lão bản cảm thấy run sợ, vội vàng xoay người đi vào trong nhà.
Thật sự ghê tởm nhìn chằm chằm bóng lưng trong chốc lát, Vi phong bực dọc sát khí bừng bừng rời đi.
Kế tiếp, hắn lại tìm tới mấy nhà, tình huống giống vừa rồi quán ăn không khác nhau lắm, mỗi lần nghe hắn nói "Không biết chữ" mà bị cự tuyệt, có chút ghê tởm , rõ ràng nhất định đố kỵ hắn với bề ngoài xuất chúng, còn thừa cơ chọc ghẹo chế nhạo hắn.
Cứ như vậy, đi một chút nữa thì hắn nhận ra bản thân khát nước đã là giữa trưa . Tùy tiện mua một chai nước hắn đi tới công viên đối diện.
"Ngươi làm nghề này đã bao lâu?"
Đang khổ tâm thì hắn nghe được từ đâu truyền đến một giọng nói không khỏi ngạc nhiên, chỉ thấy một người đàn ông xa lạ nam tử nhìn về phía hắn cười.
Phỏng đoán là người không tốt Vi phong phá lệ đáp lời, "Ngươi mới vừa rồi nói, có ý gì?"
Người đàn ông bước tới bên cạnh Vi Phong ngồi xuống, ngón tay chỉ về phía trước mặt cách đó không xa có một tòa nhà lớn, "Ngươi không phải minh tinh điện ảnh và truyền hình ở công ty diễn viên sao?"
minh tinh điện ảnh và truyền hình? diễn viên đóng thế? Vi phong buồn bực, "Đó là cái gì? Là công việc sao?"
Nam tử cũng cảm thấy kinh ngạc, bất quá cũng thành thật trả lời, "Ân. Còn tưởng rằng ngươi và ta giống nhau, là một castcarder."
"Đánh võ thế thân?"
"Chính là diễn viên chính gặp động tác nguy hiểm thì thuê một người khác có võ thuật tạm thời diễn thế , ta thấy ngươi thân thể cường tráng liền cho rằng cùng nghề với ta." Nam tử xấu hổ cười một tiếng.
Kỳ thật, hắn cũng không phải rất dám xác định, dù sao Vi phong - xuất sắc bề ngoài, so với... nhân vật nam chính thì hơn nhiều, thấy Vi phong ăn mặc bình thường, vì vậy đoán mò.
Vi phong nghe hiểu vài phần, bị kích động hỏi, "Ngươi có thể cho ta đi theo không? Ta nghĩ ta sẽ làm thử!"
"Ngươi..."
"Ta hiểu võ công, hơn nữa... Rất tinh thông." Kỳ thật, hắn muốn nói võ nghệ cao siêu, lại sợ khiến cho người khác tò mò.
"Thật sự? Tốt lắm, để cho ta mang ngươi đi gặp quản lý,hắn nhất định có thời gian."
"Cám ơn ngươi, cám ơn ngươi!" Đây là lần đầu tiên Vi phong đi tới thế giới này nói cám ơn một cách chân thật nhất.
"Không cần khách khí, bình thường thôi. Ngươi...đã Kết hôn sao."
Vi phong gật đầu.
"Ta cũng vậy, kết hôn hai năm , nguyên là tiểu thương buôn bán, trước kinh doanh lỗ vốn, lão bà vừa vặn mang thai, hiện tại công việc lại khó tìm, vì sinh kế ta chỉ tạm thời làm công việc , đánh võ thế thân chính là rất khổ cực ."
"Ta Không sợ!" Vi phong nói xong phi thường kiên định. Vì nàng, bất cứ...gì đau khổ hắn cũng nguyện .
Sau khi ăn cơm xong, nhờ nam tử giới thiệu, Vi phong đi vào chụp ảnh
Quản lý vừa nhìn thấy Vi phong, trong mắt hiện lên một tia kinh hãi, âm thầm đánh giá một hồi, nói: "Đánh võ bên này tạm thời không thiếu người, chúng ta có công ty khác vừa lúc thiếu người, không biết ngươi có đồng ý giúp hay không?"
"Ta đồng ý, đồng ý!" Thật vất vả mới có cơ hội kiếm tiền, những người khác..còn khong dễ kiếm việc, Vi phong cầu còn không được.
"Được rồi, a thắng, ngươi dẫn hắn đi tới nhà máy bên kia."
Tiếp theo, Vi phong lại bị dẫn tới phòng khác . Nơi này ánh sáng đèn và quang cảnh bố trí, đô nhu hòa thanh lịch rất nhiều.
Đạo diễn nhìn Vi phong đánh giá một hồi, rất nhanh hạ lệnh, "Cho hắn cởi quần áo."
Hai tên trợ lý lập tức đi vào cùng Vi phong, cởi áo ngoài.
Vi phong ý thức lại đẩy bọn họ ra, "Các ngươi muốn làm cái gì? Giải thích thế nào mà bắt ta cởi quần áo?"
Đạo diễn lại đến gần, giải thích, "Chúng ta đóng phim Sắc Giới kế tiếp có cảnh giường chiếu, ngươi thay thế nam nhân vật chủ yếu cởi hết y phục rồi cùng nhân vật nữ chính làm việc đó0."
"Cùng nàng hoan ái? Không!" Vi phong lập tức cự tuyệt.
Người ở chỗ này đông đảo hít một hơi, nhao nhao nhìn Vi phong bằng ánh mắt đồng tình. Kỳ quái chính là, không mong muốn có tiếng gầm gừ, đạo diễn dĩ nhiên lần đầu vẻ mặt ôn hoà, "Cùng với nữ chính diễn giả mà thôi!"
"Không, bắt chước cũng không được. Ta nghĩ ta chỉ đánh võ thế thân." Hắn đã đáp ứng lăng lăng, bản thân việc...kia tuyệt đối không cho nữ nhân khác nhìn thấy hắn khỏa thân.
Đạo diễn một tiếng năn nỉ, tính toán, "Chỉ cần, ngươi đưa lưng trần về phía màn ảnh ,còn phía trước – lấy gì che cũng được."
"Đạo diễn, không phải như thế, kịch bản viết rõ nam chính khỏa thân trọn vẹn,còn nữ chính phía dưới mới bịt kín một tầng che lại …." Hốt nhiên, trợ lý hảo tâm đáp một câu.
"Cuối cùng ngươi là đạo diễn cũng ta là đạo diễn?" Đạo diễn hung tợn trợn mắt nhìn trợ lý , tức giận toàn bộ phát tiết trút lên người trợ lý. Hắn đương nhiên biết rõ ràng kịch bản như vậy, chỉ bất quá thế thân không chịu, hắn lại không nỡ nhìn thế thân hoàn mỹ không sứt mẻ - thân hình gợi cảm, không thể làm gì khác hơn là sửa kịch bản .
Đạo diễn một bên nhìn kỹ Vi phong, một bên châm chước, tối hậu, không tiếc lợi dụng đồng tiền dụ dỗ, "Ta ra giá 3 nghìn!"
Ba nghìn? Ở chỗ này hình như là con số không nhỏ . Vi phong âm thầm nghĩ ngợi.
"Năm nghìn? Một vạn? hai vạn!" Xem ra, vì rung động - hiệu quả, đạo diễn không tiếc nâng giá lên.
Hai vạn? Hàn xước một tháng tiền lương cũng tài 7 nghìn, đó chính là gấp ba? Chính là, lăng lăng biết có thể hay không không cao hứng? Vi phong do dự, mãi đến bên tai lại lần nữa tiếng vọng của hàn mẫu - lời nói lạnh nhạt, vì vậy nhất thời đồng ý.0
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Hàn lăng ngồi xuống, tại đại sảnh qua lại tập tễnh bước đi thong thả , thỉnh thoảng đi tới cửa sổ nhìn xuống.
Vi phong ra ngoài suốt 5 tiếng, điện thoại cũng không gọi về một lần. Cha mẹ đã đi ra ngoài tìm kiếm , bởi vì bản thân đang mang thai hành động bất tiện, liền có trách nhiệm ở nhà chờ tin tức.
Trời sanh hắn bản tính ngạo mạn, có thể hay không bởi vì mụ mụ buổi sáng lơ đãng nhắc tới vài câu ra đi ? Người khác không quen - có thể hay không lạc đường ? hoặc là, xảy ra việc ngoài ý muốn?
Càng nghĩ càng sợ hãi, sợ hãi, Hàn lăng giống như kiến bò trên chảo nóng, bàng hoàng lo âu - tâm tình khó có thể hình dung.
Rốt cục, có tiếng chuông cửa, nàng dấy lên hy vọng. Nàng bước xa ...giống như vọt tới cửa, kéo cửa, thấy bóng dáng quen thuộc, không cần (phải) nghĩ ngợi nhào tới lòng hắn, khóc lớn .
"Lăng lăng, làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái ?" Vi phong một bên ôm nàng, một bên đóng cửa thật kỹ.
Hàn lăng tiếp tục khóc, còn nắm tay đánh vào trước ngực hắn, "Ngươi thật tệ, điện thoại cũng không gọi một lần, ngươi có biết hay không mọi người lo lắng ."
Vi phong bừng tỉnh , lập tức tràn đầy khiểm ý, "Có lỗi với nàng, là lỗi của ta, mới vừa rồi đi tìm việc, quên nói cho mọi người lo lắng, có lỗi với nàng, có lỗi với nàng, lần sau sẽ không ."
Hàn lăng ngừng khóc, hai mắt đẫm lệ, "Công việc? Là công việc gì?"
Vi phong từ trong túi lý móc ra cọc tiền, hưng phấn mà báo cáo: "Lăng lăng, ta kiếm được tiền , ta kiếm được tiền nè, ta được một nhà chế tác phim ảnh trong công ty ,làm diễn viên thế thân , bọn họ cấp cho ta 2 vạn nguyên."
Kỳ thật, các công ty bình thường dùng đến chi phiếu, chính là Vi phong không hiểu thế kỷ 21 nên bắt đạo diễn đưa tiền mặt cho mình
Nhìn trước mắt hai tập tiền đỏ rực - một trăm nguyên tiền giấy, Hàn lăng kinh hãi, "Ngươi làm cái gì thế thân, có nhiều như vậy chứ?" Nếu như nàng nhớ không lầm, thế thân là kẻ thay cho người khác, cho dù rất nguy hiểm đánh võ thế thân, nhiều lắm cũng là 2 nghìn, chẳng lẽ hiện tại tiền lương tăng vọt?
"Bọn họ đóng bộ phim tên gì giới sắc , nam nữ chính chủ yếu đóng giường chiếu, đạo diễn nhìn trúng ta, giao cho ta cùng nữ chính hoan ái, không tiếc ra giá cả mời ta..."
"Cái gì?" Không đợi Vi phong nói xong, Hàn lăng khuôn mặt lập tức trở nên xanh mét, một bên kéo tai hắn, một bên ký đầu hắn, "Cái gì giới sắc thế thân, còn giới sắc, ta xem ngươi là giới không xong sắc đẹp."
"Thật sự, thật là thế thân..."
"Ngươi hỗn đản này, ngươi này háo sắc, vì để nuôi ngươi ăn , ta không tiếc hy sinh làm việc, ngươi dĩ nhiên mặc ta đi ra ngoài lêu lổng làm loạn, còn đóng AV, ta đánh chết ngươi, đánh chết ngươi!" Hàn lăng tiện tay nắm l chổi lông gà, không chút khách khí nhắm đánh vào trên người Vi Phong.
Chọc giận lão bà không phải chuyện nhỏ, Vi phong một bên trốn tránh, một bên giải thích, "Lăng lăng, ngươi hãy nghe ta nói, chuyện không phải như vậy..."
"Không phải ta nghĩ như vậy? Cẩu hoàng đế, ngươi cho rằng ta không biết cá tính của ngươi, ngươi háo sắc khó sửa đổi, hôm nay không đánh chết ngươi, ta không gọi Hàn lăng!" Hàn lăng mất đi lý trí, một bên vung tay một bên tức giận mắng.
Hốt nhiên, bụng một hồi đau nhức.
"Ai da!" Nàng vội vàng dừng lại, ôm lấy bụng.
Vi phong nhanh chóng chạy tới gần, "Lăng lăng, làm sao vậy, lăng lăng, ngươi đừng làm ta sợ."
Hàn lăng tức giận không giảm, còn muốn lại lần nữa vung chổi lông gà trong tay lên, tuy nhiên, bụng càng ngày càng đau, đau đến nàng không khỏi ngồi chồm hổm xuống.
"Lăng lăng!"
"Đau quá, đau quá!"
Nàng khuôn mặt thống khổ nhìn qua thấy Vi phong tim như bị đao cắt, lại làm sao, chỉ có thể ôm chặt lấy nàng.
Vừa lúc lúc này, cổng lại lần nữa bị đẩy ra, hàn phụ hàn mẫu đã trở về.
Bọn họ nhìn thấy Vi phong, thở dài một hơi, lại thấy Hàn lăng thập phần thống khổ khôi phục lo lắng, "Phát sinh chuyện gì ?"
"Mẹ, đau quá, bụng con đau quá!"
Hàn mẫu quá sợ hãi, lưu ý đến Hàn lăng dưới vạt váy có vết nhàn nhạt – nước ối trào ra, lập tức hô một câu, "Tiểu lăng muốn sinh !"
"Hả?" Vi phong cùng hàn phụ sửng sốt.
"Các ngươi còn lo lắng gì, nhanh lên mau gọi xe cứu thương." Hàn mẫu nói xong, gọi Vi phong bế Hàn lăng đến bên cạnh ghế sa lon nằm xuống, hàn phụ đã chạy đi gọi điện thoại