t thiên hạ không? Trẫm hy vọng dân chúng toàn thiên hạ cũng giống như dân chúng của Thác Bạt hoàng triều, được sống hạnh phúc an ổn. Triệu Huân Ngâm tầm thường, hoang dâm vô năng, nếu trẫm tiếp nhận Triệu quốc, đó chính là phúc khí của con dân Triệu quốc.”
“Tất cả những điều đó chỉ để ngụy biện cho dã tâm của ngươi mà thôi!” Hắn nói không sai, nhưng Triệu Lăng Nhi nhất định không muốn đồng ý với hắn.
Thác Bạt phong không để ý tới nàng, tiếp tục giải thích: “Sau khi nhìn thấy ngươi, ý nghĩ của trẫm có vài thay đổi. Ngày thứ hai sau khi trẫm đưa ngươi về cung, quân đội Thác Bạt cũng đã rút lui.”
“Lui binh? Ý ngươi là chiến tranh giữa Thác Bạt hoàng triều và Triệu quốc tạm dừng?”
“Không phải tạm dừng, là vĩnh viễn ngưng chiến! Vì ngươi, trẫm nguyện ý buông tha Triệu quốc!”
“Buông tha Triệu quốc? Rõ ràng là Thác Bạt quân các ngươi không chịu nổi một kích!” Triệu Lăng Nhi cực kì tự phụ mân mân cái miệng nhỏ nhắn.
“Nếu trẫm tự mình suất lĩnh quân đội, sẽ không có thành nào không sụp!” Thác Bạt Phong cũng đầy tự tin.
Triệu Lăng Nhi cuối cùng cũng trầm mặc, bởi vì hắn nói không sai.
Ai cũng nói Thác Bạt Phong là thống soái hạng nhất, trí dũng song toàn, dũng mãnh ngoan tuyệt, sử dụng chiến lược và chiến thuật trên chiến trường cực kỳ xuất sắc, Thác Bạt quân đội chinh chiến hai năm chưa từng chiến bại.
Nếu không phải xảy ra việc ngoài ý muốn này, Thác Bạt Phong tự mình thượng chiến, bản thân có thống lĩnh Triệu quốc quân cũng chưa chắc có thể thủ thắng.
“Ngươi muốn ở cùng ta, vì sao không quang minh chính đại hòa thân với Triệu quốc mà lại thần thần bí bí bắt ta về đây?” Triệu Lăng Nhi lại hỏi.
Thác Bạt Phong ngẩn người, suy nghĩ rất nhanh, ngắm nhìn ánh mắt của nàng, bỗng nhiên chuyển thành mập mờ, “Trẫm không thể chờ đợi được, muốn cùng ngươi dung hợp chung một chỗ.”
“Ngươi…” Triệu Lăng Nhi xấu hổ vô cùng.
“Lăng nhi, chúng ta đừng cãi cọ nữa. Trẫm đồng ý với ngươi, sau này sẽ yêu thương ngươi, sau này chỉ thương một mình ngươi!” tiếng nói Thác Bạt Phong khàn khàn, ngón tay đã ve vuốt dọc lưng nàng.
Phải cực kỳ cố gắng Triệu Lăng Nhi mới bình tĩnh được, “Chỉ yêu thương một mình ta? Không phải ngươi vừa mới nói ngày mai sẽ tới chỗ hoàng hậu sao?”
Thác Bạt Phong nhẹ nhàng đỡ thân thể nàng, nâng mặt nàng lên, “Lăng nhi đang ghen?”
“Không phải!”
Thác Bạt Phong cúi đầu cười, “Trẫm đến tẩm cung của hoàng hậu không phải để làm việc này. Từ sau khi biết Lăng nhi, trẫm không còn thấy hứng thú với nữ nhân khác nữa.”
“Vậy buổi sáng hôm qua thì sao?” Nàng vẫn nhớ hôm qua lúc thị vệ dưa nàng đến tẩm cung của Thác Bạt Phong đã nhìn thấy hắn và nữ tử kia hoan ái.
Không lường trước chuyện này, Thác Bạt Phong âm thầm rủa một tiếng, đầu óc xoay chuyển rất nhanh, nghĩ ra ngay một lý do: “Trẫm chỉ thử nghiệm mà thôi, thật không ngờ thí nghiệm đã thất bại. Ngươi cũng thấy trẫm đã miễn cưỡng thế nào mà. Cho nên, chỉ có ngươi mới thích hợp với trẫm.”
Triệu Lăng Nhi vốn đơn thuần ngây thơ, khuôn mặt lập tức ửng hồng, không biết sao trong lòng lại có một tia nhảy nhót.
Tại sao có thể như vậy? Bị hắn đoạt đi trong sạch, nàng lẽ ra cần phải hận hắn chứ? Tại sao nghe đến mấy câu nói này lại cảm thấy vui vẻ cao hứng?
“Lăng nhi, tối nay trẫm ăn ở đây, sau đó…” Thác Bạt Phong khôn khéo đã sớm nhìn ra dị trạng của Triệu Lăng Nhi, vì vậy tiếp tục triển khai thế tấn công, “Trẫm muốn để ngươi tận hưởng lại cảm giác tuyệt đẹp kia, còn nhở tư vị lúc đó không?”
“Chán ghét!” Nhớ ra tình cảnh lúc đó, nội tâm Triệu Lăng Nhi dâng lên một cỗ tình triều lạ lẫm, tiếng nói cũng không tự giác trở nên kiều đà.
Thác Bạt Phong càng vui vẻ hơn, xem ra, mị tâm chú kia không phải là đã thay đổi.
Bất quá, để phòng ngừa, hắn cũng quyết định dựa theo kế hoạch hành động, huống hồ, hắn cũng phi thường chờ mong cùng nàng lại lần nữa trèo lên đỉnh điểm. Nghĩ tới nghĩ tới, hắn ôm lấy nàng.
“Ách, ngươi muốn làm gì, sao lại ôm ta!” Phát giác bản thân bị nâng bổng lên, Triệu Lăng Nhi kêu lên sợ hãi.
Triệu Lăng Nhi bừng tỉnh đại ngộ, khuôn mặt ửng hồng, “Không phải sắp dùng bữa tối sao?”
“Trẫm đói bụng đến đợi không kịp nữa rồi!”
Nghe đến đó, Triệu Lăng Nhi càng thêm ngượng ngùng, trong lòng giống như có thiên quân vạn mã hấp tấp chạy, cả người đều ở nóng lên.
Không để nàng kịp suy nghĩ nhiều, Thác Bạt Phong đã ôm nàng đặt lên giường, thân hình cao lớn bao trùm lấy nàng, cấp bách nhiếp trụ đôi môi anh đào của nàng.
“Ngô…” Nàng ngâm gọi, để hắn xâm nhập sâu hơn.
Cơ hồ là trong nháy mắt, nhiệt độ cả tẩm phòng tăng vọt, mắt thấy một hồi ái dục kiều diễm sẽ bắt đầu.
Cảm giác trên người mát mẻ, Triệu Lăng Nhi tạm thời thanh tĩnh, cự tuyệt, “Đừng, sẽ rất đau!”
“Ngoan, lần thứ hai sẽ không đau , hơn nữa, trẫm sẽ rất ôn nhu.” tiếng nói trầm thấp hùng hậu, phảng phất có tác dụng định tâm, làm cho nàng không lo ngại nữa.
Phát hiện Triệu Lăng Nhi không kháng cự nữa, Thác Bạt Phong tiếp tục hành động.
Mỗi đụng chạm, mỗi hơi thở nóng rực của hắn lại làm nàng dâng trào cảm xúc.
Lúc cái… đồ kia tiến vào, cảm giác ôm trọn khiến nàng thở dốc vì kinh ngạc. Thoáng đau đớn mơ hồ truyền đến, liễu mi nàng nhẹ nhàng nhăn lại.
Đang lúc muốn mắng hắn gạt người thì nàng phát giác cảm giác đau đớn đã dần dần biến mất, thay vào đó là sự khuây khỏa cùng kích thích khó nói nên lời. Toàn thân nàng co rút kêu gọi cao trào đến.
Thác Bạt Phong một bên “hoạt động”, một bên âm thầm đánh giá nàng, trong con ngươi đen dâng lên một tia cuồng vọng cùng tà tứ, đôi môi khêu gợi từ từ cong lên, hình thành một nụ cười tự phụ thỏa mãn.
Trong khoảnh khắc, cả không gian lại tràn ngập sự mờ ám…