Ra khỏi cửa phòng làm việc của lão Mã, nhất thời Trình Miễn không biết nên đi đâu.
Bông tuyết rơi xuống đập vào ô cửa sổ, leng keng vang dội. Người trong thao trường còn chưa tan hết, một số binh lính trẻ tuổi còn đang đứng ở đó tháo phù hiệu, huy hiệu trên mũ và quân hàm xuống. Bởi anh nhìn từ đây ra, nên giống như đang nhìn một bộ phim câm. Ở khu vực ngoại ô thành phố C, thời tiết dưới mười mấy độ, lạnh cóng đến mức anh hơi lờ mờ hiểu rõ. Trình Miễn đứng ở đó một lúc, ánh mắt hơi nhíu lại, cả người mới phục hồi tinh thần.
Lúc này, anh nhớ tới câu nói mà trước kia Từ Nghi hay nói với anh: không nên suy nghĩ vấn đề quá đơn giản. Khi đó anh không để ý lắm, còn cười cậu ấy là dày dặn kinh nghiệm quá. Bây giờ nhìn lại, là anh quá ngu ngốc, quá ngây thơ rồi, cho nên, bị đánh đến không kịp trở tay.
Nhưng mà, mặt mũi của chính anh bị quét sạch cũng không sao. Những binh lính dưới tay anh kia dưới tay anh nên đi đâu, đó mới chính là mấu chốt.
Trình Miễn hít sâu một hơi, dùng sức vuốt vuốt mặt, dùng tốc độ nhanh nhất khôi phục tinh thần. Khẽ bóp cái mũ đang đội trên đầu, khi anh đang muốn quay về liên trinh sát, xoay người một cái, thì nhìn thấy Tống Hiểu Vĩ đang đứng ở trên hành lang .
Nhìn tư thế đó, cũng không biết là đợi bao lâu rồi.
Trình Miễn ngẩn ra, bước nhanh đến. Đến khi đi đến trước mặt cậu ấy, nhìn thấy tư thế quân nhân thẳng tắp cao lớn của Tống Hiểu Vĩ, lại không biết nói gì nữa.
Đối với bọn họ mà nói, tin tức này cũng quá bất ngờ, trong tiềm thức anh vẫn cho rằng binh lính ưu tú như vậy, nhất định việc ở lại sẽ không có vấn đề, cho nên chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề cậu ấy có thể sẽ phải rời đi. Cho dù thời gian trước khi sát hạch chuyên ngành, biểu hiện của Tống Hiểu Vĩ cũng không cần suy nghĩ, anh cũng cho rằng, trước khi xây dựng nền tảng ở đây, Tống Hiểu Vĩ muốn ở lại đội cũng không phải là việc khó. Hơn nữa khi bình bầu dân chủ, các chiến sĩ đều nhất trí nói tiểu đội trưởng Tống được, điều này là vô cùng hiếm hoi trong liên đội.
Là một quân nhân, anh không nghĩ ra lý do gì để không giữ cậu ấy lại. Cho nên vào giờ phút này, Trình Miễn có chút không biết nên làm thế nào để đối mặt với Tống Hiểu Vĩ .
Ngược lại Tống Hiểu Vĩ, lại quay về phía Trình Miễn thản nhiên cười một tiếng, giơ tay lên thi hành quân lễ: "Liên trưởng."
Nhìn dáng vẻ gượng cười của cậu ấy, Trình Miễn cảm thấy hết sức chua xót. Vốn lời muốn nói được đảo quanh đầu lưỡi bao nhiêu lần để chuẩn bị cho tốt, cuối cùng khi nói ra khỏi miệng, lại là lời anh không muốn nói nhất: "Tống Hiểu Vĩ , xin lỗi, không thể giữ cậu lại được."
"Liên trưởng, anh đừng nói như vậy!"
Trước khi đến, Tống Hiểu Vĩ cũng có một bụng lời muốn nói, nhưng khi vừa nói ra câu nói đó, thì nghẹn lại. Vừa rồi khi tuyên bố mệnh lệnh, có lẽ là ở trong gió lạnh quá lâu, nên đầu óc của anh cũng hơi trì trệ, hoặc là anh đã sớm cảm thấy như vậy, cho nên cảm giác của anh cũng không quá mãnh liệt. Mà lúc này, Trình Miễn chỉ dùng một câu nói như vậy đã đánh anh trở về nguyên hình.
Anh không thể ở lại, thật sự không thể ở lại. Lần này, anh thực sự phải rời đi rồi.
"Liên trưởng, anh ngàn vạn đừng nói như vậy. Nói thật, tôi đã chuẩn bị tư tưởng rồi." Tống Hiểu Vĩ lấy tay xoa xoa khóe mắt, lau hết cảm giác hơi ẩm ướt, khàn giọng nói, "Cho nên anh ngàn vạn lần đừng nói như vậy."
Đây chính là binh lính của anh, hiền lành, nói năng cẩn trọng, không biết ăn nói, cứ lặp đi lặp lại mấy câu như vậy, chính là sợ Đại đội trưởng là anh tự trách. Trình Miễn nghiêng người sang, thật sự không dám nhìn vào mắt cậu ấy, chỉ giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai của Tống Hiểu Vĩ .
Vào giờ phút này, đây là cách an ủi duy nhất mà anh có thể cho.
Sau khi xác định được binh sĩ xuất ngũ, còn một đống sự việc cần thủ trưởng đến sắp xếp. Vậy mà, sau khi từ phòng làm việc của lão Mã trở về, Trình Miễn lại nhốt mình vào túc xá. Rót một chén nước để lên bàn, bản thân anh ngồi trên mép giường, ngẩn người nhìn hơi nóng bốc lên.
Trình Miễn cảm thấy bản thân thực sự cần yên lặng một chút, mặc dù bây giờ rất không đúng lúc.
Không biết trải qua bao lâu, Từ Nghi đẩy cửa vào. Anh nhìn Trình Miễn, đi đến bên bàn rồi chạm vào chén nước, thấy nước đã lạnh ngắt, thì lại rót một chén nóng, bỏ vào trong tay Trình Miễn.
Trình Miễn bỗng bị nước nóng làm bỏng, chỉ hơi nhướng lông mày, cầm cái chén trong tay một lúc, mới đặt xuống bên cạnh chân.
"Trở lại bình thường rồi hả ?"
Từ Nghi ngồi xuống bên cạnh bàn, rút tờ giấy nháp ra, vừa viết vừa nói: "Bình tĩnh rồi thì chúng ta trao đổi một chút.”
"Trao đổi cái gì?" Trình Miễn nhìn cậu ta.
"Năm nay liên chúng ta có nhiều người rời đi, đều là mấy binh sĩ tốt, trong đó còn có hai người đảm nhiệm chức vụ tiểu đội trưởng. Đi lần này chắc chắn sẽ mang đến việc lòng người không yên, cho nên mình nghĩ lễ tiễn chân năm nay có thể làm long trọng một chút không, kinh phí trong liên thì không đủ, nên chỉ có cậu với mình bỏ tiền ra. Như thế nào?"
"Không có ý kiến."
Từ Nghi gật gật đầu: "Có người thân của mấy lão binh giải ngũ cũng theo quân rồi, cần phải dọn nhà, chúng ta có thể sắp xếp binh sĩ và xe. Đến lúc đó khi mở tiệc chia tay, mời cả người thân của Tống Hiểu Vĩ đến, mọi người tụ tập lại một lần cuối cùng, để tính của tiểu đội trưởng Tống trưởng cũng trông thấy chị dâu. . . . . ."
Bên này Từ Nghi nói liền một mạch, bên kia Trình Miễn cũng chỉ đáp lại ba chữ: "Cậu sắp xếp đi."
Từ Nghi bật cười: "Trình Miễn, không phải mình đến để nghe cậu đọc Tam tự kinh, bàn bạc cho thật tốt có được không?"
Trình Miễn cũng biết bây giờ không phải là lúc buồn bực, anh ngồi dậy, nói với Từ Nghi: "Làm theo lời cậu nói đi, cậu là chỉ đạo viên, chuyên làm nhiệm vụ công tác chính trị, so với mình thì sẽ thấy tình đạt lý hơn."
Từ Nghi dừng đầu bút lại, cười tự giễu một tiếng. Trái tim ai không thấu tình đạt lý, đều là binh lính của mình, cũng chỉ là không có bản lĩnh giữ lại, nên mới muốn từ những nghi lễ này tìm lại một chút thể diện.
Anh nhìn về phía Trình Miễn, "Thành thật mà nói, kết quả ngày hôm nay mình có chuẩn bị tâm lý hơn so với cậu. Nhưng Trình Miễn à, dù là cậu thì mình muốn nói ra thực tế , mình còn một câu muốn cậu lĩnh ngộ—— cậu không giữ được không chỉ một người, năm nay cậu đưa một người đi, sang năm cậu còn phải đưa một người nữa, đến cuối cùng, chính cậu cũng không biết thẹn với bấy nhiêu nhân tài."
Cộng tác hai năm nay, Trình Miễn ít khi nghe Từ Nghi nói lời "thật lòng" như vậy, không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn. Cũng không dễ dàng để chỉ đạo viên Từ động lòng như vậy nha, liên trưởng Trình luôn nói lòng dạ cậu ấy cứng rắn như sắt đá, ngay cả chính anh cũng hoài nghi cái đập trong lồng ngực kia có phải là cục sắt hay không.
Nhắc tới năng lực chịu đựng, đúng là anh không so được với Trình Miễn. So với cậu ấy anh chỉ ít hơn một chút khờ dại, so với cậu ấy thì sớm bị thực tế khuất phục hơn thôi. Bây giờ nghĩ lại, chỉ có thể nói chuyện an ủi cậu ấy , trong lòng anh chuẩn bị một chỗ, nơi đó để nhớ kỹ mỗi một người bị nơi này quên lãng .
Sau khi nghe xong lời nói của Từ Nghi, Trình Miễn trầm mặc rất lâu, mới nhẹ giọng nói: "Mình hiểu rồi."
Sắp xếp xong cảm xúc, đầu tiên Trình Miễn thu xếp tất cả công việc của bản thân, sau đi tìm mấy lão binh sắp giải ngũ tâm sự.
Anh tìm Trương Lập Quân đầu tiên, bởi vì theo anh, đây là binh lính khiến liên trinh sát bọn anh rất đau đầu, vốn đã không quá tuân theo kỷ luật, sau lại có chuyện đánh nhau đến huyên náo xôn xao. Mà cậu ấy lại là binh lính cấp dưới của Tống Hiểu Vĩ, anh sợ Trương Lập Quân bởi vì nhất thời xúc động, ấm đầu tìm cớ gây sự.
Cũng không nghĩ đến, khi Trình Miễn tìm được cậu ấy, tiểu tử này đang ở trong nhà ăn, làm động tác đảo đảo muôi lớn để xào thức ăn, trên đầu đội lệch một chiếc mũ đầu bếp, là một dáng vẻ mạnh mẽ khác. Thấy Trình Miễn tới, cậu ta nhe răng cười với anh một tiếng.
"Liên trưởng, hôm nay em xuống bếp, để ngài nếm thử món ăn Sơn Đông chính gốc một lần."
Trương Lập Quân vẫn mặc cả bộ quân phục huấn luyện, nếu không phải trên vai cậu ấy không có quân hàm, sợ là Trình Miễn không nhìn ra cậu ấy đã xuất ngũ.
Rướn người vào trong nồi xào thăm dò thăm dò một chút, Trình Miễn nói với trưởng ban cấp dưỡng lão Chu: "Sao lại để cậu ấy xào vậy?"
Lão Chu vung vung tay: " Sáng sớm, tiểu tử này đã chạy đến cằn nhằn cả buổi, lỗ tai của tôi đây nghe sắp thành kén rồi, nghĩ thầm cậu ta muốn thể hiện thì thể hiện đi, dù sao đội chúng tôi có một binh sĩ về thăm gia đình còn chưa có kết thúc, tôi đây còn thiếu một tay."
"Vậy anh phải quan sát cẩn thận nhé." Trình Miễn cười giỡn nói, "Thức ăn để bảo đảm sức chiến đấu, đừng để tất cả mọi người trong liên ăn món ăn này của cậu ấy lại xảy ra vấn đề gì đó."
Lão Chu cười ha hả, nói tất nhiên. Trương Lập Quân không phục, chậc chậc: "Liên trưởng, đừng coi thường tôi. Sắp phải đi rồi, em bảo đảm với anh, từ khi em đến bộ đội, chính là toàn tâm toàn ý muốn vào ban cấp dưỡng để vung mạnh muôi lớn đấy!"
"Được rồi, chờ cậu áo gấm về làng thì làm tròn giấc mơ làm đầu bếp đi, dù sao thì cũng sắp rồi." Trình Miễn bị cậu ấy chọc vui, "bây giờ , đi ra ngoài với tôi , nói với cậu mấy chuyện."
Trương Lập Quân giao muôi lớn cho người khác, gỡ tay áo xuống rồi vuốt phẳng, rồi mới đi ra theo Trình Miễn.
Trình Miễn liếc mắt nhìn cậu ấy "Không làm lính nữa, ngược lại, lại bắt đầu chú trọng tác phong quân đội rồi hả ?"
Trương Lập Quân cười ngây ngô: "Liên trưởng, đừng nói vậy. Bình thường, trong hoàn cảnh này lại không cảm thấy có cái gì, một khi thoát khỏi, ngược lại cực kỳ chú ý. Hơn nữa, em cũng là chịu sự đào tạo và rèn luyện 4~5 năm trời trong quân đội, một ngày chưa rời đi, em sẽ yêu cầu bản thân nghiêm khắc áp dụng điều lệ một ngày!"
Trình Miễn nở nụ cười, nhìn binh lính trẻ tuổi ở trước mặt anh, quân hàm vừa bị tháo xuống nên hơi có vẻ không được tự nhiên, nghiêm túc mà nói, giờ phút này anh đã không phải là liên trưởng của cậu ấy, anh không cần phải áp đặt quan hệ cấp dưới để tạo quyền uy đến nói chuyện với cậu ấy. Rốt cuộc, bọn họ có thể nói chuyện, giống như một người bạn cũ vậy.
"Hành lí về nhà đã thu thập xong chưa?"
"Có cái gì để thu dọn đâu? Em chỉ muốn biết, trong doanh trại có cái gì có thể để em mang về, đều nộp lên hết rồi!" Nói đến đây, Trương Lập Quân có hơi tức giận.
Vậy bộ đội cũng là một trong những nơi không hợp tình người quá, nhưng khi đối mặt với Trương Lập Quân, Trình Miễn cũng không thể nói như vậy.
"Mới vừa rồi không phải còn nói một ngày ở bộ đội coi như một ngày là binh lính, sao bây giờ lại oán trách vậy ?" Trình Miễn đưa tay sửa sang lại cổ áo của cậu ấy, "Trên bảng nội qui đã ghi rõ ràng, cậu thông cảm một chút đi."
"Em biết rõ."
Đầu Trương Lập Quân gục xuống. Anh cũng chỉ là oán giận ngoài miệng, anh luyến tiếc quân trang đẹp đẽ mà oai hùng này, nhưng cũng hiểu rằng, bộ quân trang này, chỉ có thể mặc ở đây, tài năng mới ý nghĩa có chân chính.
"Trương Lập Quân, mấy ngày nữa sẽ phải rời khỏi nơi đây rồi, tôi có thể có một yêu cầu với cậu không?"
Trương Lập Quân đứng nghiêm theo bản năng: "Liên trưởng, ngài nói đi."
Trình Miễn cười nhìn cậu ấy: "Mặc dù bình thường cậu cũng là ng