Phong không nói, khuôn mặt treo lên một nét biểu cmả khó đoán.
“Hoàng thượng, xin hãy uống cái này trước!”
Viên thuốc màu xanh nằm trong lòng bàn tay trắng nõn nà của nàng ta, vô cùng nổi bật, Vi Phong hơi ngẩn ra, cầm lên nó, bỏ vào miệng.
Khuôn mặt sinh đẹp của Tường Vi được treo lên một nụ cười dịu dàng, quay trở lại phía trước bàn bận rộn, không đến một khắc sau, lại lần nữa đi tới phía trước mặt của Vi Phong.
Phát hiện ánh mắt Vi Phong giống như những lần trước mê man đờ đẫn, nàng thấp giọng gọi vài lần, “hoàng thượng, hoàng thượng........”
Vi Phong không nói gì, chỉ ngây ngô ngồi đó nhìn nàng ta.
Tường Vi âm thầm sung sướng, từ trong chiếc làn lôi ra một cây kim sắc mảnh, vén tay áo của Vi Phong lên cao, tìm được cái nốt chu sa đen, nhẹ nhàng chọc vào, máu tươi đỏ thẫm nhanh chóng chảy ra, ròng ròng chảy vào chiếc bình nhỏ đã được chuẩn bị sẵn.
Cho tới khi chiếc bình đã được đổ đầy máu, nàng ta mới rút cây kim ra, trên cái lỗ nhỏ xoa lên một lớp bột màu trắng, ngón tay nhẹ nhàng vỗ vỗ, cho tới khi máu tươi ngừng chảy, đồng thời, sắc da trên tay Vi Phong cũng hồi phục lại trạng thái ban đầu.
Tất cả mọi thứ sau khi đã được bỏ vào trong làn, Tường Vi lại quay trở lại trước mặt Vi Phong, phát giác trạng thái của hắn vẫn ngây ngô đờ đẫn như vậy, cho nên bước chân qua đùi hắn ngồi xuống, bàn tay ngọc ngà vòng quanh cổ hắn.
“Hoàng thượng, ta là Lăng Lăng, là Lăng Lăng mà chàng yêu thương nhất!” Giọng nói của nàng ta nũng nịu, đôi mắt như nước hồ thu nổi lên một thứ tình cảm nồng thắm.
Ánh mắt Vi Phong dường như thay đổi, bàn tay to lớn chủ động trèo lên eo nàng ta, giọng nói nghèn nghẹn từ miệng hắn bay ra, “Nàng thật là Lăng Lăng không?”
“Đương nhiên!” Tường Vi vội vàng dựa vào người hắn, chủ động dâng lên đôi môi hồng.
Cả người Vi Phong run lên mấy cái, chuyển tù bị động sang chủ động, hung hăng hôn chặt nàng ta.
Trong phòng rất nhanh truyền ra từng hồi từng hồi những tiếng rên rỉ, không biết là qua bao lâu, hai đôi môi dính chặt lấy nhau mới cùng rời ra.
“Hoàng thượng, ta muốn.......” thân áo của Tường Vi đã bị tuột xuống một nửa, lộ ra hơn nửa khuôn ngực, trắng nõn nà như ngọc, thật là mê đắm lòng người.
Nhìn thấy sắc xuân trước mắt, ánh mắt Vi Phong đờ đẫn rất nhanh chuyển thành âm trầm.
“Hoàng thượng.........” Tường Vi không ngừng lướt qua lướt lại trước ngực Vi Phong, dùng toàn bộ vòng tròn viên mãn của mình mà cọ xát.
“Ngươi không phải là Lăng Lăng!” Vi Phong đột nhiên thấp giọng nói một câu.
Tường Vi mới nghe, kinh hãi thất sắc, còn chưa kịp nghĩ ngợi gì, liền đã cảm thấy trước ngực truyền ra một trận cảm giác tê dại.
Hóa ra, Vi Phong đã cúi thấp đầu ngậm chặt lấy nụ hoa của nàng ta.
“A............” nàng ta sung sướng rên rỉ.
Dần dần, thân áo của nàng ta, vày dưới đều bị tuột hết ra, đến cả áo yếm và tiết khố cũng bị lột sạch sẽ, một thân hình hoàn mĩ không tỳ vết lồ lộ hiện ra trong không trung.
“Rất đẹp, Tường Vi, ngươi không những dịu dàng, lại còn có được một thân hình mê hoặc nhân tâm như vậy.” Vi Phong ngón tay rắn chắc nhẹ nhàng vuốt ve từng tấc da trên người nàng ta, “Vì là suy nghĩ cho hoàng nhi, trẫm nhẫn nại quá lâu rồi, trẫm quá đau khổ, chịu đựng quá đau khổ.”
Tường Vi thấy vậy, nghe vậy, nội tâm nổi lên từng trận nghi hoặc, nhunưg mà rất nhanh, nghi hoặc lại bị một loại cảm giác khác thay thế, đó là..........đó là một khoái cảm khó có thể hình dung, từ trước tới giờ chưa từng có, khiến nàng ta hạnh phúc muốn chết đi được.
“Trẫm là thiên tử, trẫm không nên chỉ yêu có một người, trẫm quyết định rồi, đồng thời yêu cả ngươi và Lăng Lăng! Tường Vi, ngươi muốn không? Muốn có được sự sủng ái của trẫm không?”
Ánh mắt Tường Vi cũng biến thành đờ đẫn, nàng ta hưng phấn đến mức muốn khóc ra rồi, “Có, có!”
“Có muốn không?” Hắn lại hỏi, khuôn mặt tuấn tú đẹp đẽ treo lên một nụ cười tà mị.
“Muốn......muốn!” Tường Vi chưa trải sự đời, bị trêu chọc cho không phân biệt được trời nam đất bắc, trong đầu sớm đã hướng về trạng thái trống rỗng, trong trí nhớ nàng ta giờ chỉ có duy nhất một việc, đó là nàng ta muốn có hắn, một cảm giác thực sự có được hắn.
“A, đau quá!” Một luồng cảm giác đau đớn như bị xé nát da thị truyền đến, khiến nàng ta đau đớn kêu khóc, nước mắt không ngừng tuôn rơi từ trong hốc mắt.
“Ngoan, lần đầu tiên là như vậy, sau này thì sẽ không đau nữa! Thoải mái nào, cùng trẫm cmả nhận sự kỳ diệu, trèo lên đỉnh cao nhất.”
Tường Vi nuốt lệ nở nụ cười, nhưng mà, còn chưa kịp hưởng thụ cái cảm giác diệu kỳ trong truyền thuyết, nàng ta đã mất đi tri giác.
Đợi tới lúc nàng ta tỉnh lại, phần thân bên dưới vẫn còn đau đớn day dứt.
“Tỉnh rồi?” Giọng nói Vi Phong vẫn trầm thấp.
“Hoàng thượng, lúc nãy.............”
Ánh mắt Vi Phong lộ ra một vẻ tội lỗi, “Xin lỗi, trẫm không để ý tới ngươi là lần đầu tiên, dùng lực quá mạnh, khiến cho ngươi hôn mê mất.”
Tường Vi khuôn mặt lộ lên chút ửng hồng, xấu hổ nhìn chặt lấy hắn, “Hoàng thượng, người lcú nãy..............lúc nãy nói muốn đồng thời có được dân nữ và hoàng hậu nương nương, lời nói đó có thật không?”
“Đương nhiên! Cảm giác mà ngươi cho trẫm, và Lăng Lăng hoàn toàn khác nhau. Nhưng mà, Lăng Lăng bây giờ đang mang thai, trẫm không thể kích thích nàng, cho nên.......”
Dân nữ hiểu, chỉ cần có được sự sủng ái của hoàng thượng, những thứ khác, dân nữ sẽ không tính tóan.”
“Quả nhiên đáng để trẫm yêu thích!” Vi Phong nhéo lên khuôn mặt nàng ta, hướng về phía cửa nhìn một cái.
Tường Vi quả nhiên là người cẩn thận tỉ mỉ, rất nhanh từ trên người hắn tuột xuống, “Hoàng thượng, hiệu quả của lần trị liệu ngày hôm nay rất tốt, dân nữ cáo lui trước.” Rất nhanh, nàng ta ngay ngắn mặc lại y phục.
Vi Phong không nói, chỉ yên lặng nhìn nàng ta, khuôn mặt cứ treo lên một biểu tình khó hiểu vô cùng.
Tường Vi xách lên chiếc làn, lại đối với hắn ngại ngùng xấu hổ nở nụ cười, mới từ từ tiến về phía cửa lớn.
Khi cửa lớn lại một lầ nữa bị đóng lại, tuấn dung VI Phong lâp tức trở nên âm u, từ phía sau rút ra một cây bút lông vừa thô vừa cứng, cây bút vốn dĩ có màu vàng nhạt, nay đã bị nhuốm lên một màu hồng, còn lấp lờ mang một mùi tanh tanh buồn nôn.