h thảm rồi, mình chạy trốn thời gian dài như vậy, giờ đến lượt Lỗi Lạc nóng nảy. . . . . ."
Trình Miễn & Hà Tiêu & Đinh Ngụy: ". . . . . ."
Buổi sáng ngày hôm sau cả đoàn người cùng nhau đi bệnh viện căn cứ, chẳng qua là ba người bọn Trình Miễn có trách nhiệm áp tải bệnh nhân Diệp Hồng Kỳ đến lấy số. Nhìn thấy Lỗi Lạc, Hà Tiêu cực kỳ tức giận xông tới.
"Vất vả cho mình còn suy nghĩ như thế nào mới có thể xem xét đến tâm tình của cậu, không ngờ cậu và Hồng Kì hợp lại đẻ lừa gạt bọn mình, Lỗi Lạc, cậu cậu cậu thật không phải bạn bè tốt !"
Lỗi Lạc lập tức kêu oan: "Không phải so với các cậu biết trước hai ngày sao? Có cái gì tốt? Mỗi ngày ở đây chăm sóc anh ấy không nói, còn phải thường xuyên đề phòng anh ấy chạy trốn khỏi bệnh viện, mình sắp thành bác giúp việc rồi?" Nói xong thì vặn lỗ tai Diệp Hồng Kỳ, anh chàng quỷ quái này kêu khiến tất cả mọi người ở căn cứ bệnh viện có thể nghe thấy.
Những người khác ở đây, nhìn nhau cười. Rất tốt, mối thù của bọn anh có người trả thù rồi.
Ban đêm, tuyết vừa ngừng một ngày lại dần dần có khuynh hướng rơi xuống nhiều hơn. Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm trong ngày ở sa mạc cực kì lớn, nhất là sau đêm tuyết rơi, gió lạnh vù vù, khô mà lạnh thấu xương. Cả nơi đóng quân đều yên tĩnh, trừ phòng ăn.
Phòng ăn cho cán bộ to như vậy, trung tâm bày một chiếc bàn tròn, trên bàn bày đầy chén đĩa, ngay chính giữa là một cái nồi bốc hơi nóng cuồn cuộn. Một đám người ngồi vây quanh cái bàn tròn, dễ nhận thấy tất cả mọi người uống không ít, bởi vì bên góc tường vất không ít chai rồi.
Trưởng ban cấp dưỡng mang theo một người lính hành động nhanh chóng kinh khủng, Lỗi Lạc và Hà Tiêu đang ngồi trong một góc sạch sẽ uống trà, một đám đàn ông quây xung quanh bàn uống rượu cô không có hứng thú tham gia, chỉ nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng cụng ly mời rượu, vẫn không nhịn được bĩu môi: "Mình không quản được anh ấy, bảo anh ấy nằm viện thì không nghe. Bắt anh ấy kiêng rượu cũng không làm."
Hà Tiêu rót vào chén cho cô ấy chút nước ấm: "Thừa dịp hôm nay mọi người đều ở đây, cậu cũng đừng quản anh ấy, để cho anh ấy thoải mái một lần đi."
Ngón tay vuốt ve ly trà, Lỗi Lạc hơi hạ khóe miệng: "Đúng vậy a. Mình dám chắc, anh ấy ở chỗ này bốn năm, hôm nay chính là ngày vui mừng nhất của anh ấy, thời điểm bắn được quả tên lửa đầu tiên đoán chừng cũng không vui mừng như thế này. Có đôi khi ngẫm lại cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, hơn bảy năm rồi, chúng ta lại có thể tụ họp ở cùng một chỗ như thế này."
Nhìn ngoài cửa sổ bông tuyết yên lặng bay xuống, suy nghĩ của Hà Tiêu từ từ xa xăm: "Mình còn nhớ, thời điểm năm ấy mình theo ba mẹ rời khỏi Đại viện Lữ đoàn Pháo binh cũng là lúc tuyết rơi lớn như vậy, ngày đó thật là lạnh nha, lạnh khiến suy nghĩ của mình cũng bị bế tắc, nhìn thấy lão Hà bọn họ sắp xếp xong, sau đó thuê xe đi đến nhà ga, lên tàu hỏa ấm áp quá mức, thì mới thấy khó chịu, nên mình ôm mẹ khóc suốt."
Lỗi Lạc không khỏi vui vẻ: "Cậu còn có thời điểm không khống chế được cảm xúc như vậy à?"
Nhớ tới khi đó, Hà Tiêu cũng không nhịn được cười. Bây giờ suy nghĩ một chút cô thực sự hối hận, nếu như khi đó liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nhiều hơn, có lẽ có thể thấy Trình Miễn rồi. Có lẽ cô vẫn rời đi như cũ, nhưng bảy năm sau, có lẽ cô sẽ không trôi qua gian nan như vậy. Anh từng nói cô là hi vọng của anh, nhưng cô có cảm giác không phải như vậy? Trong đám người bọn họ, chắc không dám nghĩ tới hôm nay người kia lại là của cô.
Lấy lại tinh thần, Hà Tiêu hỏi Lỗi Lạc: "Cậu cũng bị Hồng Kì lừa gạt như vậy à?"
Biểu cảm của Lỗi Lạc có chút kì lạ, mất tự nhiên : "Coi như là thế đi."
Hà Tiêu buồn bực: "Cái gì gọi là coi như là?"
"Ai nha, cũng không tính là bị lừa gạt tới. Khi đó mình còn ở thành phố B, sau đó thì nhận được điện thoại của đội pháo binh gọi tới, nói Đội Trường Diệp bị thương, tình trạng vết thương không hề nhẹ. Dĩ nhiên mình không nghi ngờ gì mà đến thăm anh ấy, đối với người này mình luôn mềm lòng cậu cũng biết rồi, sau đó cứ đến đây thôi."
"Nhưng trong nhà của cậu bên kia hoàn toàn không biết chuyện a, bác gái còn nói cậu trở về chăm sóc ông ngoại ——" nói tới chỗ này, Hà Tiêu hiểu ngay lập tức, trong nháy mắt híp mắt lại, "Cậu được lắm Lỗi Lạc, lừa gạt trong nhà cậu thì cũng coi như xong, cậu lại còn cùng Diệp Hồng Kỳ hợp lại làm phản, cùng nhau giày vò bọn mình à?"
Lỗi Lạc cực kỳ áy náy, vội vàng thêm chén nước cho Hà Tiêu: "Xin bớt giận, xin bớt giận mà."
Hà Tiêu hừ một tiếng, mặc kệ cô ấy.
Qua ba tuần rượu, chính trị viên Hùng và phó đội trưởng Trần liền rút lui. Trước khi đi, chính trị viên Hùng say chuếnh choáng nói với Trình Miễn : "Tiểu Trình a, lúc này các cậu tới, vốn nên chiêu đãi các cậu thật tốt, nhưng cậu xem đội trưởng của chúng tôi, tính tình của anh ấy cậu cũng nắm được, không nói nhiều, không nói nhiều. . . . . ."
Trình Miễn mỉm cười vỗ vỗ bờ vai của anh, tỏ vẻ thông cảm. Chính trị viên Hùng thỏa mãn đỡ Phó Đội Trưởng Trần đi về.
Tiễn hai người này đi, thêm nữa Hà Tiêu và Lỗi Lạc không chịu nổi nên phải đi nghỉ ngơi sớm một chút, cả phòng ăn chỉ còn ba người bọn họ thôi. Đinh Tiểu Ngụy đã uống rất nhiều, ôm bả vai Diệp Hồng Kỳ nói dông dài: "Cậu nói cậu quỷ không ra quỷ? À? Lão tử ngồi trên máy bay, một đường lắc lư tới đây, sẽ không nghĩ tới còn có thể ngồi ở đây uống rượu với cậu? Tùy tiện tìm lý do cũng được mà? Tiểu tử cậu lại dám gạt bọn mình như vậy. . . . . ."
Diệp Hồng Kỳ mỉm cười nghe, ngón tay vuốt ve ly rượu, chờ anh nói xong, lại rót đầy ly rượu cho ba người bọn họ: ", uống nữa nào!"
Trình Miễn nhíu mày: "Đinh Tiểu Ngụy, tiết kiệm một chút sức lực đi, tiểu tử này nếu có thể nghe lời của cậu thì không phải là Diệp Hồng Kỳ rồi —— dừng lại, Diệp Hồng Kỳ cậu đừng rót thêm rượu cho mình nữa.
"Còn chưa uống đủ mà." Diệp Hồng Kỳ liếc mắt với anh, "Nói thế nào thì chúng ta cũng coi là chơi đùa từ nhỏ đến lớn a, cùng đánh nhau cùng bị mắng, cậu biết đấy gọi là gì không? Đinh Tiểu Ngụy, cậu nói cho cậu ta biết đi ——"
"Đồng đội!"
"Đúng, đồng đội! Tình đồng đội 27 năm rồi, cũng nhanh vượt qua tuổi quân của ông cụ nhà các cậu rồi, cậu nói rượu này có nên uống hay không?
"Cậu còn dám nói là đồng đội hả?" Trình Miễn bực bội nở nụ cười, "Mình cũng nhắc nhở cậu nhá, khi còn bé hễ khi nào đánh giặc, cậu cũng chưa từng cùng một nhóm với tôi và Tiểu Ngụy đâu. Thời điểm đánh không lại mình đám bọn cậu lúc nào cũng giả chết lừa người, vậy mà Đinh Tiểu Ngụy này đầu óc cả ngày không tốt lại mắc mưu của cậu."
"Người nào đầu óc không tốt hả?"
"Người nào cả ngày giả chết hả ?"
Hai người đồng thời phản bác, Trình Miễn coi như không nghe thấy.
"Cũng không phải sao." Đinh Tiểu Ngụy vỗ đùi, nghĩ tới, "Tiểu tử này từ nhỏ đến lớn đều không làm việc tốt, mình còn nhớ mùa hè nhiều năm trước, đã hẹn ban đêm cùng nhau đi vào rừng cây bắt ve sầu, tiểu tử này mỗi lần đều ra ngoài đầu tiên, ở dưới lầu gọi lần lượt. Bảo cậu gọi thì cậu cứ gọi thôi, lại còn học chim hót, còn xuất hiện đủ các kiểu bịp bợp. Lại còn tôi muốn đánh thắng Nhật Bản, làm ông của mình nghe thấy vẫn mẹ nó cho là hoàng quân đến. . . . . ."
Diệp Hồng Kỳ cười ha ha: "Mình nói làm sao về sau ánh mắt ông của cậu lại nhìn mình không đúng, xem ra là tiểu tử cậu mật báo. . . . . ."
Đinh Tiểu Ngụy kêu oan: "Ngài coi trọng tôi rồi, chỉ số IQ của mình không thể làm được việc này, do người khác mật báo đấy." Nói xong len lén chỉ chỉ Trình Miễn.
Mắt thấy ánh mắt hai người nhìn mình không đúng, Trình Miễn vội vàng rót cho mình ly rượu: ", tự phạt một ly vậy."
"3 ly."
. . . . . . . . .
. . . . . .
Lâu rồi không gặp, luôn nói không hết chuyện. Bình thường đều là người nói năng vụng về, thế nhưng lúc này cũng đổi thành nói dông dài. Trình Miễn còn nhớ rõ lúc anh còn bé, hàng năm mỗi khi đến thời điểm đặc biệt, luôn có một số người không hẹn mà cùng đến gõ vang cửa nhà anh. Lão Trình thấy bọn họ, đâu còn chút xíu dáng vẻ của lãnh đạo đâu, anh đứa con trai này nhìn cũng hâm mộ. Sau này anh cũng biết, đó đều là đồng đội của lão Trình.
Đồng đội. Hai chữ này, đối với một người quanh năm sinh hoạt trong quân đội mà nói, nghe thật là thân thiết. Chỉ là bạn bè sao? Không không không, vậy coi là gì chứ. Chỉ có cùng nhau chảy máu, đổ mồ hôi, lại rơi nước mắt mới xưng tụng là đồng đội, cho nên Trình Miễn rất hiểu vì sao một đám đại lão gia tụ hội ở chung một chỗ chưa nói được mấy câu nói là đã mù quáng rồi. Bởi vì có chút tình nghĩa vè chuyện cũ, đáng giá để người ta khắc ghi cả đời.
Anh chợt cảm thấy, thời gian trôi qua thật là nhanh, vậy mà bọn họ cũng có thể nhớ về tuổi tác rồi.
"Soái Soái à, quên chúc mừng cậu."
Đột nhiên Diệp Hồng Kỳ đưa ly rượu tới trước mặt của anh, Trình Miễn cùng anh liếc mắt nhìn nhau, cũng biết anh muốn nói gì. Anh cúi đầu cười cười, nâng ly rượu lên cụng với anh một cái, uống một hơi cạn sạch.
Diệp Hồng Kỳ nhìn anh, đột nhiên cực kì xúc động: "Đã nhiều năm như vậy rồi, lại một lần nữa gặp Hà Tiêu, mình cũng không nghĩ ra tại sao lúc đầu lại thích cô ấy."
Trình Miễn sửng sốt một chút, không biết vì sao anh lại nói chuyện này. Chỉ thấy Diệp Hồng Kỳ cảm thán xong, quay đầu cười với anh: "Có lúc nhớ tới khi đó, cảm thấy thật ngây thơ, nhưng lại thật trẻ trung."
Đúng vậy, thật là trẻ trung. Không ngờ một người vì bảo vệ cô gái mình thích có thể một mình đánh một trận để đời với người khác.
Trình Miễn và Diệp Hồng Kỳ đã từng đánh một trận như vậy, đã quên là bởi vì chuyện gì rồi, dù sao cũng có liên quan tơi Hà Tiêu. Khi đó bọn họ còn không thế nào mang thù được, đánh nhau xong không bao lâu lại tốt đẹp, cũng là khi đó, Diệp Hồng Kỳ nói vớiTrình Miễn, anh nghi ngờ cậu ta luôn nhằm vào Hà Tiêu như vậy, tám phần là bởi vì thích cô ấy.
Về sau Trình Miễn ngẫm lại, có thể là Diệp Hồng Kỳ nói đùa, nhưng khi đó bọn họ đều tưởng thật. Khi đó trong lòng anh thật không có mùi vị, nhưng kia thời điểm ngay trước mặt Diệp Hồng Kỳ, anh thật sự nói không lên lời. Rút lui, cùng Hà Tiêu chia lìa bảy năm, anh đã hối hận vô số lần.
"Mình còn nhớ khi đó bởi vì thành tích học tậpcủa mình kém nên chuyển trường đến lớp mười một trường trung học tư thục, trước khi đi mình còn đến tìm cậu, trâng tráo nói với cậu câu gì nhỉ —— anh em, Hà Tiêu giao cho cậu, thay mình chăm sóc cô ấy thật tốt nhé." Diệp Hồng Kỳ cố gắng bắt chiếc giọng nói lúc đó, nói rất hăng hái, chính anh cũng bị bản thân mình chọc vui, "Trình Miễn, nói thật đi, khi đó có phải cậu muốn đánh cho tên giặc như mình một trận phải không?"
Trình Miễn cũng cười, trong mắt sáng ngời không hề có tiếc nuối, chỉ là lâm vào hồi ức trước đây thì mới đặc biệt ôn hòa: "Muốn đánh chứ, nhưng mà không phải cậu, mà là mình. Mình đang suy nghĩ, tại sao mình có thể để cho tiểu tử cậu thừa cơ chen vào cơ chứ, rồi ở trước mặt mình nói ra lời này?"
Diệp Hồng Kỳ cười ha ha: "Cho nên cậu có biết vì sao mình lại căm ghét cậu không? Mình nghĩ thầm tiểu tử cậu nếu có ý tứ với Hà Tiêu thì sớm nói nha, về sau mình cũng không phải mất mặt như vậy? Cậu cũng không biết thời điểm mình thổ lộ với Hà Tiêu nét mặt của nha đầu kia, người không biết còn tưởng rằng mình đắc tội cô ấy đấy."