mặc thêm áo, kẻo lại bệnh nặng thì khốn!”.
Thiên Trần vội mặc thêm áo chạy đến cửa sổ ngó xuống. Có đốm lửa đầu thuốc lá lập lòe dưới gốc cây phía xa, nước mắt cô trào ra, há miệng định gọi.
Nghiêu Vũ nhanh tay kéo cô, “Thiên Trần, cậu sốt cao hoảng loạn hả? Bố mẹ cậu đang ở dưới nhà”.
Thiên Trần quay lại lao đến giường lấy di động, di động không biết bị ai tắt máy, cô hấp tấp mở máy. Nghiêu Vũ vội đưa điện thoại của mình.
Tiêu Dương nhìn cửa sổ sáng đèn, trong đêm thu, ánh đèn đó ấm và sáng như vậy. Lòng anh cũng sáng lên, mọi phiền não được gột sạch trơn. Anh ngây người nhìn bong dáng quen thuộc hiện ra trên cửa sổ, bỗng thấy yên lòng, điện thoại đổ chuông, anh vội áp vào tai.
“A Dương!”.
Thiên Trần cố kiềm chế, không bật khóc, cô hít một hơi, mắt đẫm nước lại nhìn về phía Tiêu Dương. Anh không đứng dưới đèn, cô nhìn không thấy, nhưng biết anh ở đó.
Nghiêu Vũ chỉ bát cháo trên bàn, “Anh ấy mua trên đường”. Lòng nhói đau, Thiên Trần đột nhiên nói: “A Dương, hãy chờ em!”. Sau đó tắt máy, quay lại bảo Nghiêu Vũ, “Mình phải gặp anh ấy, Tiểu Vũ!”.
Nghiêu Vũ sững người, “Làm thế nào cậu ra được?”.
Thiên Trần nghiến răng, “Mình nhảy xuống!”.
Nghiêu Vũ hoảng hốt, “Cậu điên rồi!”. Cô chạy đến cửa sổ nhìn ra ngoài, lại ngoái đầu nhìn Thiên Trần, “Chẳng phải cậu tiễn mình ra cổng là được sao?”.
Thiên Trần cười “khạch” một tiếng, mặt thiểu não, “Mình lú lẫn rồi”.
Thiên Trần ăn xong cháo, chép miệng: “Ngon quá!”.
Nghiêu Vũ thấy vậy bật cười, kéo cô xuống nhà, bố mẹ Thiên Trần đang xem ti vi, thấy cô đi xuống, hỏi, “Nghiêu Vũ về hả? Muộn rồi, hay là ngủ ở đây một tối”.
“Không ạ, mai công ty cháu có việc, cô à, cháu sẽ nhớ kĩ lời cô!”. Nghiêu Vũ ý tứ nói.
Mẹ Thiên Trần tươi cười, “Tốt quá, lúc nào rảnh lại đến chơi!”.
“Mẹ, con tiễn Tiểu Vũ ra cửa!”. Thiên Trần thận trọng nói.
“Dạ, đủ ấm rồi”. Thiên Trần trả lời, cả hai bước ra, Nghiêu Vũ cảm thấy lòng bàn tay toát mồ hôi, bíu chặt Thiên Trần.
Mẹ cô tiễn ra cửa, nhìn theo hai người một lúc, Thiên Trần không dám ngoái lại, không dám nhìn về phía Tiêu Dương, đi đến cổng khu mới dám ngẩng lên.
Nghiêu Vũ đứng ở cổng, quan sát bên trong, quay đầu nói nhỏ, “Mười phút!”.
Thiên Trần còn chưa kịp phản ứng, cánh tay ai đã kéo cô vào bóng cây. Cô vừa gục vào anh, khẽ gọi, “A Dương!”.
Tiêu Dương ôm chặt cô, mùi hương quen thuộc ập đến, mắt anh chợt ướt. Cả hai không nói, chỉ yên lặng ôm chặt nhau.
Nghiêu Vũ nhìn thời gian vội báo hiệu cho họ.
Đối với cặp tình nhân, mười phút giống như một giây, chớp mắt đã trôi qua. Nghiêu Vũ không muốn quấy rấy họ, lại không thể không nhắc, “Thiên Trần, phải về rồi”.
Tay Tiêu Dương hơi lỏng, “Thiên Trần, về nhà đi em? Nghỉ sớm đi”.
Thiên Trần túm chặt áo anh, Tiêu Dương vuốt ve mặt cô, giọng càng dịu, “Nghe nào, ngoan?”.
“Thiên Trần!”. Nghiêu Vũ hơi cuống, chỉ cần về muộn, mẹ Thiên Trần tinh mắt thế, nhất định nhìn ra, lần sau mình làm gì cũng khó.
Thiên Trần lưu luyến buông tay, hôn má Tiêu Dương, quay người chạy về. Tiêu Dương nhìn theo, môi mím chặt run run, mãi đến khi không thấy bóng Thiên Trần, mới gượng cười nói với Nghiêu Vũ: “Lại phiền em rồi”.
“Nói gì vậy, đi thôi!”. Nghiêu Vũ hai tay bỏ trong túi quần, cùng Tiêu Dương đi ra phía cổng.
“Sư huynh bảo có lẽ mười ngày nữa sẽ về nước”. Tiêu Dương nói.
“Ồ, thế sao?”. Nghiêu Vũ nghe vậy, không biết vui hay buồn, dường như vừa muốn, vừa không muốn gặp Đồng Tư Thành. Lại ngao ngán, “Có hứng thú không, uống chút rượu nhé?”.
Tiêu Dương kinh ngạc nhìn cô. “Em chỉ uống một cốc là say cơ mà?”.
“Em không nói là em muốn uống, chỉ muốn không khí quán bar!”. Nghiêu Vũ không muốn về nhà, tâm trạng thế này sẽ rất khó ngủ.
Tiêu Dương cười, “Được, anh cũng đang thích!”.
Hai người vào quán bar bên ngoài đại học cũ. Rất lâu không đến những chỗ huyên náo thế này, Nghiêu Vũ vừa vào cửa đã bị làn sóng âm thanh chói tai dội đến, vội lùi hai bước, nhoẻn cười, “Tiêu Dương, lâu lắm không đến đây, cảm giác là lạ”.
Tiêu Dương cười ngất, hai người vào tìm chỗ ngồi, anh gọi nửa tá bia, Nghiêu Vũ gọi cốc nước lọc.
Âm nhạc dưới sự điều khiển của DJ kích thẳng vào thần kinh, từng lớp chát chúa, vọng đến từng ngóc ngách phòng, trong cảnh này không cần nói chuyện, Tiêu Dương và Nghiêu Vũ mỗi người theo đuổi ý nghĩ riêng.
Càng những nơi huyên náo, lòng càng cô đơn, tiếng nhạc, tiếng người, đều là âm thanh của một thế giới khác, không thuộc về họ. Tiêu Dương rót rượu ngẩng đầu nhìn Nghiêu Vũ, mắt cả hai cùng một thần sắc như nhau, anh bỗng cười to, phá vỡ không khí trầm lặng giữa hai người, “Đi, chúng ta vào nhảy Cha Cha Cha!”.
Nghiêu Vũ cười ha ha, cùng Tiêu Dương nhập vào đám nhảy. Cô và Tiêu Dương đều nhảy rất giỏi, lặng lẽ phối hợp, nhanh chóng bắt vào tiếng nhạc. Hai người cười hết cỡ, mặt bừng bừng hưng phấn. Tiêu Dương nhìn Nghiêu Vũ thầm than, Nghiêu Vũ nhìn Tiêu Dương thở dài.
Có lẽ nhảy như vậy khiến cả hai nhẹ nhõm. Nghiêu Vũ toát mồ hôi, lát sau đã không trụ được nữa, thở hổn hển vỗ vai Tiêu Dương, hét to: “Mệt rồi, Tiêu Dương! Đã quá!”.
Tiêu Dương cười lớn, giơ tay chắn những người xung quanh để cô đi ra. Tiêu Dương nói to, “Em không biết uống rượu thật đáng tiếc!”.
“Em biết uống, nhưng không uống được nhiều, cứ uống là có biến, rượu kém chất lượng không dám uống!”. Nghiêu Vũ cũng hét to trả lời.
“Có muốn uống không?”.
“Được, chỉ uống hai ngụm! Không uống thì giơ bình rượu lắc!”.
Tiêu Dương đưa chai bia, Nghiêu Vũ uống một ngụm, cười: “Có khi nửa tỉnh nửa say lại dễ chịu!”.
“Nghiêu Vũ, Đồng Tư Thành lại theo đuổi em, em có chấp nhận không?”.
“Không biết!”. Nghiêu Vũ lắc người theo tiếng nhạc, quá mâu thuẫn, quá khó quyết định, cô không muốn nghĩ, “Tiêu Dương, nếu bố mẹ Thiên Trần tiếp tục phản đối, anh định thế nào?”.
Tiêu Dương yên lặng một lát rồi nói to, “Không biết!”. Hai người nhìn nhau, cùng cười phá lên.
Cả hai không biết, ở một chỗ xa, Hứa Dực Trung đang ngồi nhìn họ, hôm nay hết giờ làm, anh và Đỗ Lối cùng đi ăn tối, sau đó Đỗ Lối nói lâu lắm không thăm lại trường cũ, vậy là đến quán bar bên cạnh Đại học C. Vốn đã định đi, Hứa Dực Trung nhìn thấy Nghiêu Vũ và Tiêu Dương bước vào vậy là nán lại.
Sau hôm mang tài liệu giúp Nghiêu Vũ, anh suy nghĩ rất lâu, cảm thấy có lẽ do điều kiện của mình quá tốt, nhưng Nghiêu Vũ dường như rất thờ ơ khiến anh tự ái mà để ý đến cô, nhưng không nghĩ mình lại thích cô chỉ sau mấy lần tiếp xúc.
Cũng sau hôm đó, Hứa Dực Trung bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, đã đến lúc mình nên tìm bạn gái, trước đây nhu cầu về mặt này dường như rất bình thường, mặc dù xung quanh không thiếu người đẹp, cũng từng vui chơi nhưng chưa hề động lòng, cũng không có ý định nghiêm túc. Nhưng bây giờ, anh nghĩ, nên có bạn gái để khỏi làm những việc lạ lùng như một gã trai mới lớn. Lại nghĩ đến buổi tối vô duyên vô cớ chạy đến đứng dưới nhà Nghiêu Vũ, bỗng cau mày toát mồ hôi.
Mấy ngày nay chỉ cần có thời gian là anh hẹn mấy cô gái đi ăn, đi chơi, kể cả hôm nay. Đến giờ ăn, anh liền hẹn Đỗ Lối. Đỗ Lối xinh đẹp, vui tươi như con chim nhỏ, hết giờ làm việc là lộ ra vẻ quyến rũ khác thường, đi với anh, trông rất xứng đôi, dù ở quán ăn hay quán bar đều nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ.
Đỗ Lối là học sinh giỏi khoa Văn, không phải là bình hoa trang trí, nói chuyện với cô rất thú vị. Tuy nhiên, nhìn thấy Nghiêu Vũ đi vào, không hiểu sao Hứa Dực Trung bỗng lơ đãng, câu chuyện với Đỗ Lối trở nên rời rạc, ánh mắt vô tình hữu ý vượt qua Đỗ Lối dừng ở Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng hoan hỉ vui tươi chưa từng thấy. Hứa Dực Trung hơi ghen tị, xưa nay Nghiêu Vũ luôn giữ khoảng cách với anh. Lúc này anh cảm thấy ngưỡng mộ Tiêu Dương, sự thân thiết bạn bè đó Nghiêu Vũ cũng chưa bao giờ dành cho anh.
Anh hơi khó chịu vì những ý nghĩ kì quặc trong đầu, có gì giống như niềm vui bất ngờ nhìn thấy nhau sau mấy ngày không gặp, lại như nỗi thất vọng tự đáy lòng khi thấy cô vui vẻ nói cười với người đàn ông khác, trong khi anh lại không thể đùng đùng bỏ đi.
Đỗ Lối thận trọng quan sát Hứa Dực Trung. Anh ngồi yên mặt không để lộ dấu vết. Cô ngồi đối diện, không biết từ lúc nào anh trở nên ít nói, cầm ly rượu tư lự ngước nhìn. Lúc đầu tưởng anh nhìn cô, lát sau liền nhận ra, tâm trạng Hứa Dực Trung bất ổn. Cô chợt quay người, khóe mắt liếc thấy Nghiêu Vũ.
Lúc này, phẫn nộ trào lên trong lòng Đỗ Lối, lòng kiêu hãnh của cô bị giáng một đòn đau, không có gì làm tổn thương một cô gái đến như vậy. Cô thầm hối hận, tự dưng đề nghị đến quán này! Đỗ Lối quyết định, từ nay tất cả những nơi Nghiêu Vũ quen thuộc cô sẽ tuyệt nhiên không đến.
Cô chăm chú nhìn Hứa Dực Trung, vẻ thách thức lộ ra trong đôi mắt đẹp, “Hứa Dực Trung, anh có nhảy không?”.
“Ha ha, trò đó dành cho giới trẻ, tôi không hợp”. Hứa Dực Trung vừa uống rượu vừa nói, bảo anh chen vào, cũng uốn éo như điên giống đám choai choai kia, anh không làm được.
Đỗ Lối đứng lên, “Em sẽ nhảy cho anh xem!”. Cô thoăn thoắt nhảy lên chiếc bục cao bên cạnh sàn nhảy, khuôn mặt đẹp, dáng người thon thả, động tác bốc lửa khiến đám thanh niên xung quanh phấn khích hú vang từng trận.
Hứa Dực Trung cầm ly rượu, cười cười nhìn cô, vẻ đoan trang thanh lịch lúc làm việc, những chăm sóc tinh tế ngoài giờ và vẻ cuồng nhiết quyến rũ lúc này, điểm nào của Đỗ Lối cũng đủ hấp dẫn đàn ông.
Nhưng sao anh không có cảm giác đó với cô? Sự vấn vương… rung động? Anh nhớ tới lời nói đùa của Trương Lâm Sơn hôm nào: “Dực Trung, có quá nhiều phụ nữ đẹp vây quanh cậu, cho nên cậu miễn dịch đối với họ!”. Anh lắc đầu, phụ nữ đẹp, đàn ông đều thích, nếu chỉ ngắm nhìn và thích đơn thuần, trong tập đoàn không thiếu người đẹ