Đội pháo binh bố trí hai gian phòng, một gian cho Đinh Tiểu Ngụy, gian còn lại để Trình Miễn và Hà Tiêu cùng ở. Đồng sàng cộng chẩm*, Hà Tiêu không còn cảm giác không được tự nhiên như khi ở đại viện cũ. Ở đội pháo binh xa lạ này, Hà Tiêu cảm giác từ trong đáy lòng mình đều lệ thuộc vào Trình Miễn.
* Đồng sàng cộng chẩm: Cùng giường chung gối. Mình nghĩ để ntn sẽ hay hơn Trong phòng ấm áp, nhưng khi nằm ở trên giường, Hà Tiêu vẫn cảm thấy có chút lạnh. Trình Miễn cảm thấy cô đang không ngừng cuộn tròn cơ thể lại, nên dứt khoát ôm cô vào trong ngực, đắp thêm một tầng áo khoác ngoài quân đội. Hà Tiêu nhắm mắt nằm một lát, dần dần cảm thấy ấm áp, toàn bộ cơ thể mới thả lỏng. Cô ôm lấy hông của Trình Miễn, nhỏ giọng hỏi: "Ngủ chưa vậy?"
"Chưa." Trình Miễn nói xong, chèn lại góc chăn sau lưng cho cô,"Làm sao vậy, không ngủ được à?"
Hà Tiêu ừ một tiếng, tựa vào lồng ngực của anh, cảm thấy bình tĩnh một chút: "Cảm thấy có chút kỳ quái, người ở đây, làm sao vậy nhỉ?"
Nói xong rất lâu vẫn không nghe thấy động tĩnh của Trình Miễn, cô ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cặp mắt sáng ngời của anh nhìn tới ra ngoài cửa sổ tuyết đang rơi rất nhiều, bàn tay vô ý thức vuốt vuốt mái tóc dài dịu dàng cô. Hà Tiêu buộc lòng phải gọi anh một tiếng, lúc này Trình Miễn mới hồi hồn, cúi đầu nhìn cô, hạ thấp giọng nói: "Tiếu Tiếu, anh có một chút linh cảm."
"Gì vậy?" ánh mắt Hà Tiêu lom lom nhìn anh.
"Hồi nhỏ, trẻ con trong viện ở chung một chỗ chơi trò chơi đánh trận, mấy người chia làm hai nhóm, mỗi khi Hồng Kì và nhóm người kia không làm gì được, cuối cùng cậu ta sẽ nằm trên mặt đất giả bộ trúng đạn, sau khi lừa gạt xong người của bọn anh thì mới đứng dậy phản công. Cho nên, anh cảm thấy rằng——"
"Giả chết?" Hà Tiêu lập tức ngồi dậy ở trên giường, khó có thể tin mà nói ra hai chữ này. Mà nét mặt của Trình Miễn chẳng hề bất ngờ, thậm chí mang theo vài phần xác thật.
"Anh nghĩ, có lẽ chúng ta lại bị cậu ta lừa rồi." Trình Miễn cười, có mấy phần không biết phải làm sao.
Hà Tiêu cũng muốn tin tưởng, nhưng vẫn có chút không dám: "Nhưng nếu đây là sự thật?"
"Vậy ngày mai phải đi nhặt xác cho tiểu tử này rồi."
Hà Tiêu cố ý ngẩng đầu lên nhìn, vẻ mặt anh khi nói lời này thì cực kì nghiêm túc, không giống như là đang nói đùa.
Một đêm này rốt cuộc không thể ngủ yên ổn rồi, Hà Tiêu nằm ở trong ngực Trình Miễn, thời điểm đang ngủ mơ mơ màng màng, vậy mà có một giấc mơ.
Trong giấc mơ, cô vừa mới đi theo lão Hà và bà Điền chuyển đến đại viện mới, một người bạn cũng không có, đặc biệt cô đơn. Ssau đó đi học ở trường, cô đi theo bọn nhỏ trong viện đi học trường tiểu học mà phân khu liên hệ.
Trước đó ở đại viện cũ, cô đang học trường tiểu học ở ngay trong viên, cho nên chưa từng ngồi xe dành cho học sinh. Sau khi đến đại viện mới, chuyến xe đầu tiên, không biết "Quy củ" , nhìn thấy một chỗ trống thì đi đến ngồi xuống. Cô một mình ngồi ở đó, sau đó các bạn nhỏ lên xe đi qua cạnh cô, cũng không ai nói cho cô. Gần đến lúc xe chạy, hai bạn nam đeo cặp sách vội vội vàng vàng đi đến. Một là Trình Miễn, một chính là Diệp Hồng Kỳ.
Rốt cuộc đã có một người quen đến, cô nhịn tâm tình kích động xuống, muốn chào hỏi với anh, nhưng không nghĩ Diệp Hồng Kỳ lại chạy đến, đứng trước mặt cô. Nụ cười trên mặt cứng ngắc, cô có chút buồn bực nhìn cậu ta.
Diệp Hồng Kỳ vênh váo vất cặp sách lên mặt đất, to tiếng nói với cô: "Cậu chiếm chỗ của tôi rồi."
Cô nhìn anh, đánh bạo nói: "Nhưng mình đến sớm hơn cậu nha."
Diệp Hồng Kỳ lại mặc kệ điều này: "Dù sao đây là chỗ của tôi, cậu tránh ra." Nói xong đẩy cô một cái, cô không có phòng bị, ngay lập tức ngã lăn trên đất.
Lúc này Trình Miễn cũng chạy tới, nhìn thấy Diệp Hồng Kỳ đẩy cô ngã trên đất thì phát hỏa, hai người xông vào đánh nhau, tài xế trên xe kéo ra cũng không dừng lại. Cô ở một bên nhìn thấy lo lắng, rồi khóc luôn, khóc để cho bọn họ không nên đánh nữa, khóc khóc, rồi cô tỉnh lại. . . . . .
Bốn phía là một mảnh trống vắng, chợt có bông tuyết rơi trên cửa sổ đánh thành tiếng vang. Hà Tiêu mờ mịt mở mắt, thật lâu mới ý thức được, thì ra mới vừa rồi là giấc mơ. Dĩ nhiên, cũng không thể hoàn toàn xem như là mơ, bởi vì đó là chuyện khi cô còn bé đã thực sự phát sinh, cũng bởi vì chuyện này, cô và Trình Miễn mới kết thành thù với Diệp Hồng Kỳ .
"Trình Miễn, Trình Miễn ——"
Hà Tiêu vội vàng đẩy Trình Miễn ra, muốn gọi anh tỉnh dậy nói với anh chuyện này. Trình Miễn ngủ cũng không sâu, tỉnh ngay lập tức, Hà Tiêu đang muốn mở miệng, đột nhiên lại bị anh bịt miệng lại: "Đừng nói chuyện."
Hà Tiêu không biết có chuyện gì xảy ra, mở to hai mắt nhìn anh. Chỉ thấy ánh mắt hoảng hốt nhìn ngoài cửa sổ của Trình Miễn nhanh chóng trở nên sáng sủa sắc bén, liếc mắt nhìn cô, anh lật người xuống giường. Động tác nhẹ nhàng linh hoạt đi đến bên cửa sổ, nghiêng người núp ở phía sau rèm cửa sổ. Hà Tiêu nhìn thấy một loạt động tác của anh, nhịp tim tăng tốc bình bịch, tưởng chừng như muốn nhảy ra.
"Chuyện gì xảy ra vậy?" Hà Tiêu không dám lên tiếng, không thể làm gì khác hơn là dùng khẩu hình hỏi anh, hỏi xong mới phát hiện đang tối om như thế này anh không nhìn thấy được. Chỉ thấy anh đang đứng yên tại chỗ hơn một phút, sau đó đột nhiên đưa tay mở cửa sổ ra, thò người ra ngoài, kéo theo một người từ ngoài cửa sổ vào. Cả quá trình nhanh nhẹn lưu loát, Hà Tiêu còn chưa nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy Trình Miễn bắt chéo hai tay của người vừa kéo vào về phía sau lưng, sau đó lớn tiếng nói với cô: "Hà Tiêu, bật đèn."
Hà Tiêu ngây người, sau đó vội vàng khoác áo khoác ngoài đi đến bên cạnh cửa bật đèn lên, chợt bị ánh đèn làm chói, cô nhắm mắt lại, đợi khi mở mắt ra lần nữa, thấy một người khiến cô ngây ngẩn cả người. Cô đứng ở đó, vẫn không nhúc nhích.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Trình Miễn? Hà Tiêu?" Ở phòng cách vách, Đinh Tiểu Ngụy cũng nghe thấy động tĩnh của bọn anh, ầm ầm ĩ ĩ chạy tới, vừa nhìn thấy người bị Trình Miễn bắt chéo hai tay sau lưng kia, ngay tức khắc cũng hóa đá. Thật lâu, mới nhẹ nhàng nói một câu: "Mẹ nó, ông đây mẹ nó đúng là gặp quỷ. . . . . ."
Tên quỷ nào đó bị Trình Miễn khống chế, cố gắng giãy giụa thật lâu cũng không thoát khỏi anh được, đành phảo mở miệng lớn tiếng kêu la: "Mau buông lão tử ra, ta đây mẹ nó trong người còn có vết thương !"
Trình Miễn cười lạnh, hất cằm lên với Đinh Tiểu Ngụy: "Đinh Tiểu Ngụy, tiểu tử này đùa giỡn chúng ta một đêm, cậu nói nên làm gì bây giờ?"
Đinh Tiểu Ngụy phục hồi lại tinh thần, lập tức xông đến, sau khi thấy rõ ràng tên quỷ này là Diệp Hồng Kỳ, giống như nổi điên hướng trên người anh ta đấm đá lung tung: "Con mẹ nó nhị đại gia Diệp Hồng Kỳ, con mẹ nó cậu lại dám lừa gạt lão tử, lão tử cũng con mẹ nó khóc như trẻ con, cậu có biết hay không? À? Con mẹ nó rốt cuộc cậu có biết hay không hả?"
Sau khi chính trị viên Hùng nhận được tin tức cũng chạy tới, thấy chính là hai vị khách ở bên ngoài đang bao vây đội trưởng của bọn họ, vội vã gọi hai chiến sĩ đến, rồi kéo hai người ra.
"Mọi người, có chuyện gì thì nói cho thật tốt nha, đừng đánh nhau! Nhất là cậu, mặc quân trang, không thể đánh nhau!"
Đinh Tiểu Ngụy bị hai người giữ lấy, không tránh thoát được, chỉ có thể gào khóc với chính trị viên Hùng hai tiếng: "Anh cũng là đồng lõa, thả lão tử ra, ngay cả anh tôi cũng đánh!"
Nghe xong chính trị viên Hùng theo bản năng sờ gáy của mình, Diệp Hồng Kỳ cũng được người đỡ lên rồi, nghe nói như thế, khà khà vui vẻ. Tầm mắt từ trên người Đinh Tiểu Ngụy dời đi, anh nhìn về phía Trình Miễn.
Anh đang đứng ở chỗ cách bọn anh mấy mét, đôi mắt đỏ bừng, hai quả đấm nắm chặt nhìn anh. Diệp Hồng Kỳ nói với anh: "Đến đây đi, Trình Miễn, cho mình ——"
"Một cái" hai chữ còn chưa nói ra khỏi miệng, thì đã bị quả đấm của Trình Miễn đánh vào bụng trước rồi. Diệp Hồng Kỳ bị đánh uốn cong người, dùng sức ho khan mấy tiếng.
"Diệp Hồng Kỳ, con mẹ nó cậu chính là cháu người ta!"
"Đúng là vậy sao ——" Diệp Hồng Kỳ cười, "Cũng đừng nói, mình là cháu ai, các cậu khá giống đám tiểu khốn khiếp đấy ."
Một câu nói này khiến mấy năm cách ngăn trừ khử hầu như không còn. Vì vậy kết quả cuối cùng của việc này, chính là Diệp Hồng Kỳ, Trình Miễn và Đinh Tiểu Ngụy ba người lại kết thành một khối. Hà Tiêu đứng ở phía sau nhìn thấy, nước mắt đã vô thanh vô tức* dính ướt cả khuôn mặt.
*Vô thanh vô tức: im hơi lặng tiếng
Tối nay phòng y tế đội pháo binh rất náo nhiệt, một lão đại ca bộ binh, một người khách ở nơi khác, hai người đều đen mặt ngồi trên ghế dài, trên tay đều bị thương, một người bị quẹt khi túm người ở ngoài của sổ vào trong, một người do đánh người ta. Tiểu quân y nhìn hai người này, trong lòng cực kì không yên. Thật ra còn có một không quân, chỉ là người này chính là đội trưởng của bọn anh, trên cánh tay đeo băng, khóe miệng bị người đánh rách, đang ngồi đối diện hai người kia cười ngây ngô.
Tiểu quân y nhìn bên này một chút, lại nhìn bên kia một chút, do dự không biết nên bôi thuốc cho ai. Lúc này từ ngoài cửa có một cô gái đi vào, cô nhận lấy rượu và thuốc tím trong tay của anh, âm thanh ôn hòa nói với anh: "Kiểm tra cho đội trưởng của các cậu trước đi, còn lại hai người bị thương này để tôi xử lý thay cậu."
Diệp Hồng Kỳ nhìn cô, ngay tức khắc liền cười: "Tiếu Tiếu hiện tại cũng thay đổi thành cô gái hiền lành rồi, ôi chao anh phải chịu thiệt rồi phải không?"
Hà Tiêu lười quan tâm tới anh, tập trung tinh thần bôi thuốc cho Trình Miễn. Ngược lại Trình Miễn, nghe thấy lời này thì ngẩng đầu quét mắt nhìn anh, ánh mắt kia giống như tiểu đao lạnh giá bay vù vù tới chỗ anh, Diệp Hồng Kỳ cuống quít giơ tay lên, biểu thị đầu hàng.
Trong phòng yên tĩnh một lát, Diệp Hồng Kỳ lại lên tiếng: "Tại sao mình có cảm giác hai người các cậu thấy mình còn sống, cũng đều có vẻ mặt đặc biệt thất vọng vậy?"
Đinh Tiểu Ngụy cười lạnh mấy tiếng: "Cậu con mẹ nó ít nói nhảm đi, mấy anh tới đây chính là để nhặt xác cho cậu, chết sớm lưu loát sớm."
"Vậy cũng thật xin lỗi, Diêm Vương Gia chê mình là một tai họa, không dám chứa chấp. Mình còn phải còn sống để khiến các cậu buồn phiền." Diệp Hồng Kỳ cười đến mặt dày mày dạn.
Trình Miễn lười phải chọc cười với, nhìn đến cánh tay đeo băng của anh, nhỏ giọng hỏi: "Trên cánh tay thương là có chuyện gì xảy ra?"
Diệp Hồng Kỳ cúi đầu nhìn cánh tay của mình, một lúc lâu mới nói: "Khoảng thời gian trước chỉ dẫn một nhóm pháo binh, mình nói nếu là loại mới, vậy thì để mình làm trước. Thời điểm bắn thử nảy sinh chút vấn đề nhỏ, mình không có vứt bỏ đạn pháo, thời điểm tên lửa bắn ra ngoài ma xui quỷ khiến thế nào mình lại nhảy vào công sự để che chắn, nên bị ngã thành ra như thế này. . . . . ." Nói xong anh cảm thán câu, "Cũng coi là lại một lần hoàn mĩ được gặp thoáng qua Tử thần."
"Vậy xem ra tôi phải chúc mừng cậu rồi."
", mình cám ơn cậu nha."
Hai người vừa lảm nhảm một phen. Hà Tiêu ở bên cạnh nghe vậy, đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Hồng Kì, về sau đừng nói giỡn như vậy. Anh nghĩ đến phản ứng khi Lỗi Lạc biết chuyện như thế nào sao? Đúng rồi, chuyện này em đã nói với cô ấy, đoán chừng vào lúc cô ấy đang trên đường đi tới đây đó."
Diệp Hồng Kỳ nghe lời này, xoàn xoạt từ trên ghế đứng lên. Thấy ba người bọn họ nhìn anh kỳ quái, Diệp Hồng Kỳ không nhịn được mặt ủ mày ê nói: "Hỏng rồi, mìn