Hiển nhiên, nghị lực của Mạc Kiệt so với cô suy nghĩ còn kéo dài hơn rất nhiều.
Đảo mắt qua nửa tháng, hắn vẫn kiên trì ngủ ở trên sofa nhỏ kia, cho dù thân thể luôn phải chịu đựng sự khó chịu không thể trừ tận gốc, đồ dùng trong nhà luôn luôn làm vướng chân dài của hắn, có khi ở trong phòng tắm chuyển người một cái sẽ đụng vào kệ đồ, thậm chí có lẽ là do thay đổi môi trường và hoàn cảnh, nên lúc sáng sớm, đã lờ mờ bắt đầu xuất hiện bệnh dị ứng, hắt xì, chảy nước mũi và nghẹt mũi lục tục báo danh, đủ để thấy được hắn không hợp với không gian nhỏ hẹp cũ kỹ này đến cỡ nào nhưng hắn vẫn cứ cố chấp ở đây xem sắc mặt của cô.
Tan tầm sớm một chút, hắn liền đến quán chờ cô cùng nhau về nhà. Tan tầm trễ một chút, hắn thực sự sẽ đứng ở cửa đợi đến khi cô mở cửa mới thôi, làm bộ một bộ dáng cực si tình.
Đường Hải Nhân thật sự không muốn để ý hắn, nhưng đầu óc nghĩ như vậy, tâm lại thủy chung kìm không được. Mỗi lần hắn đến tiệm đón cô tan tầm, bà chủ cùng đồng sự còn có thể thúc giục cô trở về sớm chút, chế nhạo bọn họ, đôi vợ chồng tân hôn này, tình cảm thật sự ân ái làm cho người ngoài không nhìn nổi nữa.
Nhưng mà trái lại hôm nay, người đàn ông luôn “khuôn mặt tươi cười đón người” cư nhiên bày ra mặt lạnh cho cô coi, đi ra cửa quán không bao lâu thì giọng điệu không tốt chất vấn cô: “Người đàn ông vừa rồi là ai?”
“Người đàn ông nào?”
“Người đàn ông ở trong tiệm, sau quầy, đeo một đôi kính mắt gọng nhỏ, bấm nguyên cả hàng lỗ tai, tóc dài, màu da quá tái nhợt, cười rộ lên giống y như đàn bà, mùi son phấn rất nặng.”
“Cậu ta là em trai của chị chủ quán.” Người ta tranh thủ lúc về nước đặc biệt tới quán phụ giúp, hắn làm sao có thể nói người ta như vậy, thực thất lễ. Huống hồ rõ ràng cậu ta chỉ là có bộ dạng có vẻ thanh tú mà thôi, người học nghệ thuật bề ngoài “phiêu dật” một chút thì sao chứ, không biết hiện tại hoa mĩ nam đang phổ biến sao?
“Em làm cái gì mà nói nói cười cười, tán gẫu với em trai chủ tiệm vui vẻ như vậy!” Vừa nghe được thân phận của đối phương, cơn tức giận của Mạc kiệt còn lớn hơn nữa.
“Chẳng lẽ em phải lộ vẻ mặt đau khổ khóc với cậu ta sao?” Người đàn ông này thật buồn cười nha, cô bất quá chỉ ngắn gọn hàn huyên vài câu với người nọ, thời gian nói chuyện còn chưa có dài bằng các đồng sự khác, sao hắn lại tỏ ra một bộ dáng phản ứng khoa trương giống như bắt quả tang cô ngoại tình.
“Đương nhiên… không phải, nhưng lúc trước bà chủ tiệm em còn muốn giới thiệu em trai cho em, cho nên em không nên thân cận quá với người nọ, miễn cho khiến người khác hiểu lầm.” Nếu sớm biết tên kia chính là người lúc trước thiếu chút được giới thiệu cho cô, vừa nãy hắn ngay cả nhẫn cũng sẽ không nhẫn, lập tức sẽ lao vào kéo vợ về nhà.
Hắn ghen tị Đường Hải Nhân lộ tươi cười với người đàn ông kia. Cô gái này cũng biết cô đã lâu đến cỡ nào cũng chưa cười qua với hắn, vậy mà ở trước mặt người đàn ông khác lại tùy tiện lộ ra cái vẻ mặt đáng yêu ngọt ngào này…
“Sẽ có hiểu lầm gì! Anh cho là người ta không biết em kết hôn sao?”
“Hắn biết là tốt rồi.” Hắn nghe rất thuận tai, sự tức giận hơi giảm chút, đối với việc cô thừa nhận bản thân đã kết hôn cảm thấy có chút thỏa mãn, có điều tiếp theo nháy mắt lại phát hiện một thứ khác “châm lửa giận”…
“Nhẫn của em đâu?” Hắn kéo tay cô xác nhận, trên mười đầu ngón tay thực sự trống không.
“Để ở nhà, đeo lúc làm việc không có tiện liền tháo ra rồi.” Cô bực bội rút tay về, lạnh giọng đáp lại, không thích thái độ khí thế bức người, biểu cảm nghiêm khắc này giống như đang trách cứ cô phạm vào cái tội lớn ngập trời nào đó.
“Không có tiện cũng phải đeo, ít nhất mang ở trên người, đó cũng không phải nhẫn bình thường, là nhẫn cưới của chúng ta!” Hắn nghiêm nghị cường điệu, không cho cô tùy tiện tháo cái nhẫn ý nghĩa cực kỳ quan trọng kia, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ rơi hắn.
“Đợi chúng ta ly hôn thì cái gì cũng không phải rồi, hiện tại tháo ra cũng tốt, sẽ không để lại dấu vết gì trên tay, nói không chừng còn có thể có khách nhiệt tình giúp em giới thiệu đối tượng mới!” Cô tức giận tranh luận, cố ý ngắm ngắm ngón tay, làm bộ một bộ dáng như không thèm quan tâm.
Thật ra thì sáng nay trước khi tháo nhẫn ra, cô còn đấu tranh một hồi lâu, không mang ở trên người chủ yếu là sợ làm mất, không phải ngại trói buộc.
Cô chờ hắn rít gào rống giận, to giọng la mắng, nhưng trầm mặc một hồi lâu, hắn lại nhẹ nhàng tung ra một câu…
“Đi thôi, tài xế đợi đã lâu rồi.” Hắn quay đầu đi đằng trước, bước không nhanh chờ cô đuổi kịp.
Trong nháy mắt lúc xoay người, một giây ngắn ngủi, cô thoáng nhìn thấy đáy mắt tối tăm của người đàn ông có tầng thương tổn khó hiểu được.
Cô đi ở phía sau, nhìn bóng lưng cô đơn của người đàn ông, ngực co thật chặt, một chút cũng không có sự vui vẻ sau khi thắng lợi, sự tức giận với hắn vừa rồi tất cả đều thương tổn, làm cho hắn khổ sở…
Cho nên cô mới nói không muốn cãi nhau với hắn, không muốn hận hắn, vì sao người đàn ông kia còn càng muốn đến trêu chọc cô, hại cô thành người xấu, miệng nói bừa bãi, hiện tại giận mình độc miệng, hối hận nói ra mấy lời nói làm người khác đau lòng.
Đêm nay, trong nhà đặc biệt yên tĩnh, bọn họ dường như không có nói chuyện gì với nhau, Mạc Kiệt cũng không giống thường ngày chủ động tới tìm cô “tranh cãi”, mà cô cũng bởi vì muốn xin lỗi nhưng lại xấu hổ, không biết nên đối mặt hắn như thế nào nên dứt khoát sớm trốn vào trong phòng làm rùa đen rút đầu.
Ban đêm cô ngủ không quá an ổn, âm thầm đoán người đàn ông bên ngoài tâm tình rốt cuộc là tức giận hay là đau lòng?
Thấy hắn luôn luôn mặt cứng đờ không nói lời nào, có lẽ ngày mai hắn sẽ kéo hành lý rời đi, bỏ cuộc việc phải ủy khuất sống ở đây “kháng chiến” với cô.
Như vậy cũng tốt, cuối cùng cô có thể thoát khỏi sự hỗn loạn do người đàn ông kia gây ra, kết thúc hết thảy……
Nhưng, vì sao trong lòng cô lại là đau buốt, không có một chút cảm giác vui vẻ?
Đường Hải Nhân, mày không phải là hy vọng hắn đi mau, vĩnh viễn không cần lại đến đây làm phiền mày sao?
Cô tự hỏi, lại không có được đáp án. Bởi vì cô quả thật là con rùa, không dám đối mặt với tiếng nói chân chính ở sâu trong nội tâm…
Ngày hôm sau, bởi vì đêm trước cô ngủ không an ổn nên thức dậy tương đối sớm, trong lòng đã muốn đối diện với cái mặt thối của hắn, chuẩn bị tâm lý giống như không có việc gì “vui vẻ đưa tiễn” hắn rời đi. Không ngờ rằng vừa ra khỏi cửa phòng, thứ cô nhìn thấy lại là một bàn bữa sáng phong phú và một gương mặt tươi cười, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ.
“Thật tốt quá, anh đang suy nghĩ có phải đi gọi em rời giường hay không.” Hắn kéo cô đến trước bàn ăn, muốn cô mau ngồi xuống. “Em bị mùi đồ ăn đánh thức phải không?” Hắn biết tối hôm qua cô ăn không nhiều lắm, hôm nay sáng sớm mượn chìa khóa mà cô quen đặt trên ngăn tủ, ra ngoài mua một bàn bữa sáng này.
“Không phải anh không có thành ý để bản thân làm, là sợ em ăn đồ anh làm rồi, sẽ cho rằng anh không yêu em, lập tức đem anh đá oanh ra ngoài.” Hắn ngồi xuống đối diện cô, tự giễu trù nghệ của bản thân có thể sánh như vũ khí giết người, không thể tùy tiện lấy ra “công kích” vợ yêu.
Mạc Kiệt khịt khịt mũi, lại xoa xoa cánh mũi, mang theo chút âm thanh của giọng mũi, nghe ra được hắn đang bị nghẹt mũi quấy nhiễu nhưng nụ cười lại không bởi vậy mà bị ngăn trở.
Đường Hải Nhân nâng một ly sữa đậu nành ấm nóng đến tay, cắn một miếng bánh nướng ngọt, mùi hương xông vào mũi làm cô có chút muốn khóc, nhìn cảm giác của hắn thật không cam lòng…
Vì sao hắn không tức giận? Vì sao còn cười tươi với cô? Vì sao hoàn toàn không trách cô ngày hôm qua nói những lời nói khiến cho người khác ghét đó? Ngay cả hắn nghẹt mũi cũng là bởi vì cô mà kiên trì ở đây…
Hắn nhất định là cố ý! Cố ý cưng chiều cô như vậy, muốn hại cô sống thêm hổ thẹn, trong lòng giống như vỏ chanh bị vặn xoắn, vừa chua lại chát…
“Thực xin lỗi, đã nói những lời nói tàn nhẫn đó với anh.” Rốt cuộc cô không chịu nổi lương tâm bị tra tấn, vẫn là mở miệng nói với hắn có vẻ tốt hơn một ít, bằng không buổi tối khẳng định lại ngủ không ngon, nói không chừng như thế này đi làm sẽ làm vỡ đĩa.
Người đàn ông nghe thấy cô xin lỗi, ngược lại biểu cảm có chút kinh ngạc, chợt ôn nhu cười.
“Không sao cả, là anh trước kia làm những chuyện tàn nhẫn đối với em.” Hắn không thể nỡ trách móc cô nặng nề, chẳng phải là do khoan hồng độ lượng, không nóng nảy, mà là hắn càng hiểu được so với bị cô hờn dỗi đâm bị thương vài câu, lỗi lầm mà chính mình phạm phải thật sự rất là nghiêm trọng, cho nên không có tư cách oán trách cô cái gì.
Chịu khổ sở coi như là trừng phạt, hắn tự làm nên tự chịu, kiểm điểm một đêm, hắn thậm chí cũng không dám lại “trắng mắt” chạy đi tìm cô nói chuyện, lo lắng sẽ lại chọc giận cô.
Nhưng hắn nói là nói như vậy, nghe vào trong tai Đường Hải Nhân, lại chỉ đối với việc mình miệng nói bừa bãi, hành vi làm việc đã sai lại còn một mặt trốn tránh, không đi xin lỗi, cô cảm thấy càng thêm ti bỉ, trong lòng ngượng ngùng…
Cô há mồm to cắn một miệng đầy bánh nướng, chán ghét nghĩ tên đàn ông này thật đúng là có tài năng làm cho người ta lương tâm bất an, chẳng thà hắn thái độ cường ngạnh, ác liệt một chút, cô còn có thể thuyết phục mình tiếp tục “khinh thường” hắn, mà không phải nhận thấy được quyết tâm mình cùng hắn mỗi người đi một ngả đang từng giọt từng giọt bị ăn mòn…
Hừ, đáng giận bánh nướng, sữa đậu nành, làm sao có thể ngọt, ăn ngon như vậy! Hại lòng của cô luôn luôn ấm lên…
“Vài ngày nữa có bữa tiệc rượu, nghe nói tổ chức ở trên du thuyền, đến lúc đó còn có thể ở trên biển bắn pháo hoa, muốn cùng anh đi không?” Hắn nhìn bộ dáng khóe miệng cô dính vừng trông thật đáng yêu, có loại xúc động muốn thay cô liếm sạch.
“Không cần.” Cô ăn luôn miếng bánh nướng cuối cùng, phủi phủi miệng, cũng không biết được động tác nhỏ này làm cho người đàn ông đối diện tiếc hận đến cỡ nào! Cô chỉ biết là chính mình hoàn toàn không có hứng thú đối với cái loại hoạt động nghe ra rất xa xỉ đó, một mực cự tuyệt.
“Cuối tháng có sinh nhật của một người bạn, anh ta mời chúng ta cùng nhau tham gia party sinh nhật, em muốn đi không?” Hắn lại hỏi, nghĩ rằng cô không thích nơi nổi trội lắm, có lẽ nguyện ý tham gia gặp gỡ tư nhân.
“Không muốn.” Bạn bè của hắn tám phần là không phú thì quý, party sinh nhật chắc là cũng sẽ không “đơn sơ” hơn chút nào, hơn nữa quan hệ hiện tại của hai người bọn họ lại “tế nhị” như thế, vẫn là đừng cùng tham dự cái loại trường hợp náo nhiệt này có vẻ tốt hơn.
“Anh nghĩ chắc là, bà xã của anh thực sự cực kỳ thần bí nha.” Hắn không ngạc nhiên khi bị cự tuyệt, cũng không miễn cưỡng vợ làm chuyện không muốn làm.
Cô gái này chỉ cần tiếp tục làm bà xã của hắn, hắn đã cảm thấy mỹ mãn.
“Hôm nay anh phải đi công tác, như thế này anh trước tiên về nhà lấy hộ chiếu, thuận tiện sắp xếp lại vài bộ quần áo, đại khái sẽ đi khoảng ba, bốn ngày, em phải nhớ kỹ khóa cửa cẩn thận, đừng nhớ anh nhiều quá nha.