iều. Ăn cơm trưa xong, Hà Tiêu thuê xe đến chỗ hẹn. Cũng rất khó có được thời tiết đẹp như hôm nay, ánh nắng rực rỡ nhưng cũng không quá nóng bức, chiếu xuống người, cảm giác thoải mái nhẹ nhàng.
Hà Tiêu đến đúng lúc Đồ Hiều đang chỉnh sửa váy cưới, thấy cô đi vào, bận rộn vẫy cô. Hà Tiêu cười đi lên phía trước, ôm Đồ Hiểu thật chặt: "Chúc mừng chị."
Đồ Hiểu thở dài: "Đừng nhắc tới chúc mừng nữa, chị đang hối hối hận đây. Em nói xem chị gặp phải vận xui gì mà lại phải giằng co cùng Thẩm Mạnh Xuyên hai mươi mấy năm như vậy, bây giờ thì sao chứ, lớn tuổi, không ai thèm lấy chỉ có thể gả cho anh ta.”
"Chị đừng nói như vậy, để thủ trưởng nghe được sẽ đau lòng lắm."
"Anh ta mà biết đau lòng sao, mỗi ngày chị gọi điện thoại đều ngủ như heo chết vậy." Đồ Hiểu oán trách mấy câu, kéo cánh tay Hà Tiêu, "Được rồi, không thèm nói đến anh ta nữa, cùng chị lên tầng xem lễ phục đi."
Có thể nói số áo cưới lần này của Đồ Hiểu khá là nhiều, nguyên nhân chủ yếu là bởi vì mẹ chồng tương lai của cô, mẹ ruột Thẩm Mạnh Xuyên, trông mong nàng dâu nhiều năm như vậy, cảm thấy đây là hôn lễ duy nhất của con trai, nên nói gì cũng muốn tạo cho hai người một cảm giác khó quên, chỉ riêng áo cưới, trước tiên chọn khoảng mười mấy bộ, sau đó chọn lại hai bộ, dùng trong hôn lễ.
Về phần lễ phục của phù dâu Hà Tiêu, cũng không hề kém chút nào. Váy ngắn vải sa bồng bềnh, ở giữa thắt một chiếc đai lưng rộng bằng năm ngón tay, trên bả vai thắt hai cái nơ bằng vải sa mỏng, vừa an toàn, vừa ngọt ngào lại không mất đi vẻ hấp dẫn.
"Chỗ đai lưng ở eo nhỏ có vừa không? Là Điềm Điềm nói cho chị số đo của em."
Hà Tiêu cúi đầu nhìn qua: "Vừa chị ạ."
Đồ Hiểu thở phào nhẹ nhõm: "Vậy chị yên tâm rồi, tránh phải đổi đi đổi lại.”
Hà Tiêu khẽ mỉm cười, lại giúp Đồ Hiểu thay quần áo: "Hôn lễ thủ trưởng mặc gì thế chị? Mặc quân phục sao?"
"Anh ấy không có nghĩ đến, sợ mặc kiểu khác phiền phức. Nhưng mẹ chồng chị nói, tiệc cưới tổ chức ở khách sạn, cũng không phải là đi thi hành nhiệm vụm mặc quân phục làm gì."
Hà Tiêu không nhịn được cười: "Cũng phải, mặc quân phục như vậy mấy chục năm rồi, cũng không thấy phiền."
"Trong ngăn kéo chị đã chuẩn bị cho anh ấy hai bộ âu phục, lát nữa anh ấy quay lại thử một chút là được."
Vừa dứt lời, ở tầng dưới liền nghe thấy âm thanh xe ô tô. Đồ Hiểu mới mặc được một nửa quần áo, đành để Hà Tiêu mở cửa giúp.
Hà Tiêu vừa mới xuống tầng, chỉ thấy Thẩm Mạnh Xuyên sải bước lớn đi vào, mặt mày phấn khởi, không hổ danh là người muốn làm chú rể.
Thẩm Mạnh Xuyên chỉ phía sau: "Tôi dẫn theo cá ‘tài xế’, cô giúp tôi tiếp đãi một chút."
Hà Tiêu cúi đầu nhìn bộ lễ phục mình đang mặc, trong lòng oán thầm đây là kiểu chiêu đãi gì không biết, vừa ngẩng đầu nhìn thấy người đi theo phía sau thì giật mình.
Người kia cũng nhìn thấy cô, động tác cởi mũ cùng dừng lại giữa không trung, đôi mắt mở thật lớn, yên lặng nhìn cô chằm chằm.
Hà Tiêu tỉnh táo lại, muốn ra ngoài xem một chút, xem thử ngoài anh ra còn có ai nữa khồng, kết quả là còn chưa ra đến cửa đã bị Trình Miễn kéo vào, tiện tay khép cửa lại.
"Anh làm gì thế?" Hà Tiêu không hiều nhìn anh.
Trình Miễn quan sát cô từ trên xuống dưới, khuôn mặt tuấn tú mang theo tức giận thực sự: "Em phải chú ý, ăn mặc như vậy, không nên tùy tiện đi ra ngoài."
Hà Tiêu bị anh chọc vui vẻ: "Cài gì mà thế này thế kia, đây là lễ phục của phù dâu, anh có hiểu không vậy?"
"Em làm phù dâu ?" Trình Miễn sững sờ, trong nháy mắt liền bừng tỉnh hiểu ra, giọng nói không chút vui vẻ: "Hỏi sao hôm nay thủ trưởng Thẩm lại đột nhiên chạy đến chỗ anh yêu cầu anh lái xe đưa anh ta trở về, hóa ra là có chủ ý này."
Hại anh tưởng có tình huống khẩn cấp gì, lái xe phóng như bay tới.
"Chủ ý gì cơ?" Hà Tiêu không hiểu.
Còn chủ ý gì nữa? Anh có tâm tư với Hà Tiêu đôi vợ chồng giảo hoạt kia rõ ràng là thừa biết, đây không phải là mượn cơ hội đâm vào chỗ đau của anh sao.
Tất nhiên làTrình Miễn không muốn nói nhiều, bị Hà Tiêu thúc giục, anh lấy mũ xuống, vuốt mái tóc ngắn, đầu lông mày nhíu chặt. Do dự một chút, sờ chiếc đai sa mỏng trên vai cô: " Có phải là chị dâu cố ý hay không?"
Hở nhiều như vậy, không biết có bao nhiêu người nhìn cô đây? Cô không biết một nửa đến hôn lễ là còn độc thân sao. Đúng là xem náo nhiệt không chê chuyện lớn mà.
Cả người Hà Tiêu khẽ run lên, đưa tay vuốt đôi bàn tay thô nhám của anh: "Anh cho là ai cũng như anh sao?"
Đột nhiên Trình Miễn lại cười, nửa thở dài nửa oán trách nói: "Chỉ có thể nói đồng chí Tiếu Tiếu rất không hiểu đàn ông rồi, nhất là đám hòa thượng sống trong miếu này."
Hà Tiêu nghe xong, mặt đỏ bừng. Cô đẩy Trình Miễn một cái: "Anh ngồi đi, em phải nghe lời thủ trưởng, rót nước tiếp đãi anh thật tốt."
Trình Miễn tràn đầy tiếc nuối nhìn bóng lưng tuyệt diệu của Hà Tiêu, rốt cuộc trong lòng có hơi hâm mộ Thẩm Mạnh Xuyên rồi.