o nhỏ của cô, đem thân mình mềm mại nhẹ ôm nhập vào lòng.
Đối với đàn ông mà nói, tứ chi tiếp xúc giữa hai giới đại biểu về mặt hình thức của dục vọng chinh phục và ham muốn chiếm hữu, mà hắn bản thân đang dần dần hưởng thụ cảm giác “chiếm hữu” cô, từ sau vài lần hẹn hò trở đi, càng lúc càng quen vô cùng thân thiết với cô gái này, trong cơ thể dục vọng yên lặng cũng từ từ trở nên sâu sắc, nếu không bận tâm cá tính của cô bảo thủ, lo lắng hành động thiếu suy nghĩ sẽ dọa chạy cô, hắn đã sớm…
“Nào có lúc nào cũng từng khắc!”
Coi kìa, cô lại đỏ mặt. Mỗi khi thấy được phản ứng hồn nhiên này của cô, hắn liền càng chờ mong cái khoảnh khắc chân chính “khi dễ” cô, mơ màng cô ở trên giường sẽ có loại biểu cảm gì, loại mị thái nào.
“Trên mặt em là viết như thế này.” Nhưng thời cơ chưa thực sự chín mùi, hắn không thể mạo hiểm, chỉ phải mang nụ cười nhã nhặn, giấu đi “ý xấu”, chờ đợi cơ hội thích hợp hơn.
“Nói bậy.” Giọng nói của cô làm nũng phủ nhận, vội vã muốn trốn tránh thuật độc tâm đáng sợ của hắn.
Nhưng hắn cũng không cho phép cô che lại khuôn mặt xinh đẹp kia. “Không tin anh chỉ cho em xem, ngay ở đây… ở đây…”
Một loạt nụ hôn nhẹ như đàn bướm đậu, theo ý cười nhợt nhạt dừng ở trên hai gò má của cô, cuối cùng đương nhiên lưu lại trên đôi môi ngọt ngào kia, trầm mê trong đó trằn trọc, mút lấy, giống như đang sâu sắc thưởng thức cô cho đỡ thèm…
Cô kìm lòng không đậu nhắm mắt lại, cánh tay như ngó sen đặt lên sau gáy hắn, càng lúc càng quen việc hắn muốn hôn, dùng động tác ngốc nghếch đáp lại nụ hôn nồng nhiệt mà dần đang càng thêm sâu của hắn, muốn cho hắn cũng cảm nhận được tình yêu của cô, sự yêu thích của cô…
Đôi môi mãnh liệt giao triền, cô cố gắng biểu hiện luôn khiến cho hắn càng thêm hưng phấn, hôn càng thêm thỏa thích.
Mà miệng lưỡi quá mức nhiệt tình của hắn luôn hại não của cô thiếu không khí, không bao lâu bắt đầu đầu váng mắt hoa… Vì thế mỗi lần hẹn hò kết thúc, cô đều có một loại cảm giác mới từ trên biển trở lại lục địa.
Như thường lệ, cảm giác vui vẻ này vẫn sẽ duy trì liên tục đến một ngày…
“Nói thật coi, phát sinh chuyện tốt gì đây?”
Cao Tú Trân nhịn đã lâu, rốt cục không nín được sự tò mò đã đầy bụng, tới chỗ nhân viên để hỏi cho ra nhẽ.
“Không có.” Đường Hải Nhân lập tức thu lại ý cười trên mặt, chuyên tâm lau đĩa, từng cái đĩa được lau sáng lấp lánh…
Ai ya, sao ngay cả những chiếc đĩa tỏa sáng này cũng đều làm cho cô nhớ đến người đàn ông phong độ hào hoa kia!
Cho nên mới nói căn bản cũng không cần quà, tất cả trong lòng cô đã sớm đều là bóng dáng của hắn…
Một cái nhìn thoáng qua, Đường Hải Nhân hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, người bên cạnh đã bị cô quên không còn một mảnh.
“Không có? Làm trò, ngay cả chó vàng đầu ngõ còn ngửi được hương vị động dục trên người em, gần đây luôn thích đảo quanh bên chân em.” Thấy một bộ dạng thiếu nữ hoài xuân của cô, Cao Tú Trân trong lòng sớm đều biết rõ, chỉ là muốn cùng bản thân cô chứng thực một chút.
“Chị Tú Trân!” Cô hờn dỗi trừng, thừa nhận bản thân gần đây chất pheromone[3] có lẽ cao lên một chút, nhưng chị Tú Trân đâu cần phải nhất thiết “tả thực” đến như vậy.
“Được, liều chết không nhận, coi chị là người ngoài là đúng rồi.”
“Không phải, là… cái kia…” Cô quen kín đáo, luôn cảm thấy việc công khai chuyện tình cảm này giống như là đang khoe bạn trai.
“Nói mau.” Cao Tú Trân ép buộc để truy ra manh mối.
Đường Hải Nhân không chịu nổi bức cung của bà chủ, đành phải một năm một mười nói ra quan hệ mới giữa cô và Mạc Kiệt.
“Chị đã nói rồi, hắn đã sớm đối với em có ý tứ.” Cao Tú Trân lộ ra bộ dạng đắc ý liệu sự như thần.
Đường Hải Nhân ngọt ngào cười, cũng là thực vui mừng bị bà chủ đoán trúng chuyện này. Hồi đó cô thực sự không dám tưởng tượng trong lúc đó giữa cô và Mạc Kiệt sẽ có khả năng.
“Nhìn em một bộ dáng mặt xuân tâm phơi phới kìa, đợi chút nữa là chó vàng lại muốn đuổi theo em chạy rồi.”
“Chị Tú Trân!”
“Được rồi, được rồi, không chọc em nữa.” Cao Tú Trân không đùa giỡn nữa, thay vào đó là lộ ra một vẻ mặt thận trọng hiếm thấy. “Nhưng có lẽ chị nghiêm túc mà nhắc nhở em, quen với bạn trai có tiền là không sai, nhưng em trước tiên phải xác nhận rõ ràng hắn có phải là thật tình không, đừng có ngây ngốc mà bị người ta lừa.”
“Em có cái gì đáng bị lừa.” Luận sắc luận tài, người đàn ông kia bị cô chiếm tiện nghi giống như còn nhiều hơn đấy.
Hi.
“Nha đầu ngốc, đừng xem thường chính mình, hơn nữa em chưa từng nghe qua câu “lòng người khó dò” sao? Giống như hắn – cái loại đàn ông đẹp trai lại có tiền này, nói không chừng chính là cái loại biến thái thích đùa bỡn tình cảm của con gái đàng hoàng như em.”
“Mạc Kiệt không phải loại người như vậy.” Cô lập tức nhảy ra giúp bạn trai chắn “ám tiễn”, bỗng nhiên cảm thấy một người điều kiện rất tốt cũng có chỗ bất lợi, nghĩ rằng có lẽ hắn thường xuyên gặp loại oan ức giống như vầy.
“Xem xem em này, trúng độc nặng quá, không cứu nổi rồi, theo chị thấy, hiện tại hắn nói mặt trời mọc hướng tây em cũng sẽ tin.”
“Làm gì có? Em biết ông mặt trời mỗi ngày mọc từ phía đông nha.” Đường Hải Nhân nhấc tay chỉ hướng đông, tỏ vẻ đầu óc của mình còn sáng tỏ.
Cao Tú Trân thở dài, đem tay cô hướng về phía bên cạnh. “Đây… mới là phía đông.”
“Thật có lỗi.” Nói thực, cảm giác phương hướng của cô luôn luôn không tốt lắm, nhưng cô thực sự cũng không bị tình yêu làm cho mù quáng nha.
Cao Tú Trân lại thở dài, trong ánh mắt lại lộ vẻ đồng tình nhiều hơn, chỉ có thể khẩn cầu ông trời phù hộ cho nha đầu ngốc này nhiều hơn một chút…
Không ngờ, cô thực sự bị lừa.
Buổi tối hôm nay, Đường Hải Nhân thay đổi tươi cười xinh đẹp trước kia, phụng phịu, bậm miệng, hai tay ôm ngang ở trước ngực, ngồi trong nhà bạn trai không nói một câu.
Đây là lần đầu tiên cô đến nhà hắn, lại vô tâm tình thưởng thức thiết kế trang hoàng trong phòng này, thậm chí ngồi trên sofa da trâu thủ công Italy tương xứng với một chiếc xe nhập khẩu, mông của cô cũng không hề hay biết, chỉ có hai mắt luôn bốc lửa, bỗng chốc trừng mắt người đàn ông trước mặt, bỗng chốc lại quay đầu qua không chịu nhìn hắn.
“Anh làm chuyện gì chọc giận em sao?” Hắn rót chén nước đá cho cô, gương mặt anh tuấn mang theo một chút ý cười ưu nhã .
Hôm nay thái độ của cô khác thường, từ chối cùng hắn dùng cơm tại nhà hàng hắn đặt trước, lại đáp ứng tới nhà gặp mặt. Mạc Kiệt vốn tưởng rằng cô là “dụng tâm kín đáo”, cố ý làm cho quan hệ giữa hai người lại tiến thêm một bước, nhưng theo như dáng điệu trước mắt của cô mà phân tích, có vẻ như là tìm hắn “khởi binh vấn tội”.
“Anh gạt em.” Mắt đẹp đảo qua…
Hắn âm thầm kinh hãi, lại kinh ngạc mưu kế của mình không có khả năng bị cô nhìn thấu, trừ phi là ông luật sư Vương kia bằng mặt không bằng lòng…
“Lừa? Anh lừa em cái gì?” Trong lòng hắn hiện lên nhiều loại thủ đoạn trả thù làm cho người ta hối hận không kịp, biểu cảm đối với cô lại vô tội một cách điềm tĩnh, hoang mang y như thật.
Cư nhiên không thừa nhận?
Đường Hải Nhân lập tức lấy ra chứng cớ từ trong túi, đem vài cái hộp đóng gói tinh phẩm lớn nhỏ không đồng đều bày ra trước mặt hắn.
“Hôm nay em vốn muốn đem đống quà này đổi thành vài thứ anh có thể dùng được, kết quả cô bán hàng ở quầy nói mấy thứ này đều là dùng tên của trợ lý Từ mua, còn coi em thành bạn gái của anh ta!” Cô thở phì phì tố giác bạn trai một tháng qua âm mưu ngọt ngào, không nghĩ tới Từ Vĩ Dân kia thoạt nhìn trung hậu thành thật cũng là “đồng lõa”, hại cô còn cảm thấy băn khoăn, vài lần đều muốn tìm hắn cùng nhau ăn cơm.
“Thật quá đáng, em là người phụ nữ của anh!” Mạc Kiệt cùng chung mối thù nhướng mày.
“Đúng vậy, em rõ ràng là anh… không đúng! Đó không phải trọng điểm, trọng điểm là anh làm chi phải bắt người khác mua cái này cái kia rồi giả bộ tặng em quà?” Cô thiếu chút nữa bị hắn đánh lạc hướng, may mắn ý nghĩ rõ ràng, kịp thời quay đầu.
“Không phải là giả bộ, mấy món quà này thật sự làanh muốn tặng cho em, chỉ là mời trợ lý Từ đi mua giúp anh mà thôi. Em cũng hiểu được công tác của anh thực sự bề bộn nhiều việc.” Hắn ôn nhu giải thích, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, cũng để cho luật sư Vương tránh được một kiếp.
Không nghĩ tới cô nói “lừa”, chính là việc nhỏ như tí vừng mè đậu xanh vậy, hại hắn uổng công đổ cả mồ hôi lạnh, tưởng rằng kế hoạch của mình sắp thành công lại đổ sụp trong gang tấc rồi.
“Cho nên em mới hỏi anh vì sao muốn làm như vậy? Em nói rồi em không cần mấy món quà này, cũng không nhất định phải đi đến những nhà hàng mắc chết người kia để ăn cơm.” Những tâm ý làm cho cô cảm động hóa ra không phải của hắn, thế này bảo sao cô không tức giận, không khó chịu, giống như cô ở trong lòng hắn chính là người phụ nữ nông cạn ham hưởng lạc, cho nên hắn mới dùng phương thức này làm cho cô vui.
“Thực xin lỗi, chuyện này là anh không đúng, nhưng anh rất muốn yêu chiều người phụ nữ của anh, vội vàng đối xử tốt với em, sợ em không biết anh thích em đến cỡ nào.” Hắn nắm lấy tay cô, trong mắt đầy tình cảm còn nhiều hơn sự áy náy, sự ôn nhu tràn đầy nhấp nháy chuyển động, dường như chất chứa tình yêu say đắm không thể thể hiện bằng lời, chỉ sợ cô không thấy được.
“Em biết…” Thanh âm của cô đột nhiên trở nên mềm đi, khí thế cũng yếu đi hơn phân nửa.
Nếu có cô gái nào đang yêu nghe được người yêu nói ra cái kiểu lý do này mà còn tức giận đến đứng lên, kêu cô ta ra!
“Thật sự? Điều này chứng tỏ trong lòng em đã có chỗ cho anh, đem anh đặt vào đây?” Hắn để lòng bàn tay của cô lên ngực của mình, biểu hiện mừng rỡ như điên.
Thần kỳ, tâm của hắn cũng mãnh liệt phối hợp, tựa như là thật sự vì tình yêu cô mà phấn khởi, tâm tình đánh trống reo hò.
“Đương nhiên.” Bằng không hắn cho rằng thời gian này cô cho hắn gần gũi, cho hắn ôm, là vì cô chán ghét hắn sao?
Cô nín giận nhìn hắn, cảm thấy đầu óc của hắn đúng là có chút không hiểu phong tình.
“Thật tốt quá, thật ra anh luôn luôn có chút bất an, cảm thấy có phải hay không là một mình anh một lòng đơn độc yêu em, mỗi lần hẹn hò anh đều biểu hiện rất tích cực, nhưng em luôn thật bị động…” Nói xong, ánh mắt hắn hạ thấp, ngữ điệu dần trầm, tựa hồ trong mấy ngày nay thật sự chịu không ít ủy khuất.
“Bởi vì em là con gái mà!” Cô khẽ kéo quần áo của hắn, nóng lòng giải thích sự e ngại của mình.
Không thể hiểu nổi, cuối cùng cư nhiên đổi lại là cô cảm thấy thật có lỗi với hắn, hại hắn bất an.
Người đàn ông ngước mắt, nhìn chăm chú vào khuôn mặt tú lệ không chút nào bố trí phòng vệ kia, dung mạo tuấn nhã cuối cùng lộ một chút ý cười.
“Cho nên, em thích anh hôn em?”
“Ờ.”
“Thích cỡ nào?”
“… Rất thích.” Cô thẹn thùng thản nhiên thừa nhận, muốn rút tay về, hắn lại kéo cô càng gần hơn, nửa thân mình dán vào người hắn.
“Chỉ có “rất”?” Khẩu khí thất vọng, ngón tay giống như chọc mèo, hắn gãi nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng kia, cực yêu cái xúc cảm khi chạm vào làn da non mềm nhẵn nhụi, thường xuyên thì hễ chạm vào liền lưu luyến quên thu về.