Ngày hôm sinh nhật Trịnh Hài, Dương Úy Kỳ quả thật đến nhà Trịnh Hài rất sớm.
Cô bấm chuông, nghe thấy Trịnh Hài nói một câu: “Đến đây.” Một lát sau lại không có động tĩnh gì, lại nghe thấy anh nói: “Tự em có thể mở được không?”
Tần suất cô ấn chuông rất đặc biệt, cho nên Trịnh Hài luôn có thể biết là cô từ tiếng chuông cửa.
Cô tự mình tìm chìa khóa mở cửa, vừa vào cửa liền nhìn thấy một cảnh đáng cười. Mèo Tiểu Bảo cắp một chiếc dép đi trong nhà của Trịnh Hài trốn vào một góc, Trịnh Hài đang một chân trần đứng sóng đôi với nó.
Dương Úy Kỳ càng cười ghê hơn: “Tiểu Bảo béo hơn nhiều so với lần trước em gặp nó.”
Trịnh Hài thấy tay cô xách đồ, liền bỏ rơi con mèo, vừa giúp cô nhận lấy đồ vừa nói: “Cái tên này phiền chết đi được, làm nhà lộn xộn hết cả lên. Tuần này anh phải trả gấp 3 lần tiền cho người dọn dẹp.”
Mèo Tiểu Bảo để chứng minh cho lời nói của Trịnh Hài đều là thật, đợi lời anh vừa dứt, lập tức kêu lên một tiếng “Meo”
Dương Úy Kỳ vừa sửa soạn đồ vừa nói: ‘Thật sự là ở nhà ăn là được sao?”
“Không ra ngoài. Bên ngoài lạnh lắm.”
“Có phải anh lại không uống thuốc? Anh cảm cúm sao vẫn chưa khỏi hả?”
“Anh giúp em làm gì?” Trịnh Hài đổi đề tài.
“Không cần, anh giúp em sẽ căng thẳng. Đi chơi với bạn Tiểu Bảo của anh đi.”
Lúc Dương Úy Kỳ vừa cởi bỏ tạp dề vừa đi ra gọi Trịnh Hài ăn cơm, nhìn thấy Trịnh Hài lúc nãy vẫn còn đang oán trách “tên phiền phức”, đang ngồi trên nền nhà nghịch quả bóng với mèo Tiểu Bảo.
Anh lăn một đống bóng cao su màu sắc sặc sỡ từng quả một, mèo Tiểu Bảo lại đẩy từng quả một lại.
Có lúc Trịnh Hài vứt hơi cao, thử cho nó nhảy lên bắt. Nhưng mèo Tiểu Bảo không có tố chất huấn luyện, một cái cũng không bắt được, ngược lại bị bóng đập vào đầu, hơn nữa dáng vẻ ngã xuống đất không nho nhã, lúc bò dậy liền nghiến răng kêu lên về phía Trịnh Hài. Sau đó Trịnh Hài liền vui không chịu nổi.
Dương Úy Kỳ cũng cười thành tiếng: “Xem ra mấy ngày nay anh sống chung với nó rất vui vẻ.”
“Lúc nãy em nói nó béo, cho nên anh giúp nó giảm cân.”
Trịnh Hài vứt mấy quả bóng trong tay cho mèo Tiểu Bảo. Nó thấy bản thân mình không đỡ được, lại sợ đập vào, meo lên một tiếng liền trốn vào gầm ghế sô pha.
Trịnh Hài bò dậy từ mặt đất, chỉnh lý quần áo một lát, rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Bởi vì nhà Trịnh Hài từ nhỏ liền không có truyền thống tổ chức sinh nhật gì, ngay cả quà sinh nhật cũng không nhận, gần đây lại cảm cúm, ăn rất thanh đạm, cho nên Dương Úy Kỳ cũng theo sự dặn dò của anh chuẩn bị rất đơn giản, chỉ là nấu mỳ giò heo tốn rất nhiều thời gian.
Trịnh Hài vừa ăn vừa nói: “Mỳ em nấu không tồi.”
“Giống mùi vị trước đây anh ăn?”
“Ừ. Em học được từ đâu vậy? Hòa Hòa luôn nói đây là phương thức bí mật của nhà cô ấy.”
Dương Úy Kỳ khựng lại một lát, nói: “Chính là Hòa Hòa chép cho em cách làm.”
Trịnh Hài “ồ” một lát, liền không nói nữa, cắm đầu ăn hết sạch nước canh trong bát mỳ không để lại một chút, thức ăn lại không ăn một miếng.
Dương Úy Kỳ lấy bát xơi thêm cho anh một bát nữa, Trịnh Hài cảm ơn, nhất thời không nghĩ ra lời gì khác, dường như thuận miệng hỏi một câu: “Em thường liên lạc với cô ấy?”
“Hôm trước em gặp cô ấy, còn nhờ cô ấy giúp một việc.”
“Là em đến chỗ cô ấy công tác, đúng lúc gặp cô ấy.”
“Em không nói cho anh biết việc đi công tác.
“Xuất phát lúc sáng sớm, chiều hôm đó liền quay lại. Về sau quên không nói cho anh.”
“Biết rồi.” Trịnh Hài không hỏi nhiều nữa.
Sau đó Dương Úy Kỳ chủ động mở miệng giải thích: “Gần đây chúng em nhận một vụ, em đến viện phúc lợi bên đó lấy chứng cứ, kết quả là gặp Hòa Hòa đang dạy môn thủ công mỹ nghệ cho mấy đứa trẻ nhỏ. Cô ấy đã làm tình nguyện viên một tháng rồi. Sau đó chúng em nói chuyện một lát.”
“Ồ”
“Sắc mặt cô ấy trông không tồi, mấy đứa trẻ rất thích cô ấy. Cô ấy nhờ em hỏi thăm anh.”
Trịnh Hài không nói, cúi đầu che miệng ho rất lâu, Dương Úy Kỳ không thể không giúp anh vỗ vỗ lưng.
Hễ im lặng xuống, Dương Úy Kỳ cũng không biết nên nói gì mới tốt.
Chắc là tiếng ho của anh làm kinh động đến mèo Tiểu Bảo, cái tên đó liền lén lút thò đầu thò cổ ở cửa phòng bếp.
Trịnh Hài ngoắc ngoắc ngón tay về phía nó, nó liền đung đưa đung đưa bách bộ vào, chui vào dưới bàn lăn mấy vòng, nghiên cứu đôi dép đi trong nhà của Dương Úy Kỳ, cuối cùng ngồi xuống dưới chân Trịnh Hài, cách xa mấy mét.
Tuy rằng tuần vừa rồi Trịnh Hài đối với nó hữu hảo chưa từng có, nhưng anh vẫn chưa đến vạn bất đắc dĩ, rất ít khi ôm nó, lúc ôm nó toàn thân cứng đờ. Mèo Tiểu Bảo là một con mèo khôn, hiểu được khi nhìn ánh mắt người khác, cho nên cho dù nó rất thích nũng nịu, nhưng không hề dám tùy ý nhảy vào lòng anh, chỉ nỗ lực lựa chọn cách thức khác để thu hút sự chú ý của anh.
Trước khi ăn cơm Trịnh Hài nhét vào đĩa của nó không ít đồ, hơn nữa nó dường như cũng đã ăn uống no say. Nhưng lúc anh gắp một miếng cá, nó lại rất không kém cỏi kêu lên, đôi mắt trông đợi nhìn bàn ăn.
Một lát sau, Dương Úy Kỳ tròn mắt kinh ngạc nhìn Trịnh Hài cúi người cuống, trực tiếp đưa miếng cá đó đến bên miệng nó, rất nhẫn nãi nhìn nó ăn đi từng miếng, cuối cùng còn lấy một tờ giấy ăn lau miệng cho nó.
Cho đến tận lúc Trịnh Hài ngồi thẳng dậy, vẻ mặt kinh ngạc của Dương Úy Kỳ cũng vẫn chưa hồi phục lại nguyên trạng.
Trịnh Hài thu đôi đũa lại, lúng túng cười cười nói: “Anh đi đổi một đôi khác.” Lại nhẹ nhàng đá mèo Tiểu Bảo một lát, ra hiệu nó tránh ra, mèo Tiểu Bảo không động đậy.
Dương Úy Kỳ đứng dậy: “Em đi tìm đĩa lấy cho nó một ít, xem ra nó thích món đó em làm. Anh cần thay đũa không? Tiếp tục dùng đôi đó nhé.”
Nhưng cuối cùng cô vẫn giúp Trịnh Hài lấy một đôi đũa mới, lại lấy chiếc đĩa của con mèo Tiểu Bảo. Lúc cô quay lại thấy mèo Tiểu Bảo lại bắt lấy Trịnh Hài, đang cắn gấu quần anh lăn lăn, Trịnh Hài vẫy ống quần cũng không vẫy nó đi được, kết quả là nó nghịch càng vui hơn.
“Xem ra hai người ở bên nhau rất vui.” Dương Úy Kỳ cười cười nói.
“Tuần sau nó phải đi rồi.”
“Nếu anh thích, sao không giữ nó lại.”
“Anh không thích mèo lắm, chỉ là hiếu kỳ mà thôi.”
Trịnh Hài không đợi Dương Úy Kỳ lấy cá vào đĩa cho mèo Tiểu Bảo, liền nhấc cổ nó lên, gỡ nó ra khỏi chân, lại vứt nó ra rất xa.
Dương Úy Kỳ kêu lên một tiếng kinh hãi, lo lắng mèo Tiểu Bảo bị anh ném bị thương. Nhưng sức lực anh dùng vừa đúng, tên đó nhẹ nhàng đặt 4 chân xuống đất, không chỉ không bị thương, ngay cả vết tích của sự kinh hãi cũng không có, dường như đã quen với trò chơi này.
Dương Úy Kỳ đuổi theo đưa nó đĩa cá, nó không thèm để ý, chui vào dưới tủ không chịu ra. Cô đành đặt chiếc đĩa bên ngoài tủ.
Bị con mèo Tiểu Bảo làm loạn lên, bữa cơm này lại càng trầm lặng hơn. Bởi vì Trịnh Hài khản cổ, nói mỗi câu đều rất khó khắn, mà Dương Úy Kỳ cũng không còn không biết xấu hổ trêu anh nói chuyện nữa.
Cô thu dọn xong bếp nói: “Em không nên nghe lời anh, không có bánh sinh nhật, chẳng có chút cảm giác nào.”
“Nhà anh xưa nay không tổ chức sinh nhật. Nhiều năm nay đều quen rồi.”
Dương Úy Kỳ nói: “Như vậy thật chán,em thích nhất là lúc sinh nhật ra sức phung phí. Đợi sau này em cũng phải chú ý.”
“Anh không coi trọng như cha anh, em cứ hết sức mà phung phí. Đúng rồi, anh có đồ tặng em.” Trịnh Hài đứng dậy lấy ra một chiếc hộp nhỏ, ngồi xuống bên cạnh Dương Úy Kỳ đưa cho cô.
Dương Úy Kỳ mở ra, là một chiếc nhẫn kim cương xanh vô cùng rực rỡ, kiểu dáng vô cùng đơn giản mà cổ điển, viên kim cương xanh được cắt và nạm vô cùng hoàn mỹ chiếm hết hơn một nửa vòng nhẫn. Cô nhất thời sững sờ.
Trịnh Hài vừa giúp cô đeo lên, vừa hơi hơi cười nói: “Anh chưa từng nghĩ có cần phải làm một hình thức kỳ lạ không, ví dụ như giấu trong bánh gato, trong ly rượu, nhưng anh lo lắng cộm vào răng em. Anh còn thử huấn luyện con mèo Tiểu Bảo cắp ra, nhưng nó không hợp tác. Cho nên cuối cùng vẫn là cách thức vô vị này, dù gì xưa nay anh luôn như thế.”
Dương Úy Kỳ cúi đầu nói: “Em luôn biết rằng anh không phải là người lãng mạn, anh vốn dĩ không cần vì em mà miễn cưỡng làm những việc mình không thích.”
Trịnh Hài nói: “Vậy là em đồng ý lấy anh?”
“Em nói là không đồng ý sao?”
“Mấy ngày trước bỗng nhiên em nhớ ra, thời gian tổ chức hôn lễ của chúng ta đều định rồi, mà em lại hình như chưa được cầu hôn chính thức. Đây coi là gì hả?”
“Thật ra anh cảm thấy buồn cười đúng không, ngay cả cầu hôn cũng không cần chính thức, em đã hy vọng mau gả cho anh rồi.”
“Đổ tội oan. Anh chỉ là cảm thấy không công bằng với em. Có được không? Nếu không thích, có thể đổi kiểu khác.”
Dương Úy Kỳ quan sát cẩn thận một lát chiếc nhẫn trên tay: “Đương nhiên là thích. Sao lại có thể không thích chứ?” Cô vừa buồn bực vừa trêu nghẹo nói: “Hôm nay rõ ràng là sinh nhật anh mà? Sao lại cứ là em được nhận quà vậy?”
“Vậy sao? Còn có ai đi trước anh nữa hả?” Trịnh Hài thuận miệng hỏi.
Lúc anh thấy Dương Úy Kỳ lấy sợi dây chuyền từ trong cổ áo ra, nụ cười anh luôn để trên mặt dần dần thu lại.
Chiếc dây chuyền hình bàn tính nạm ngọc, Dương Úy Kỳ có tất cả 2 cái, đá lam bảo và hồng bảo. Cô thường thường thay dây chuyền, chỉ là hai chiếc này cô đeo nhiều nhất.
Mà lần này cô đeo, lại là mùa lục. Giả sử nếu không phải là cô tìm thấy đồ thay thế, vậy dây chuyền này vốn dĩ thuộc về một người khác, anh giúp Hòa Hòa cất giữ mấy năm nay, đợt trước cuối cùng lấy nó làm quà giáng sinh tặng cho cô.
Đầu óc Trịnh Hài hơi loạn lên, nghe thấy lời mình nói không đạt được ý: “Chúc mừng em, cuối cùng đã sưu tầm đủ.”
Dương Úy Kỳ nói: “Rất trùng hợp đúng không. Em vốn dĩ đã dự định từ bỏ muốn tìm một người bán khác, không ngờ đến lại là Hòa Hòa. Nếu không phải là hôm đó em gặp cô ấy, em đúng lúc đeo chuỗi dây này, khiến cô ấy chú ý, chắc là sẽ bỏ lỡ mất.”
Trịnh Hài đưa tay ra lấy nước.
“Không ngờ rằng Hòa Hòa lại chịu bỏ đi thứ yêu thích. Em muốn trả tiền, cô ấy kiên quyết nói cái này coi như là tặng quà cưới trước. Hôm đó cô ấy vốn dĩ không nói ra ý định, kết quả là sáng sớm nay em lại nhận được nó. Chắc cô ấy rất thích chuỗi dây này, em cảm thấy ngại.”
“Cô ấy có ý tặng em, em cứ nhận đi. Trước đây cô ấy dường như không để ý đến mấy đồ này.”
“Đồ này không coi là rẻ, chắc là bề trên tặng cô ấy. Em định tặng lại cô ấy một món quá, cuối tuần anh có thời gian cùng em đi chọn không?”
“Anh để thư ký Vi đi cùng em, cô ấy có lẽ rõ hơn một chút.” Giọng nói của Trịnh Hài còn khàn hơn cả lúc nãy.
Buổi tối Dương Úy Kỳ ở lại nhà Trịnh Hài. Sáng sớm hôm sau cô có việc, nên ngủ từ rất sớm, còn Trịnh Hài bật máy tính, vừa mở web, đồng thời chơi game đánh bài có sẵn trong hệ thống, vừa đợi một email.
Anh uống rất nhiều nước, cảm thấy mũi và cổ rất khó chịu. Dương Úy Kỳ trước khi đi ngủ dặn anh uống thuốc, lại rót cho anh nước pha dầu mè mật ong và dấm, cũng không có tác dụng,ngược lại khiến dạ dày anh âm ỉ đau.
Cả buổi tối nay đều không bình thường, mèo Tiểu Bảo, Dương Úy Kỳ, còn có bản thân anh.