“Hắn cũng không phải tiểu hài tử, tức giận gì chứ.” Hàn Lăng nói xong, vòng qua 【 Dạ 】, chuẩn bị đi vào tẩm phòng.
【 Dạ 】 vội vàng đuổi kịp, lần này là đứng ngăn ở trước mặt nàng, “Nương nương, vết thương của Hoàng thượng vốn đã rất sâu, thái y nói nếu không thay thuốc đúng giờ thì sẽ không khỏi được. Thuộc hạ van cầu ngài, hãy đi khuyên nhủ hắn.”
“Tránh ra!”
“Nương nương…”
“Ta là Thái phó của Xinh Tươi quốc, không phải là nương nương gì đó ngươi nói! Còn nữa, ngươi trở về nói với hoàng đế của ngươi, thân là vua một nước, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, đừng có diễn trò ngây thơ như vậy, nếu truyền ra ngoài thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ thôi.” Hàn Lăng lãnh đạm liếc nhìn Dạ rồi lại vòng qua người hắn, để hắn một mình đứng sững sờ ở cửa…
Buổi tối, Hàn Lăng cùng ăn cơm với Vi Lạc.
Biết Liễu Đình Phái rời đi, nữ vương gọi Hàn Lăng và Vi Lạc đến ở trong tẩm cung của nàng nhưng Hàn Lăng từ chối, nàng không thể làm gì khác hơn là bố trí hai cung nữ sang đó chịu trách nhiệm lo ba bữa ăn cho Hàn Lăng.
“Lạc Lạc, chiều nay ngươi lại chạy đi đâu chơi thế?” Hàn Lăng vừa gắp thức ăn vừa hỏi Vi Lạc.
“Ách…” Vi Lạc liếc liếc mắt, ấp úng.
“Tiểu hài tử không được nói dối!” Hàn Lăng nghiêm mặt.
Vi Lạc chần chừ trong chốc lát mới dè dặt, lo sợ nói: “Chiều nay lúc về ta gặp Dạ thúc ở cửa, hắn hỏi ta có muốn gặp Phong thúc thúc hay không, ta cũng đã vài ngày không gặp Phong thúc thúc cho nên mới…”
“Mụ mụ đã dạy ngươi bao nhiêu lần, không cho phép ngươi nói chuyện với người lạ, ngươi lại không nghe theo, còn đi theo người ta, ngươi thật là không biết nghe lời!”
“【 Dạ 】 thúc thúc không phải người lạ, hắn đã cứu chúng ta, hắn là người của Phong thúc thúc.” Vi Lạc vừa nói, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa dâng lên vẻ đồng tình cùng khổ sở, “Mụ mụ, Phong thúc thúc thật đáng thương, hắn không chịu uống thuốc, cũng không chịu thay dược…”
“Chuyện của người khác, ngươi trông nom nhiều như vậy làm gì.”
Vi Lạc nóng lòng giải thích, “Hắn không phải người khác, hắn là Phong thúc thúc, hắn rất thương ta, thường xuyên chơi với ta.”
“Ngươi biết người ta bao lâu mà lại tin tưởng người ta như vậy?” Nghĩ đến việc nhi tử bị Vi Phong thu phục nhanh như vậy, Hàn Lăng lại cảm thấy nặng nề, “Sau này không cho phép ngươi đi gặp hắn!”
Phát giác Vi Lạc không nói, Hàn Lăng hỏi: “Vi sao không trả lời mụ mụ?”
“Đối với yêu cầu vô lý, đều có thể không nhìn, đây là ngài dạy ta!” Vi Lạc vẫn bất mãn.
“Ngươi…” Hàn Lăng một hồi chán nản.
“Ta không ăn!” Vi Lạc nặng nề đặt bát cơm lên mặt bàn, nhảy xuống khỏi ghế, chạy vào tẩm phòng.
Nhìn tiểu bóng dáng dần dần biến mất, Hàn Lăng vừa tức lại bất đắc dĩ, không khỏi thấp giọng mắng Vi Phong…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Tắm rửa xong, Hàn Lăng trở lại tẩm phòng.
Thấy Vi Lạc ngủ say trên giường, đôi mắt nàng ánh lên vẻ nhu tình, nhẹ nhàng nằm xuống cạnh hắn.
Hàn Lăng thở dài. Đây không phải là lần đầu tiên nàng nghe Vi Lạc ngủ mơ gọi tên Vi Phong, chẳng lẽ đây chính là huyết thống tương liên, là tình phụ tử?
Bỗng dưng nàng lại nhớ tới những gì Vi Lạc nói lúc chiều, cả lời cầu khẩn của Dạ.
Cân nhắc một lúc, nàng lặng lẽ đứng dậy, thay quần áo rồi đi ra. Khoảng nửa giờ sau nàng đã tới chỗ ở của Vi Phong.
Hai tên thị vệ canh cửa thấy Hàn Lăng xuất hiện ban đêm thì đều cảm thấy kinh ngạc, nhưng cũng không nhiều lời, chỉ cung kính hành lễ.
Xuyên qua đại sảnh, Hàn Lăng tiến vào tẩm phòng Vi Phong. Bên trong hoàn toàn yên tĩnh, ánh nến yếu ớt vẫn đang chớp động.
Nàng đi tới trước giường, Vi Phong đã ngủ, hắn vẫn nằm sấp, mặt vết thương không thấy rịt thuốc, thỉnh thoảng lại rỉ máu, thoạt trông cực kỳ đáng sợ.
Nàng bất đắc dĩ thở dài một hơi, cầm lấy thuốc trên bàn, nhẹ nhàng bôi lên vết thương của hắn.
“Trẫm đã nói là không cho rịt thuốc cơ mà. Kẻ nào dám coi thường lời trẫm? Chán sống rồi đúng không? Còn không mau thôi đi?” Vi Phong tỉnh dậy, hét lớn lên.
Hàn Lăng không thèm để ý tới hắn, vẫn nhẹ nhàng bôi thuốc lên.
“Thật to gan!” Vi Phong lập tức mở mắt, khi nhìn thấy Hàn Lăng thì bao nhiêu giận dữ lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ vui mừng kích động, “Lăng Lăng, cuối cùng ngươi cũng tới!”
Hàn Lăng không lên tiếng, mãi đến rịt thuốc xong, nàng liền đứng dậy.
“Lăng Lăng, đừng!” Vi Phong nhất thời nóng lòng, hai tay chống xuống giường, chuẩn bị đứng dậy, vết thương vì bị động mạnh lại toác ra, khiến hắn đau đớn kêu lên một tiếng.
Hàn Lăng vừa tức vừa giận, lại bước lại giường, cầm lấy lọ thuốc mỡ, một lần nữa đi tới.
Vi Phong nhân cơ hội nắm tay nàng, “Lăng Lăng, đừng, ở lại với trẫm có được hay không!”
“Buông ra!” Hàn Lăng hơi hơi từ chối.
Vi Phong đương nhiên sẽ không buông, còn nắm chặt hơn, “Ngươi thật ác độc, nhiều ngày như vậy cũng không tới đây gặp trẫm.”
“Ta không phải thái y!”
“Trẫm không cần thái y, trẫm chỉ cần ngươi!” Vi Phong vừa nói, nắm lên bàn tay trắng nõn của nàng, vuốt ve, hôn lên đó.
Hàn Lăng xấu hổ, muốn giãy dụa nhưng không có tác dụng gì, tối hậu không thể làm gì khác hơn là mặc hắn tiếp tục.
“Lăng lăng, lại đây nằm xuống, giống như buổi tối hôm đó, nằm bên người trẫm, ngủ cùng trẫm đến sáng được không?”?”
Tiếng nói mang theo ý cầu khẩn, đôi mắt lộ vẻ thâm tình, khuôn mặt tuấn mỹ tràn ngập vẻ chờ mong.
Hàn Lăng rung động, cuối cùng cũng thỏa hiệp. Nàng bỏ giầy, bò lên trên giường, nằm xuống cạnh hắn.
Vi Phong mừng thầm, cành tay vươn ra ôm lấy eo nàng, kích động nhìn chăm chú vào nàng, quên cả nháy mắt.
Hàn Lăng ngượng ngùng tránh né ánh mắt hắn, không nói một lời, an tĩnh nằm.
Một lúc sau thì trong phòng truyền ra tiếng hít thở đều đều.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Bởi vì Vi Phong cứ năn nỉ ỉ ôi nên Hàn Lăng không thể tránh được, ngày nào cũng qua trông hắn.
Lúc đầu, nàng chỉ đứng yên một bên nhìn thái y thay thuốc cho hắn. Nhưng dần dần, Vi Phong được voi đòi tiên, muốn nàng tự mình rịt thuốc, bón thuốc cho hắn, thỉnh thoảng lại muốn nàng xoa bóp cho.
Hàn Lăng rất không vui, nhưng nhìn lại Vi Lạc và bọn Dạ, nàng tạm thời vẫn phải đặc biệt chăm sóc cho Vi Phong.
Sức mạnh của ái tình thật là lớn, nửa tháng sau vết thương của Vi Phong đã gần khỏi hẳn.
Thái y kiểm tra tỉ mỉ lại một lần rồi hân hoan báo cáo: “Thánh Tông quân thân thể cường tráng, vết thương khôi phục rất nhanh. Từ hôm nay trở đi không cần rịt thuốc nữa, chỉ cần uống thuốc là sẽ khôi phục hoàn toàn.”
Sau khi nghe xong, Hàn Lăng vui mừng thở phào một hơi, nghĩ thầm cuối cùng cũng có thể kết thúc nhiệm vụ đáng ghét này.
Sau khi thái y và cung nô lui ra, trong phòng chỉ còn lại Hàn Lăng và Vi Phong.
Lúc này Vi Phong đang ngồi ở mép giường, đưa tay lôi Hàn Lăng một cái, để nàng ngồi lên đùi hắn.
“Lăng Lăng, cám ơn ngươi! Nhờ có ngươi chăm sóc cẩn thận nên trẫm mới hồi phục nhanh như vậy!” Vi Phong ghé sát nàng, vừa nói vừa thổi nhiệt khí bên tai nàng.
Hai má Hàn Lăng đột nhiên nóng bừng, giãy dụa nói: “Buông ra!”
Vi Phong không những không buông tay lại còn vươn đầu lưỡi liếm lên vành tai nàng, sau đó dò xuống cổ nàng.
“Ngô…” cảm giác tê dại khiến Hàn Lăng không được tự nhiên.
Cảm thấy được cảm giác của nàng, Vi Phong tà mị cười một tiếng, tiếp tục tập kích, môi rất nhanh chụp lên đôi môi nàng, bàn tay to đồng thời đi tới trước ngực nàng.
“Không được!” Hàn Lăng cự tuyệt, nhưng tiếng nói lại rất yếu ớt.
“Ngoan, đừng động!” Vi Phong nói xong, trao cho nàng một nụ hôn nồng nhiệt.
Lúc mới bắt đầu, Hàn Lăng còn giãy dụa, nhưng dần dần, một cỗ cảm giác ngứa và nóng rực kéo tới, tựa hồ muốn thiêu đốt nàng, làm tế bào toàn thân nàng dựng lên, nàng chỉ có thể xụi lơ trong lồng ngực hắn, bất lực đón ý hắn.
Vi Phong cũng dục hỏa đốt người, bàn tay to đã thăm dò vào trong vạt áo nàng.
Trong lúc hai người đều thần hồn điên đảo thì ngoài phòng truyền đến một tiếng gọi lớn.
“Có người!” Hàn Lăng lập tức tỉnh táo lại.
“Đừng để ý đến hắn!” đầu Vi Phong chôn chặt trên bộ ngực trần của nàng, khiến cho Hàn Lăng lại phát run lên.
Tiếng gọi bên ngoài ngày càng lớn, còn kèm theo tiếng gõ cửa dồn dập.
Rốt cục, Hàn Lăng đẩy Vi Phong ra, nhảy xuống giường, nhanh chóng kéo y phục lên.
“Đi vào!” tiếng nói Vi Phong cực kỳ bất mãn.
Cửa bị đẩy ra, 【 Dạ 】 hoả tốc vọt tới trước mặt Vi Phong, đưa cho hắn một tờ giấy.
Vi Phong buồn bực tiếp nhận, mở ra vừa nhìn, sắc mặt đại biến, sau đó nhìn về phía Hàn Lăng, “Lăng Lăng, ngươi đi về trước đi!”
Hàn Lăng nghi hoặc, ý thức được Vi Phong tựa hồ không muốn cho nàng biết, đáy lòng nàng hiện lên một tia không vui, không nói tiếng nào, đi ra ngoài.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trong đại sảnh, một mảnh yên lặng, Hàn Lăng nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, tay chống lên má, buồn bã không vui.
Ba ngày trước, Vi Phong chỉ nói với nàng một câu “Đợi trẫm trở về!”, rồi vội vã rời Xinh Tươi quốc.
Hắn rõ ràng đã nói muốn đưa bản thân và Lạc Lạc cùng đi, thế mà hôm nay lại trở về một mình, đây là ý gì chứ!
Mặc dù nàng cũng không có ý định theo hắn trở về nhưng hắn lại rời đi không có lý do như thế khiến nàng cảm thấy rất khó chịu.
“Hàn thái phó!” Hốt nhiên, một tên thị vệ đi đến.
“Chuyện gì?” Hàn lăng ngồi dậy, ủ dột hỏi.
“Cửa cung có hai nữ tử, nói là bằng hữu của ngài, đây là tín vật của các nàng!” Thị vệ vừa nói, đưa cho Hàn Lăng một vật nhỏ màu hồng phấn.
Nhìn thấy vật này, Hàn Lăng thất kinh. Đây là tín vật của nàng, Cốc Thu và Ti Thải trao cho nhau lúc ba người kết bái tỷ muội.
“Các nàng trông thế nào?” Hàn Lăng hỏi.
“Người lớn hơn ước chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, người nhỏ hơn chắc trên dưới hai mươi, các nàng đều rất xinh đẹp, trang phục không giống như người bổn quốc. À, hình như người nhỏ tuổi gọi người kia là Ti Thải.”
Đúng là Ti Thải và Cốc Thu! Nhưng các nàng không phải ở Dụ Trác hoàng cung sao? Sao lại thiên lý xa xôi chạy tới đây? Hàn Lăng đầy nghi ngờ, gấp giọng phân phó: “Mau dẫn các nàng tới gặp ta!”