Hứa Dực Trung cảm thấy có lẽ mình thần kinh, ngửi hương trà Phổ Nhĩ, anh lại tưởng Nghiêu Vũ biết anh thích loại trà này, nhưng câu trả lời của cô ngay sau đó khiên anh cụt hứng. Nghiêu Vũ làm gì cũng không có ý làm đẹp lòng anh, khiến anh rất khó chịu.
Triển lãm nhà ở khai mạc long trọng. Sự thay đổi rõ nhất trong này là giá nhà lại tăng, nhưng lượng giao dịch vẫn lớn hơn mọi lần.
Khi các nhà đầu tư cười hết cỡ, cũng là lúc các công ty quảng cáo sau một thời gian làm việc cật lực cũng được nhàn rỗi mấy ngày. Nghiêu Vũ rỗi rãi nằm nhà chơi game. Thiên Trần trái lại bận tối mắt, mấy ngày nay nghỉ trưa ở nhà Nghiêu Vũ cũng tranh thủ viết bài. Nghiêu Vũ giúp Thiên Trần chỉnh lí tư liệu, bỗng hỏi: “Khi nào cậu xong việc? Lâu lắm bọn mình không rủ Tuệ An đi chơi”.
“Người ta có Đỗ Lối tháp tùng rồi!”. Thiên Trần vẫn cắm cúi gõ bàn phím, cô vừa liên lạc với Tuệ An. Không biết Đỗ Lối thân thiết với Tuệ An từ lúc nào, cứ rảnh là hẹn đi chơi. Tuệ An nói một tuần ít nhất ba ngày Đỗ Lối lái xe đến đón cô đi chơi đi ăn.
Tuệ An vui vẻ nói, không ngờ Đỗ Lối tâm lí, biết cách chăm sóc người khác như vậy. Hình như có ý bóng gió để Đỗ Lối và Nghiêu Vũ hòa giải với nhau.
Nghiêu Vũ nghe vậy không nói gì, một lúc lâu sau mới thủng thẳng: “Đỗ Lối không phải người xấu, nhưng mình với cậu ấy không hợp nhau”.
Thiên Trần viết xong bài gửi cho ban biên tập, vỗ tay, nói: “Việc lớn đã thành! Tiểu Vũ, nếu Đỗ Lối không phải là người xấu, vậy giữa hai người rốt cuộc có chuyện gì?”.
“Mình và Đỗ Lối là bạn phổ thông, ngày đầu tiên vào lớp đã ngồi cùng bàn, rất quý nhau. Nhưng không lâu sau, tình hình thay đổi. Bài văn của mình, Đỗ Lối có thể xem, nhưng bài của cậu ấy, Đỗ Lối không bao giờ đưa cho mình xem, mình hơn vài điểm là cả tuần Đỗ Lối không vui, như thế ai chịu được? Về sau phân lại chỗ ngồi, không qua lại với nhau nữa”. Nghiêu Vũ nói giọng ngao ngán.
Thiên Trần cười: “Chuyện cũ rích! Chỉ vì chuyện đó?”.
“Không, về sau còn nhiều, ai thích suốt ngày so đo với cậu ta, đến khó chịu, không hợp thì ít qua lại, không ngờ vào đại học lại ở cùng phòng! Đi đến đâu cũng tự nhiên bắt đầu so bì, bắt đầu ganh đua. Đỗ Lối cũng lạ, không tìm người khác mà so, lại nhằm vào mình. Chưa hết, bây giờ tốt nghiệp đi làm, công việc lại dây dưa đến nhau, ngán muốn chết”.
Thiên Trần than thở, “Quá ngán, có điều, hai người không cùng cơ quan, còn ganh đua gì?”.
“Hứa Dực Trung!”. Nghiêu Vũ buột miệng.
“Hả?”. Thiên Trần kinh ngạc trợn mắt, “Phó tổng giám đốc Gia Lâm? Anh ta làm sao?”.
Nghiêu Vũ biết mình lỡ lời, nhưng Thiên Trần là bạn thân, vậy là kể hết chuyện quen Hứa Dực Trung nhưng Đỗ Lối lại thích anh ta thế nào. “Mình cảm thấy thái độ của Hứa Dực Trung rất lạ, lẽ ra anh ta phải thích Đỗ Lối chứ!”.
Thiên Trần cười đau bụng: “Tiểu Vũ, ha ha, có phải cậu là khắc tinh của Đỗ Lối? Người ta làm trợ lí cho Hứa Dực Trung lâu như vậy lại không có chuyện gì, sao cậu vừa xuất hiện đã trờ thành tình địch?”.
“Thiên Trần chết tiệt, nói vớ vẩn! Mình không muốn có bất cứ quan hệ gì với tập đoàn Gia Lâm, mỗi lần đến đó gặp Đỗ Lối, ánh mắt cô ta làm mình rất khó chịu!”.
“Nghiêu Vũ, nếu Đỗ Lối và Hứa Dực Trung yêu nhau, cô ta sẽ không khó chịu khi nhìn thấy cậu. Đúng là một chú rể rùa vàng, đẹp trai lại giàu! Sao Đỗ Lối không tìm cách lùa anh chàng vào lưới, đi so đo với cậu làm gì?”.
“Đúng, đẹp trai lại giàu, vậy mẹ giới thiệu cho cậu chú rể rùa vàng sao cậu không ưng? Lại muốn treo cổ trên cái cây cong Tiêu Dương?”.
Thiên Trần cười hi hí: “A Dương khác! Khi nào anh ấy mở công ty, mẹ mình sẽ không còn lí do phản đối! Thực ra cho dù anh ấy không làm được, bọn mình vẫn rất tốt, chỉ có điều”. Nghĩ tới thái độ của mẹ, cô lại buồn, “Nói đến Tiêu Dương là mẹ nhắc lại chuyện bố mình ngày trước, làm bố cũng khó chịu, không khí gia đình rất chán”.
Thiên Trần bây giờ không muốn nghĩ nhiều, trì hoãn ngày nào hay ngày đó, công ty của Tiêu Dương đã chuẩn bị rồi, chờ hai tháng nữa Đồng Tư thành về nước là khai trương. Nghĩ tới Đồng Tư Thành, cô đẩy vai Nghiêu Vũ: “Thư, thư của Đồng Tư Thành cậu đã đọc chưa?”.
“Đọc rồi”.
“Cảm động không?”.
“Không biết, chưa có quyết định gì. Nhưng đắc ý cực độ, năm xưa anh ta yêu cầu chia tay, bây giờ lại chủ động muốn nối lại”. Nghiêu Vũ nói, thời gian quả thật đã làm thay đổi con người rất nhiều. Trước đây, cho dù hai người cãi nhau, Đồng Tư Thành vừa quay đi đã nhắn tin cho cô, cô đã chạy như bay đến với anh, mọi giận hờn tan biến như mây khói. Bây giờ mỗi tuần anh gửi một bức thư, toàn những lời cảm động có thể làm xiêu lòng mọi cô gái, cô vẫn do dự.
Điện thoại đổ chuông, Thiên Trần nghe xong nói, “Cơ quan có việc, phải đến diễn đàn triển lãm nhà ở, mình đi đây”.
Nghiêu Vũ đang rảnh, cũng nhảy xuống giường: “Mình đi với cậu, một mình ở nhà lại nhớ tới Đồng Tư Thành, phiền chết!”.
Diễn đàn về nhà ở tổ chức vào buổi chiều trên lầu ba trung tâm triển lãm theo kế hoạch. Chủ đề thảo luận chính là “Ảnh hưởng của chính sách tăng cường quản lí đất đai đối với tình hình phát triển nhà ở”.
Đây là chính sách Quốc vụ viện mới đưa ra mấy ngày trước. Nghiêu Vũ không hứng thú với những quy định, chính sách. Cô nói với Thiên Trần một câu rồi chạy xuống phòng triển lãm xem mô hình nhà ở. Cô muốn xem những kiểu căn hộ nhỏ do các công ty bất động sản đưa ra, đồng thời cũng muốn sưu tầm tư liệu của các công ty quảng cáo khác, xem có thể tham khảo được gì.
Thiên Trần ờ lại diễn đàn chăm chú lắng nghe. Mỗi khi diễn giả từ trên bục bước xuống, các phóng viên liền đến phỏng vấn.
Một người đang phát biểu trên diễn đàn, Thiên Trần ngồi cạnh một vị giáo sư khẽ hỏi: “Theo giáo sư, xu thế giá nhà đất của thành phố này sẽ tiếp tục tăng hay giảm? Hiện nay giá nhà trong thành phố bình quân khoảng trên dưới ba ngàn rưỡi, cao hơn một ngàn so với hai năm trước. Có phải mức tăng quá nhanh?”.
“Vẫn tăng. Với vị trí địa lí và khả năng phát triển tương lai của thành phố này, giá nhà trong hai năm tới sẽ tăng đến trên dưới sáu ngàn”.
Thiên Trần thở dài với tốc độ tăng thế này, sở hữu một ngôi nhà quả thực rất khó khăn, “Có phải giới đầu tư liên kết bưng bít giá và thông báo sai lượng giao dịch? Cố tình tạo những cơn sốt trên thị trường khiến người tiêu dùng lo lắng vội vàng mua nhà, nhằm đẩy giá lên cao?”.
“Cũng có hiện tượng như vậy, nhưng tôi tin là Chính phủ sẽ sớm đưa ra giải pháp quy phạm chỉnh đốn thị trường bất động sản”.
Thiên Trần cảm ơn giáo sư, tìm một doanh nghiệp bất động sản, hỏi: “Xin hỏi lượng giao dịch thành công của quý công ty thế nào?”.
“Đương nhiên, rất tốt, hôm nay mới là ngày thứ hai, lượng giao dịch thành công đã đạt bảy mươi phần trăm”. Ông ta phấn khởi nói.
“Tôi đã phỏng vấn mấy công ty, công ty nào cũng tuyên bố lượng giao dịch thành công rất cao, nhưng theo thống kê của cục quản lí nhà ở, số lượng nhà còn trống lại chiếm tới bốn mươi phần trăm?”.
Ông ta tươi cười: “Tiêu thụ của công ty tôi rất tốt, các công ty khác tôi không biết. Có lẽ thị trường bất động sản của thành phố hiện nay thật sự có không gian lớn như vậy”.
“Ý ông là, ông cảm thấy giá nhà đất chỉ có tăng không giảm?”.
“Đó là chắc chắn”.
Thiên Trần cảm ơn ông ta, cô biết với câu hỏi đó, đa số đều trả lời như vậy. Cô ngồi chờ phỏng vấn giáo sư kinh tế trường Đại học C đang phát biểu.
Nghiêu Vũ đến phòng triển lãm thấy tư liệu là nhặt, lát sau trên tay đã có một túi đầy. Càng xem tư liệu của đồng nghiệp ở công ty khác càng hứng khởi. Người ta đến xem nhà rất đông, sao mình không đi tiếp. Nhìn túi tư liệu trong tay, cô vui vẻ đi xuống tầng dưới.
Vừa ra khỏi thang máy, liền nhìn thấy gian triển lãm mô hình chung cư mới của Gia Lâm. Nghiêu Vũ đang thưởng thức tác phẩm của mình, tay cầm tài liệu đột nhiên nhẹ bẫng, có người đã lấy tư liệu trong tay cô. Nghiêu Vũ ngẩng nhìn, Hứa Dực Trung đứng ngay cạnh cô tươi cười, phản ứng đầu tiên của Nghiêu Vũ là ngó xem Đỗ Lối ở đâu.
“Nhìn gì vậy? Sưu tầm nhiều tư liệu thế, muốn mua nhà hay là đem về nghiên cứu?”. Buổi tối, ban tổ chức mở tiệc chiêu đãi giới kinh doanh bất động sản, ở khách sạn gần đây, Hứa Dực Trung thấy thời gian còn sớm liền đến xem phản ứng của khách hàng. Mấy ngày nay anh bận mờ mắt. Chính quyền thành phố nhân triển lãm này lại cho ra hàng loạt quy định, sở quy hoạch cũng đưa ra phương án quy hoạch thành phố tương lai. Không cập nhật thông tin không được. Anh vừa đến được một lúc thì nhìn thấy Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ người tầm thước. Tay ôm túi tư liệu nghênh ngang bước, điệu bộ rất đáng yêu, Hứa Dực Trung cảm thấy như vậy.
“Cảm ơn phó tổng!”. Mắt Nghiêu Vũ vẫn ngó tìm Đỗ Lối, cô không muốn Đỗ Lối nhìn thấy Hứa Dực Trung cầm đồ giúp cô. “Đỗ Lối đâu? Sao không đi cùng anh?”.
“Cô ấy bận việc, dạo này hơi vất vả. Tìm cô ấy có việc gì?”.
Nghiêu Vũ hơi yên tâm: “Quan tâm thôi, không có gì”. Cô nhìn túi tư liệu trên tay Hứa Dực Trung, nói: “Tôi sưu tầm về xem, cứ để tôi cầm, phó tổng Hứa đi làm việc của mình đi”.
“Cô còn lấy tài liệu nữa không?”.
“À, thôi, ngày mai lại đến”.
“Bây giờ vẫn còn thời gian, tôi đưa cô về, đi vào giờ này rất khó gọi xe…”. Hứa Dực Trung nói xong nhân tiện cầm nốt tài liệu trong tay cô.
Có người đưa về đương nhiên là tốt, nhiều tài liệu thế này, không gọi được xe cũng phiền, “Cảm ơn anh trước!”. Cô nhắn tin cho Thiên Trần, rồi theo Hứa Dực Trung ra ngoài.
Đến bãi đỗ, lúc để tài liệu vào trong xe, anh ngoái lại, thấy buồn cười, trong tay Nghiêu Vũ lại có một tập tài liệu nữa, chắc là vừa lấy trên đường đi, “Có người làm thuê miễn phí, có phải cô đang tiếc không thể chuyển cả các pa nô quảng cáo của người ta về nhà?”. Anh nói đùa.
“Đúng đấy!”. Nghiêu Vũ để tài liệu vào trong xe; “Nếu anh có thời gian, tôi sẽ mang tài liệu của tất cả các gian triển lãm về nhà”.
Hứa Dực Trung nghĩ một lát hỏi cô: “Còn bao nhiêu gian chưa lấy?”.
“Mới chỉ lấy ở tầng hai, một phần tầng một và lối ra cửa, những gian khác thì chưa”. Nghiêu Vũ vui vẻ nhìn đống lớn tài liệu trên xe. Định tranh thủ mấy ngày nghỉ này xem tham khảo.
Hứa Dực Trung gọi điện cho ai đó, rồi quay sang nói với cô: “Đi thôi, lấy nốt những gian còn lại”.
Nghiêu Vũ ngạc nhiên nhìn anh, “Anh không bận việc à?”.
“Không, toàn bộ buổi chiều nay chỉ phục vụ một mình tiểu thư”. Hứa Dực Trung cười.
Nghiêu Vũ thoáng giật mình, lại không tiện nói thêm, đành theo anh quay vào.
Triển lãm nhà ở diễn ra vào cuối tuần, người đến rất đông, Nghiêu Vũ lấy được tài liệu nào Hứa Dực Trung cầm luôn. Anh theo sát cô, những chỗ đông người thỉnh thoảng còn giơ tay chắn xung quanh để cô đi qua. Nghiêu Vũ cảm thấy không ổn, tài liệu lấy thêm nhất định không chịu để anh cầm, cười cười nói: “Gian triển lãm của Gia Lâm ở ngay đây, để người bên đó nhìn thấy họ sẽ cười”.
Hứa Dực Trung mủm mỉm: “Cười cũng cười sau lưng, trước mặt không dám, tôi không nghe thấy là xong”.
Nghiêu Vũ bật cười, “Thôi, cũng lấy gần hết rồi”.
“Phó tổng!”. Giọng Đỗ Lối vang lên đúng lúc. Làm xong công việc nghĩ tới bữa tiệc tối nay, cô vội đến khu triển lãm tìm Hứa Dực Trung.