a, hắn không phải chưa về cung mà là không tới tìm bản thân.
Buổi sáng hôm qua nàng nước mắt lưng trọng tiễn hắn đi, sau đó vẫn một mực ở trong điện đếm thời gian hắn trở về, không thể ngờ nghênh đón nàng lại là tin tức làm nàng tan nát cõi lòng!
“Nương nương…” Thấy Triệu Lăng Nhi cả người ngây dại, Tiểu Thiến lo lắng an ủi, “Nương nương, không chừng những gì Tiểu Thiến nghe thấy là sai. Hoàng thượng yêu thương nương nương như vậy, làm sao có thể cưng chìu người khác? Nương nương có nhớ lần trước Hoàng thượng hồi cung liền lập tức đến tìm nương nương không? Cho nên nô tỳ cho rằng, Hoàng thượng có việc nên tạm thời trì hoãn, lùi thời gian hồi cung lại.”
Thấy Triệu Lăng Nhi không nói, Tiểu Thiến tiếp tục: “Nương nương, không bằng nô tỳ đưa ngài đến Dực Khôn cung!”
Không sai, đi Dực Khôn cung. Chỉ cần đến đó sẽ biết hắn rốt cục là đã về hay chưa. Nhưng không biết tại sao Triệu Lăng Nhi lại không muốn đi. Có lẽ nàng sợ, nàng sợ những điều Tiểu Thiến vừa nói là sự thật!
“Nương nương, đừng suy nghĩ miên man , nào, nô tỳ cùng người qua, nô tỳ nghĩ Dực Khôn cung nhất định rất an tĩnh, bởi vì Hoàng thượng không có ở đó!” Tiểu Thiến vừa nói vừa đỡ Triệu Lăng Nhi.
Triệu Lăng Nhi thì cứ ngơ ngác như vậy, tùy ý Tiểu Thiến đưa nàng ra khỏi Bách Hợp cung.
Dọc đường đi, nàng thấp thỏm bất an. Khi thì cuồng tưởng, vạn nhất hắn ngày hôm qua thật sự đã trở về, bản thân cần phải làm sao bây giờ? Làm sao đối mặt hắn? Bên trong nàng lại ra sức an ủi bản thân, hắn nhất định còn chưa hồi cung.
Bách Hợp cung chỉ cách Dực Khôn cung có hai khắc đi bộ, nhưng lần này nàng tưởng như xa vô tận, thời gian trôi qua cũng chậm rãi vô cùng.
Thật vất vả, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy tấm biển có ba chữ to “Dực Khôn cung” trên cao.
Không do dự giống khi nãy nữa, lần này, nàng cấp bách đi vào đại điện.
Trong điện im ắng, một bóng người cũng không có. Chẳng lẽ hắn còn chưa có trở lại?
Vòng qua một hành lang gấp khúc thật dài, nàng dừng lại trước tẩm phòng của hắn, sau đó quay đầu lại, nói với Tiểu Thiến: “Ngươi ở lại bên ngoài chờ ta!”
Hít một hơi thật sâu, nàng đẩy cửa ra, vượt qua cánh cửa, đi vào.
Bên trong phòng phi thường an tĩnh, ngăn chận bối rối nàng từng bước từng bước đi về phía trước. Dần dần, nàng hình như nghe được thanh âm nho nhỏ, một hồi tiếng ngâm gọi xa lạ mà quen thuộc. Sau đó, nàng đi đến… thấy… trên chiếc giường lớn, hai thân hình quang lỏa đang gắt gao giao triền chung một chỗ.
Không cần nhìn mặt nàng cũng rõ ràng, người đang không ngừng chuyển động lưng kia là ai, bởi vì thân hình mạnh mẽ cường tráng này đã nửa tháng nay làm nàng hàng đêm mê luyến.
Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy trong phòng lạnh ngắt, dường như có một luồng không khí lạnh như băng ập vào, khí tức lạnh lùng ngày càng đậm, ngày càng nặng, dần dần hình thành một tầng băng ngàn năm bao vây lấy nàng.
Nàng giống như bị nhốt trong một hầm băng kín bưng. Rất lạnh! Rất lạnh! Lạnh đến mức làm máu trong người nàng đọng lại, cơ thể bên ngoài cứng ngắc, bên trong run rẩy.
Trong lòng giống như có ngàn vạn con dao sắc bén đang đâm cắt. Đau quá! Tại sao lại đau như vậy? Tại sao?
Triệu Lăng Nhi thống khổ nhíu mày, khuôn mặt cũng vì khổ sở mà nhăn nhúm lại. Phảng phất như có một cỗ lực lượng từ phía trước đánh tới khiến cả thân thể nàng lảo đảo về phía sau. Phịch một tiếng, nàng té ngã trên mặt đất.
Lại là một hồi đau nhức! Lần này, là đau đớn từ mông truyền đến! Mặt đất rõ ràng có trải thảm mềm mại, vì sao nàng lại cảm thấy đau đớn?
Không chỉ là cái mông đau, nàng phát giác, chân cũng đau, tay cũng đau, còn đau đầu nữa, toàn thân đều đau, đau đớn nhất chính là ngực!
“A!” Nàng hai tay ôm đầu, thê lương kêu lên.
Đáng tiếc, tiếng kêu của nàng tựa hồ không ai nghe; hành động của nàng, cũng tựa hồ không ai thấy.
Hai người trên giường vẫn lửa nóng giao quần, tiếng ngâm gọi ngày càng vang dội, lan tràn cả tẩm phòng, dung hợp trong không khí lạnh như băng đó, tối hâu, vọng tới tai Triệu Lăng Nhi.
“A…” lại là một tiếng thét chói tai, Triệu Lăng Nhi ngã về phía sau, hôn mê.
Lúc Triệu Lăng Nhi mở mắt ra, phát giác trên đầu là một đỉnh màn màu vàng, ánh mắt chuyển sang phải liền bắt gặp một nhân ảnh quen thuộc.
Nhìn hắn cả người chỉ có một mảnh tiết khố, đầu óc Triệu Lăng Nhi lại hiện ra hình ảnh vừa rồi, trong lòng lại đau đớn.
“Tỉnh rồi?” Thác Bạt Phong quay đầu lại, hai mắt lạnh lùng, tuấn nhan không chút biểu tình.
Triệu Lăng Nhi chống hai tay xuống giường, ngồi dậy, ánh mắt trong suốt nhìn chăm chú vào hắn, đôi môi khô héo từ từ hé mở, “Hoàng thượng, ngài đã nói sau này sẽ chỉ yêu thương một mình Lăng nhi, từ Lăng nhi ra sẽ không cưng chìu ai khác.”
Trên mặt Thác Bạt Phong lộ ra nụ cười khinh miệt, “Vậy sao? Trẫm nói bao giờ vậy?”
“Hoàng thượng thường xuyên nói điều đó với Lăng nhi, đặc biệt là vào buổi tối, ở trên chiếc giường này!” Khuôn mặt vốn tái nhợt của Triệu Lăng Nhi càng thêm mất huyết sắc. Hiển nhiên câu hỏi của Thác Bạt Phong đã làm đau nàng.
“Trẫm hình như còn chưa nói cho Lăng nhi biết, những lời này trẫm đã nói rất nhiều lần, đặc biệt là ở trên chiếc giường này, cùng với vô số tần phi, nói vô số lần rồi!” Nụ cười khinh miệt ngày càng đậm, tựa hồ như giễu cợt Triệu Lăng Nhi không biết tự lượng sức mình.
Nghe xong, Triệu Lăng Nhi mở to mắt, cơ hồ không thể hô hấp.
Lại lần nữa liếc nàng liếc mắt, hắn đứng dậy, hướng ra phía ngoài hô một câu.
Lâm công công lập tức đi vào, mắt nhìn thẳng thay quần áo cho hắn.
Triệu Lăng Nhi lẳng lặng ngồi trên giường, dại ra mà nhìn. Nàng chỉ cử động do ngồi quá lâu, cơ thể bị tê cứng đi, nhưng nàng không cảm thấy đau nhức, bởi vì cảm giác đau đớn trong tâm nàng đã bao phủ toàn thân mất rồi.
Lâm công công đi ra ngoài, mắt thấy hắn cũng muốn rời đi, Triệu Lăng Nhi nhảy xuống giường nhanh như chớp, chạy tới bên cạnh hắn, gắt gao túm trụ hắn, “Hoàng thượng đừng!”
“Buông tay!” tiếng nói lãnh liệt, so sánh ngàn năm hàn băng còn có phần hơn.
“Hoàng thượng, tại sao lại như vậy? Ngài thay đổi rồi!” Triệu Lăng Nhi không những không tha, còn túm càng chặt hơn.
“Thay đổi? Trẫm cho tới bây giờ vốn là chưa từng thay đổi!”
“Hoàng thượng chẳng lẽ quên khoảng thời gian khoái nhạc nửa tháng nay của chúng ta?l
“Khoái nhạc? Ha ha!” Thác Bạt Phong hốt nhiên cười lạnh, “Quả thực nhàm chán xuyên thấu!”
Ngay sau đó hắn xoay người lại, ngón tay thon dài nâng cằm Triệu Lăng Nhi lên, “Ngươi ở trên giường đúng là không tệ, rất phù hợp khẩu vị của trẫm. Tuy nhiên, thức ăn có ngon miệng đến đâu mà ăn nhiều cũng sẽ chán. Huống hồ ngươi giống như một thanh gỗ vậy, trẫm quay ngươi đã thấy chán rồi! Mới vừa rồi có nhìn thấy không? Di phi như vậy mới gọi là nữ nhân! Ngươi? Chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu không hiểu biết!”
“Không phải Hoàng thượng đã nói ta cái gì cũng không cần làm, chỉ cần hưởng thụ thật tốt thôi sao.” Triệu Lăng Nhi đến giờ vẫn không nhận ra quỷ kế của hắn.
“Ha ha ha!” Thác Bạt Phong buông tay ra, ngửa mặt lên trời cười lớn.
“Hoàng thượng, van cầu ngài, nói cho Lăng nhi, tới cùng chuyện gì xảy ra? Hoàng thượng!” Triệu Lăng Nhi lại lần nữa lay động cánh tay hắn.
“Hoàng thượng!” Mắt thấy hắn lại muốn cất bước, Triệu Lăng Nhi không còn kịp nữa đứng lên, lập tức vươn hai tay, ôm lấy chân hắn.
“Triệu Lăng Nhi, trẫm đối với ngươi không còn có chút hứng thú nào nữa! Từ hôm nay trở đi, ngươi hãy biến khỏi tầm mắt của trẫm!”
“Đừng! Hoàng thượng! Xin hãy nói cho Lăng nhi, Lăng nhi tới cùng làm sai cái gì? Tại sao phải đối xử với Lăng nhi như vậy? Van cầu ngài nói cho Lăng nhi, Lăng nhi nhất định sẽ sửa, vô luận như thế nào, Lăng nhi nhất định làm theo!”
Vô luận như thế nào, nhất định làm theo? Ha ha, rốt cục cũng nói ra những lời này! Thác Bạt Phong đưa mắt xuống nhìn nàng, gằn từng tiếng nói: “Trẫm muốn ngươi lập tức trở về Triệu quốc, hòa thân gả cho Yến Đình Phái, sau đó làm theo an bài của trẫm, làm Yến quốc sụp đổ!”
Trên phương diện tình yêu, Triệu Lăng Nhi có lẽ là ngây thơ, nhưng khi nghe đến đó, nàng lập tức tỉnh ngộ.
Hóa ra tất cả đều chỉ là một âm mưu, một quỷ kế đã sớm bày ra đợi nàng rơi vào.
“Sao? Không phải nói cái gì cũng làm sao? Ngươi chỉ cần làm theo chỉ thị của trẫm, ngày Yến quốc rơi vào tay Thác Bạt hoàng triều cũng là ngày ngươi trở lại bên trẫm!” Thác Bạt Phong tự tin nói.
Đáng tiếc, hắn chỉ thấy Triệu Lăng Nhi đứng lên, đưa tay gạt nước mắt, hận hận nhìn hắn, nộ xích, “Thác Bạt Phong, đồ hèn hạ!”
Biến hóa của nàng làm Thác Bạt Phong chợt hoảng hốt, rất lâu sau hắn mới bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài!”
Đau đớn trong lòng đã bị phẫn nộ lấn át, Triệu Lăng Nhi lạnh lùng nhìn hắn, rất nhanh lao ra ngoài.
Nhìn cánh cửa vẫn đang đong đưa, nhớ lại nàng vừa mới rời đi không hề lưu luyến, Thác Bạt Phong càng thêm kinh hoảng ý loạn. Tại sao lại như vậy? Nàng rõ ràng đã trúng mị tâm chú, vì sao lại biểu hiện như vậy?
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Hôm nay trời trong nắng ấm, nhưng Triệu Lăng Nhi không hề thấy ấm áp.
Từ chối mấy ngày, nàng vẫn là đầu hàng. Biết rõ tất cả đều là quỷ kế, biết rõ hắn là tên ác ma, nàng vẫn không thể kiềm chế được bản thân, đáp ứng yêu cầu ma quỷ đó.
“Lăng nhi, nhất định phải nhớ trẫm đó!” Thác Bạt Phong nói nhỏ bên tai nàng, bộ dáng thâm tình chân thành, tuy nhiên chỉ cần nhìn kỹ sẽ phát hiện ra dưới đáy đôi con ngươi đen thâm thúy kia cất giấu đắc ý vô cùng.
Triệu Lăng Nhi không nói gì, chậm rãi đi tới xe ngựa.
“Lăng nhi, nhớ đến trẫm! Còn có, trẫm sẽ dùng bồ câu đưa tin liên lạc với ngươi, ngươi hãy tùy thời bẩm báo tình huống cho trẫm!”
Thấy nàng vẫn im lặng không nói, Thác Bạt Phong tiếp tục: “Ngoan, thời gian trôi qua rất nhanh thôi, chỉ cần ngươi thật tốt phối hợp với trẫm, không tới nửa năm sẽ được trở lại đây, đến lúc đó ngươi sẽ là duy nhất của trẫm.”
Duy nhất! Duy nhất! Biết rõ kiêu lời hứa này của hắn, nhưng nàng cũng tin.
“Hoàng thượng, ta đi, bồ câu đưa tin liên lạc!” Lại lần nữa thật sâu địa nhìn hắn liếc mắt, Triệu Lăng Nhi kéo xuống màn xe.
Nhìn theo xe ngựa dần xa, đáy lòng Thác Bạt Phong dĩ nhiên nổi lên một tia phiền muộn, còn có luyến tiếc không bỏ.
Hắn cứ đứng như vậy, mãi đến khi xe ngựa đã biến mất khỏi tầm mắt cũng không cách nào phục hồi tinh thần.