ời hay tạo phiền phức trong liên, nhưng tiểu đội trưởng Tống của các cậu vẫn nói cậu là một binh lính tốt, tôi cũng cho là như thế. Hiện tại, cậu phát hãy huy hình tượng binh lính gương mẫu, dẫn dắt những lão binh xuất ngũ khác, giữ vững sự nhiệt tình khi tham gia quân ngũ đến ngày đó, được không?"
Lời nói này của Trình Miễn có chút hàm súc, nhưng anh tin tưởng rằng Trương Lập Quân nghe sẽ hiểu. Đây là thời điểm lão binh giải ngũ bị phân tán tư tưởng nhất, lần từ biệt này, không biết năm nào mới gặp lại, vậy nên có ơn thì trả ơn, có oán thì sẽ báo oán, dù sao cũng không phải lo lắng bị xử phạt nữa. Vì vậy, việc ẩu đả đánh người, mỗi năm đều có một hai người như vậy. Cho nên đến lúc này, trừ những công việc nặng nề tiếp sau đó, đè ở trên đầu thủ trưởng trong liên còn có một nhiệm vụ quan trọng nhất nữa, chính là duy trì ổn định.
Quả nhiên, Trương Lập Quân nghe xong thì nở nụ cười, đồng thời cũng hơi chán nản: "Liên trưởng trong cảm nhận của anh, em chính là một cái gai lớn đúng không?"
Trình Miễn cũng không giữ mặt mũi cho cậu ta: "không phải à, cậu mà yên phận một chút, có thể phải đi sớm như vậy à?"
"Được!" Trương Lập Quân giơ tay đầu hàng, "Tôi sẽ nghe lời ngài."
Hai người cùng quay về liên trinh sát, lúc sắp chia tay, Trương Lập Quân gọi Trình Miễn lại, nhìn anh như muốn nói rồi lại thôi. Một lúc lâu sau, mới nói: "Liên trưởng, tiểu đội trưởng của bọn em có phải thật sự không được giữ lại không?"
Trình Miễn không trả lời mà hỏi lại: "Hai ngày nay, thấy cảm xúc của Tống Hiểu Vĩ như thế nào rồi?"
Trương Lập Quân nhíu mày suy nghĩ: "Cảm xúc à, thì thỉnh thoảng hay ngẩn người, nhắc tới chị dâu, cũng không vui mừng giống trước đây nữa."
Trình Miễn hiểu đại khái điểm mấu chốt, chắc là Tống Hiểu Vĩ lại đang rối rắm chuyện của bản thân và Triệu Tuệ Phương. Trước đó, cậu ấy quyết tâm vạch ra kế hoạch ở lại bộ đội, lại cảm thấy nắm rất chặt, mặc dù tương lai vẫn còn gặp phải vấn đề xuất ngũ, nhưng cấp bậc cao nhất tầng, chính sách giữ lại cũng không giống nhau. Bây giờ rời khỏi cấp bậc này, cũng chỉ có thể lấy được một khoản phí mà thôi, hơn nữa chuyện này lại đến bất ngờ, sau khi về quê phải đi con đường nào sợ là Tống Hiểu Vĩ cũng chưa suy nghĩ đến, nhìn tính cách trầm ổn của cậu ấy, không muốn cô gái đi theo mình chịu khổ, cho nên có lẽ sẽ muốn từ chối chuyện hôn sự này rồi.
Trình Miễn có đôi khi chán ngấy tính cách quá thận trọng này của cậu ta, nhưng nghĩ lại, người này cũng là vì có trách nhiệm với con gái nhà người ta, cho nên anh còn có thể nói cái gì nữa?
Vỗ vỗ bả vai của Trương Lập Quân, Trình Miễn nói: "Chuyện này cậu cũng đừng quản, về vấn đề tính cách, cuối cùng hai người họ phải từ từ tiếp xúc thôi."
Quay về kí túc xá, Trình Miễn vừa mới ngồi vững, thì điện thoại của Hà Tiêu gọi đến. Nhìn trên màn hình điện thoại di động hiện lên cuộc gọi đến, Trình Miễn ấn nút tiếp nghe ngay lập tức.
"Trình Miễn?" Kết nối đột ngột, bên kia giống như có chút bất ngờ, "Bây giờ có bận không?"
"Em đặc biệt chọn lúc anh bận rộn để gọi điện thoại à?"
Hà Tiêu không biết nói gì mất một lúc, nói đi nói lại người này từng giây từng phút đều bận rộn, khi nào thì rảnh rỗi như vậy. Vì vậy xem nhẹ sự trêu chọc của anh, đi thẳng vào vấn đề: " Người thân của Tiểu Tống nói hai ngày nữa phải quay về, muốn mời anh với em ăn bữa cơm, anh có thời gian rảnh không?"
"Ăn cơm gì?" Trình Miễn hơi mỉm cười, "Có chút tiền dư thừa thì sao không đi mua mấy món đồ về làm quà cho mấy người ở quê."
"Em cũng nói như vậy, nhưng cô ấy không nghe, cho nên em muốn anh nói với tiểu đội trưởng Tống một chút."
"Cũng được, lát nữa anh sẽ nói chuyện với cậu ấy, ngoài ra em thay anh giữ Triệu Tuệ Phương ở lại hai ngày nữa, đến lúc đó để hai người này gặp nhau đi."
Hà Tiêu vừa nghe, vừa cười: "Đúng lúc tiểu đội trưởng Tống có cơ hội nghỉ ngơi, nộp báo cáo kết hôn luôn."
"Không phải nghỉ phép, " Trình Miễn khe khẽ thở dài, " Năm nay, Tống Hiểu Vĩ không thể ở lại, kết thúc hai kỳ rồi, giải ngũ rồi."
"Giải ngũ?" Nghe thấy thông tin đó, Hà Tiêu cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ, "Sao em không có nghe người nhà của anh ấy đề cập đến?"
"Có thể Tống Hiểu Vĩ còn chưa nói cho cô ấy biết, cho nên Tiếu Tiếu trước tiên em đừng nói với cô ấy."
Hà Tiêu ừ một tiếng: "Em biết có chừng mực."
Nghe thấy âm thanh mềm mại bên đầu kia của điện thoại, đột nhiên Trình Miễn cực kì muốn được nhìn thấy cô: "Tiếu Tiếu."
"Dạ?"
"Nhớ anh không?"
". . . . . . Không nhớ ."
Anh Tiếu Tiếu, biết cô nghĩ một đằng nói một nẻo: "Anh nhớ em lắm, nhớ vô cùng."
Ở bên này, khuôn mặt Hà Tiêu hơi phớt hồng: "Anh nói chuyện cũng không nhìn xem bên cạnh có người hay không à?"
Có người thì sợ gì?
Trình Miễn nắm chặt ống nghe: "Tiếu Tiếu, báo cáo kết hôn anh đã nộp lên rồi, trong khoảng thời gian này đợi anh hết bận, rồi mình đi lĩnh chứng nhận nhé, được không?"
Đây được coi là cầu hôn à? Còn cách điện thoại nữa? Thật là rất không lãng mạn nhé. Quả thật Hà Tiếu có hơi đau đầu, nhưng hô hấp của người nào đó cứ chân thành, tha thiết như vậy, truyền qua dây điện thoại đến đây, dịu dàng bao bọc lấy cô, cô muốn nói ra chữ "không", cũng có cảm giác cực kì khó khăn, vì vậy không thể làm gì khác hơn là đồng ý.
"Được ạ." Cô nói.
Cúp điện thoại, Trình Miễn không kiềm chế được tâm tình, kích động đấm mấy cái lên bao cát ở trong phòng, làm văn thư Triệu Tiểu Quả vừa mới đẩy cửa vào sợ hết hồn.
"Không có chuyện gì lớn, chỉ là lúc sáng Hạ Thanh ở tiểu đội hai tìm anh để xin phép nghỉ, anh không có ở đây, nên vừa lại gọi điện thoại đến hỏi, cho nên em đến xem một chút."
"Bây giờ mà xin nghỉ à? Cậu ta có chuyện gì?" Trình Miễn suy nghĩ một chút: "Bảo cậu ta trực tiếp đến đây tìm tôi."
Vào khoảng thời gian này, bình thường đều không cho phép mọi người xin nghỉ đi ra ngoài, cho nên Trình Miễn không phê cũng là có lý do. Hơn nữa, người tên Hạ Thanh này, Trình Miễn nhớ rõ, trước đó dựa theo bình bầu dân chủ và sát hạch chuyên ngành chỉ đạt được một hai hạng mục, cậu ta không được giữ lại. Mà sau khi mệnh lệnh được ban xuống, vậy mà cậu ta lại không bị liệt vào danh sách quân nhân xuất ngũ.
Sao lại được giữ lại, Trình Miễn dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng nghĩ ra. Là người chịu trách nhiệm ở một liên đội, Trình Miễn vẫn cố gắng hết sức để duy trì sự công bằng, không để cho thành kiến chi phối bản thân. Nhưng đối với Hạ Thanh, quả thật từ tận đáy lòng anh đã có ác cảm. Bất tài vô dụng, cà lơ phất phơ, mặc dù cậu ta cũng không gây chuyện, nhưng cũng không biết thân biết phận, thừa dịp khi không có người chú ý thì gây ra chút lửa để trêu chọc khiến người ta bực bội.
Thời gian cậu ta ở liên trinh sát còn dài hơn so với hai vị thủ trưởng, lúc nào Trình Miễn nhìn thấy cậu ta lại thấy buồn bực, rốt cuộc người này làm như thế nào để trà trộn vào đây được. Cũng không phải là chưa từng cố gắng uốn nắn và dạy dỗ, nhưng tiểu tử này hoàn toàn là dầu muối không vào, bộ dạng tôi không có lý tưởng thì anh làm gì được tôi. Cho đến bây giờ, cũng không nghe thấy người ta nói cậu ta là tên lính có quan hệ, cho đến lần này, Trình Miễn mới thực sự nhận được bài học kinh nghiệm.
Ngay từ đâu, anh cố nén giận, bây giờ dần dần không có cảm giác nữa , nhưng mà thỉnh thoảng lại cảm thấy đáng tiếc. Nếu như không có Hạ Thanh, như vậy có lẽ những binh lính tốt đã có thể được ở lại.
Đợi cả buổi chiều, Hạ Thanh cũng không tới tìm anh xin nghỉ, Trình Miễn bận rộn, dần dần cũng ném cậu ta ra sau đầu, đến tận buổi tối khi sắp dọn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại. Là một người họ Vương làm tham mưu huấn luyện trong sư đoàn gọi đến, người này do Đại học Kỹ thuật thông tin giải phóng quân phân xuống, tuy nhiên, từ nhau chế độ 4 +1, đại học chính quy dừng việc huấn luyện lại một năm, cho nên cũng coi là bạn học của Trình Miễn.
Lẽ ra là nói chuyện cũ, nhưng nói đến một nửa, tham mưu Vương chợt hạ thấp giọng, nói với anh: "Trình Miễn, cậu đoán xem chiều nay đi ra ngoài mình gặp ai?"
Trình Miễn đứng trước cửa sổ, cúi đầu nhìn chậu hoa mà mình trồng, không để ý lắm đáp lại: "Người tình trong mộng của cậu à."
"Sai!" Tham mưu Vương cười cười, nói, "Mình nhìn thấy Hạ Thanh ở liên các cậu, cả người là quân trang, lên một chiếc xe quân dụng."
Đầu ngón tay chợt bị gai hoa đâm vào, Trình Miễn nhìn giọt máu tràn ra, nhíu nhíu mày: "Có cái gì lạ đâu, tiểu tử này biết cả đường lên trời nữa ấy chứ."
"Xem lời cậu nói kìa." Tham mưu Vương chậc một tiếng, "Mình không thèm nói chuyện khô khan nhàm chán như vậy đâu, người nâng đỡ? Tiểu tử này có đấy, hơn nữa cũng không nhỏ đâu, cậu đoán thử xem là ai ?"
Trình Miễn thật sự rất hiếu kì về việc này: "Ai vậy?"
"Ai à? Không phải ai khác, lão Chu ở sư đoàn chúng ta đó!"
"Tham Mưu Trưởng?"
Chuyện này thật sự là nằm ngoài suy nghĩ và dự đoán Trình Miễn rồi.
Lão Chu trong lời tham mưu Vương nói là Tham Mưu Trưởng sư đoàn T, Chu Quốc Xương . Người này cũng mới được điều đến từ năm ngoái, nhưng với Trình Miễn ông ấy cũng không xa lạ, bởi vì khi anh còn nhỏ, Chu Quốc Xương đã từng làm nhân viên cảnh vệ của ông nội anh, sau đó đi theo Trình Kiến Minh rồi cùng vào trường quân đội. Theo lý thuyết, Chu Quốc Xương không được coi là người có bản lĩnh, so sánh vị trí hiện nay của ông ấy với Trình Kiến Minh thì sẽ hiểu. Nhưng mà so với người khác, chí ít ông ấy được coi là người có bối cảnh ở trung ương. Trình Miễn cũng biết, người này vẫn duy trì liên lạc với ông nội của anh, mặc dù ông cụ đã rời khỏi cương vị rồi, nhưng lực ảnh hưởng thì vẫn còn .
Điều làm Trình Miễn không ngờ nhất, tham mưu trưởng Chu có thể giấu quan hệ của mình và Hạ Thanh sâu như vậy. Anh đến liên trinh sát đã hai năm rồi, chuyện này Chu Quốc Xương cũng biết rõ, nhưng từ năm ngoái bị điều đến sư đoàn T tới nay, ông ấy chưa một lần đề cập với anh để ý chiếu cố Hạ Thanh. Nguyên nhân trong đó, Trình Miễn suy nghĩ, thứ nhất, có thể bởi vì tham mưu trưởng Chu sợ anh không giữ mặt mũi cho ông ấy, thứ hai là bởi vì căn bản ông ấy không vừa mắt tiểu cán bộ ở cơ sở như anh, dù sao có quan hệ của ông ấy ở đây như vậy, Hạ Thanh muốn trà trộn vào thế nào chẳng được.
Tham mưu Vương vẫn còn ở đầu bên kia điện thoại nói sang: "Lấy đôi mắt thị lực 5.0 của mình để cam đoan, chính xác là lão Chu không hề sai. Khi quay về mình nghe được, biết quan hệ của hai người này cũng không nhiều lắm, chính là trưởng ban của bọn mình lỡ miệng nói ra, nói Hạ Thanh là con trai độc nhất của chị ruột lão Chu, lão Chu với vợ ông ấy lại không có con, nên coi tiểu tử này là con ruột mà thương yêu. Đã sớm bày mưu tính kế cho cậu ta. Cho nên mới nói, Trình Miễn à, cậu cũng đừng tự trách nữa, không phải không có chúng ta không có bản lĩnh, mà là kẻ địch này quá giảo hoạt, ẩn núp rất kĩ nha!"
Cúp điện thoại của tham mưu Vương, Trình Miễn vốn đã chỉnh đốn lại tâm tình có hơi rối loạn. Vậy mà âm thanh cười nói khi ăn cơm vang lên, Trình Miễn cũng không thể suy nghĩ gì nữa, đội mũ lên, rồi đi ra ngoài.
Ăn xong cơm tối, bầu trời lại bắt đầu xuất hiện bông tuyết. Trình Miễn không khỏi nghĩ tới lời nói đùa của các chiến sĩ, khi nghe tin cục khí tượng th