t muộn Dương Úy Kỳ phát hiện mèo Tiểu Bảo không ở trong ổ của nó. Hai người bọn họ tìm tất cả các ngõ ngách trong phòng, cuối cùng tìm thấy nó ngủ khò khò trong một chiếc hộp rỗng chuẩn bị vứt đi đặt cùng với rác.
Trịnh Hài toát hết mồ hôi lạnh. Nếu sáng mai nó vẫn không tỉnh, người dọn dẹp đén đổ rác không nhìn thêm một cái, vậy nó rất có thể sẽ mất tích một cách kỳ lạ.
Sau đó Dương Úy Kỳ tặng anh một món quà sinh nhật kỳ lạ. Anh bóc từng lớp từng lớp, bóc đến cuối cùng chỉ phát hiện một tấm thiệp viết nghệch ngoạc, vẽ hình bánh sinh nhật, viết thời chúc phúc, ở giữa trắng tinh, cuối cùng là chữ ký của cô.
Dương Úy Kỳ nói: “Em nghĩ rồi lại nghĩ, anh chẳng thiếu thứ gì, lại chẳng thích thứ gì, tặng anh bất cứ đồ gì đều sẽ rất tầm thường. Cho nên em tặng anh một nguyện vọng, chỉ cần em có thể làm được, em nhất dịnh sẽ nỗ lực giúp anh hoàn thành. Thời gian hữu hiệu là một năm.”
Trịnh Hài nói: “Em xem “Thần điêu đại hiệp” tẩu hỏa nhập ma rồi phải không? Học Dương Quá?”
“Đúng thế, anh không được cười. Thật ra em mới đọc xong một cuốn sách, thức đến 3 đêm liền, tối qua mới đọc xong, cho nên bây giờ rất buồn ngủ. Tối qua em vì Quách Tương mà khóc một trận, rất mất mặt đúng không?”
Trịnh Hài lại nhìn tấm thiệp đó một lần nữa. Lúc đầu anh cảm thấy hành động đó của Dương Úy Kỳ rất trẻ con, nhưng bây giờ sau nửa tiếng, anh cảm thấy hành động đó của Dương Úy Kỳ vô cùng kỳ lạ, không giống chút nào với tác phong bình thường của cô, lại giống như là bị Hòa Hòa nhập vào vậy, khiến anh nhớ lại cái trò đùa quái đản lúc nhỏ khi Hòa Hòa giận dỗi anh.
Trước đây Hòa Hòa bị anh mắng, dám tức không dám nói, liền vẽ hình nhân vật hoạt hình với hình tượng dữ tợn hèn hạ lên giấy, như kiểu sói này sư tử này hồ ly này, bên dưới viết chữ “đại vô lại đại vô lại đại ngu xuẩn” vân vân vân những lời chửi mắng, lén lút nhét vào phòng sách của anh.
Nghĩ đến Hòa Hòa, dạ dày Trịnh Hài càng đau ghê gớm hơn, ngay cả đầu cũng bắt đầu đau.
Anh cầm điện thoại do dự rất lâu, không biết nếu gọi đi sẽ nên nói với cô ấy cái gì, hỏi cô ấy sao lại chuyển tặng đồ của anh tặng cô? Hay là cảm ơn cô đã hoàn thành tâm nguyện của vợ chưa cưới anh? Trách mắng cô không thống nhất ý kiến với anh trước? Lý do dường như đều rất kỳ quái.
Điện thoại của bạn gọi đến cứu anh ra khỏi hoàn cảnh khó khăn. Bạn nói: “Nhận được chưa? Tớ gửi nửa tiếng trước rồi.”
Trịnh Hài nói: “Chưa.”
“Số QQ của cậu là bao nhiêu? Tớ gửi cho cậu. Chắc là file quá nặng.”
“Tớ chưa từng dùng thứ đó, không có số QQ. Bỏ đi, ngày mai cậu liên hệ với thư ký của tớ, bảo cô ấy chuyển lại cho tớ. bây giờ tớ phải đi ngủ đây.”
“Không được, người sao hỏa, cậu phải lập tức xác nhận cho tớ một lát, đêm nay tớ phải làm xong. Ngày mai quá muộn rồi.”
Trịnh Hài vừa đồng ý, vừa dựa theo sự hướng dẫn của bạn cài đặt phần mềm, lập tức đăng ký.
Đăng ký không thuận lợi lắm, bảng kết nối luôn hiển thị hệ thống bận. Bỗng nhiên anh nhớ ra khoảng 2 năm trước Hòa Hòa tặng anh một số. Anh có thể nhớ được là vì 6 số đó chính là sinh nhật anh, mật mã thì lại đảo ngược lại, Hòa Hòa vì điều đó mà rất đắc ý.
Lúc đó anh vốn dĩ không để ý đến, nghĩ đến số đó đã vì quá lâu không đăng nhập mà sớm bị xóa rồi. Nhưng anh vẫn cứ thử nhập vào, lại kinh ngạc phát hiện ra, số đó chưa bị xóa, mật mã cũng chưa mất tác dụng.
Anh lập tức gọi điện thông báo cho bạn, bạn nói: “Cậu thật giỏi, vừa này còn nói chưa từng dừng QQ, bây giờ lại biến đâu ra 6 số vậy? Kịch liệt kinh thường cái giai cấp đặc quyền như cậu!”
Rất nhanh giải quyết xong vấn đề của bạn, nhưng Trịnh Hài lại chưa buồn ngủ. Anh nghiên cứu một lượt cái phần mềm chưa từng dùng này, rất nhanh liền thuận tay.
Anh đổi thành chế độ ẩn, kiểm tra danh sách ghi chép và bạn bè. Ghi chép nói chuyện trống, mà danh sách bạn chỉ có một người , “Cười ha ha”, ava là một hình con mèo. Con mèo đó anh nhận ra, chính là hình tượng mà mấy tháng trước Hòa Hòa sáng tác đó, lúc này cái hình đó màu xám. Anh tick vào chữ ký xem, một loạt cái từ tượng thành kỳ quái: ha ha he he hu hu hi hi ho ho….
Xem ra gần đây tâm trạng cô cũng không tồi, Trịnh Hài không kìm được nhếch khóe miệng lên.
Công lao chủ yếu của cái số này không bị xóa bỏ là vì Hòa Hòa luôn định kỳ vào đăng nhập, mỗi lần sau khi đăng nhập, cô còn để lại một email ghi chép, khoảng mỗi hai tháng một cái.
Email thứ nhất cô nói: “Em biết anh sẽ lãng phí mất cái số này, đáng thương em vì anh mà cướp lấy nó từ tay người khác, giúp người ta làm lao động một tuần. Miễn phí vẽ mười mấy bức tranh, sau này không bao giờ tặng quà sinh nhật anh nữa.
Mấy email sau đó đa phần là “ngày x tháng x năm x Tiêu Hòa Hòa du lịch qua đây, lúc tâm trạng cô tốt sẽ viết thêm mấy câu về những thứ hôm đó nhìn thấy, ví dụ: “Hôm nay tăng lường, mình lên mạng đặt một chiếc vòng tay hổ phách, cuộc sống thật đẹp đẽ”, lúc tâm trạng không tốt, viết một đống số lung tung, cuối cùng mắng: “XXX và XXX, Bối Qua Qua và Xuân Trùng Trùng!”*
Trịnh Hài thấy kỳ quái khi bản thân mình lại lập tức hiểu ý đó chính là “đê tiện” và “ngu xuẩn”. Hòa Hòa được dạy dỗ nghiêm khác, cái đó trên cơ bản là tiêu chuẩn mắng người khác cao nhất của cô rồi.
Cũng có cái đặc biệt hơn chút, ngày này năm ngoái, dung lượng email của Hòa Hòa gửi rất lớn, bên trong nhét đầy ảnh của anh đã bị cô PS xấu đi, từ 1 tuổi đến tận 29 tuổi, cô còn comment ở bên dưới: “Em dám chắc trong này có mấy bức đến bản thân anh cũng không có, em rất giỏi đúng không.”
Email như vậy hiển thị đều là “Hòm thư của tôi” gửi đến, xem ra giống như là người thần kinh tự nói một mình, anh vừa xem vừa thấy rất thú vị.
Lần đăng nhập gần đây nhất là trước đây một tháng, nhưng lần này không có comment.
Ngoài ra trong hòm thư còn có một ít mail được cô gửi từ hòm thư khác đến, đều là những hình thù và chữ viết kỳ lạ. Bình thường anh rất ít khi lên mạng và đọc sách, càng không xem mấy thứ vô vị này. Lúc này xem từng thứ một, đọc đến cái email cuối cùng, phát hiện đã qua nửa đêm.
Anh lại nhìn một lát cái ava duy nhất trong danh sách, vẫn màu xám. Lúc đang chuẩn bị tắt máy tính, lại thấy góc phải màn hình hiện lên một dòng báo tin, hiển thị là ” cười ha ha gửi cho bạn một email”. Trịnh Hài tick vào xem, trong email chỉ có một bức ảnh động cây nến đang cháy trên chiếc bánh gato, cùng với 4 chữ: Sinh nhật vui vẻ.
Trịnh Hài đỡ đẫn một lúc, tắt trang đó đi, đóng cả phần mềm.
Mấy giây sau, anh lại đăng nhập vào, mở khung chat với Hòa Hòa, viết một câu: “Muộn vậy rồi vẫn chưa ngủ sao?”
Một giây, hai giây…….qua hẳn mười mấy giây sau, bên đó cuối cùng có trả lời: “Anh là ai?” Trịnh Hài không biết phải trả lời sao.
Lại một lúc lâu sau, Hòa Hòa lại trả lời lại: “Anh trai, thật sự là anh hả?”
Trịnh Hài cảm thấy hoàn cảnh này còn khiến người ta lúng túng hơn cả lúc đàm phán bế tắc. Anh đánh mấy chữ, xóa đi, lại đánh lại, lại xóa đi.
Anh rất không thích ứng với kiểu giao lưu này. Anh giao lưu với bất cứ ai, bao gồm cả lúc ở nước ngoài, chỉ có 2 cách, hoặc là điện thoại, hoặc là email.
Anh nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn là lặp lại câu nói đầu tiên của anh: “Rất muộn rồi, đừng thức đêm.”
“Sao anh cũng ngủ muộn như vậy?” Hòa Hòa không đợi anh trả lời, lại thêm một câu, “Cảm ơn quà anh tặng em. Sau đó……em lại chuyển cho chị dâu rồi. Anh không để ý chứ, đúng không.”
Trịnh Hài phát hiện ra bản thân mình có cản trở ngôn ngữ. Anh lại qua một lúc lâu sau mới miễn cưỡng gõ một câu: “Không để ý.”
Nghĩ nghĩ vẫn thiếu cái gì, lại thêm một câu: “Cảm ơn em.”
Hòa Hòa gửi một bức ảnh đến, lại chỉ hiển thị một chữ X
Anh yên lặng cả trong lẫn ngoài màn hình, cuối cùng tạm biệt cô tắt máy tính, sau khi đi ra ngoài ban công hút một điếu thuốc, quay về bên cạnh Dương Úy Kỳ nằm xuống.
“Anh cảm cúm còn ngủ muộn như thế?” Cô kề sát vào anh ngửi quần áo anh một lát, “Ho ghê như vậy, còn hút thuốc. Tâm trạng anh không tốt sao?”
“Không sao. Em ngủ đi.”
Trịnh Hài nghe tiếng thở ở bên cạnh nhẹ và dịu hơn, rõ ràng là cô lại ngủ say, còn bản thân anh vẫn chưa buồn ngủ chút nào.
Bình thường hễ quá nửa đêm vẫn chưa ngủ được, anh liền mất ngủ, cho nên anh luôn cố gắng hết sức tránh thức đêm.
Nghĩ đến sau khi trời sáng còn rất nhiều việc phải làm, anh nhẹ nhàng đứng dậy đi uống hai viên thuốc ngủ, miễn cưỡng ngủ trước khi trời sáng, lúc tỉnh dậy không biết Dương Úy Kỳ đã rời đi từ lúc nào.
Chú thích: Bối Qua Qua và Xuân Trùng Trùng trong tiếng Trung Quốc nếu ghép lại sẽ thành từ “đê tiện” và “ngu xuẩn”