há mồm ăn nhồm nhoàm, muốn ổn định lại những ý nghĩ phức tạp trong lòng.
“Mụ mụ, phụ thân, các ngài từ từ ăn, ta đi chơi trước!” Vi Lạc lưu lại một câu, không đợi Hàn Lăng phản ứng, đã lao ra đại sảnh.
Nhìn nhi tử rời đi như một tia chớp, Hàn Lăng nghi hoặc hỏi: “Hắn vội đi đâu vậy?”
Liễu Đình Phái nhún vai, “Ai biết! Hắn sáng nay bảy giờ đã rời giường, cứ la hét làm bữa sáng cho hắn, cứ như có chuyện quan trọng muốn làm vậy.”
Chuyện quan trọng… Chẳng lẽ hắn đi tìm Vi Phong? Đầu óc Hàn Lăng tự nhiên lóe ra suy nghĩ này, nội tâm âm thầm chấn động.
“Hàn Lăng, nếu không tỉnh lại bữa sáng sẽ nguội hết.”
“Ách…” cười với Liễu Đình Phái xong, Hàn Lăng lại cúi đầu ăn bánh.
Liễu Đình Phái cũng không lên tiếng nữa, lẳng lặng bồi ở một bên.
Ăn xong bữa sáng, Hàn Lăng thay y phục rồi đi đến triển quán.
Lúc nàng vừa bước chân ra khỏi cửa, ngụy trang trên mặt Liễu Đình Phái biến mất, trong con ngươi đen lộ ra thần sắc phức tạp, len lỏi cả mọt tia quỷ dị.
Trong triển quán vô cùng náo nhiệt. Hôm nay là ngày bán hàng cuối cùng nên sứ giả của tất cả các nước đều tập trung lại đây.
Sau khi nữ vương lên đài đọc diễn văn và cảm nghĩ xong thì mời chúng nhân đến ngự thiện điện, ở đó đã bày sẵn những bàn đầy thức ăn.
Chiếc bàn lớn nhất nằm ở chính giữa có thể chứa được đến ba mươi người, gồm có nữ vương, Hàn Lăng, vài quan viên Xinh Tươi quốc và đầu lĩnh các quốc gia khác.
Đợi chúng nhân ngồi an ổn hết, nữ vương giơ cao ly rượu trong tay, lanh lảnh nói: “Các vị không ngại đường xá xa xôi tới đây, quả nhân nếu có gì không chu toàn thì xin mọi người thứ lỗi.”
“Nữ vương sao lại nói vậy? Chuyến đi này bổn thừa tướng thu hoạch lợi ích không nhỏ, chẳng những được kiến thức những trang phục cực kỳ đặc sắc mà còn thu thập được những bản vẽ lễ phục thập phần tinh tế mỹ lệ, có thể nói chuyến đi này không uổng phí!” Người đầu tiên lên tiếng chính là tả thừa tướng của Khải La quốc, quốc vương Mại Dị tạm thời có việc nên để hắn thay mình tham dự đại hội tàm ti năm nay của Xinh Tươi quốc.
“Không sai, rung động lòng người nhất chính là Hàn thái phó của quý quốc với phong thái mê người, hình ảnh nàng tối hôm đó vẫn còn đọng lại sâu sắc trong ký ức của bổn hoàng.” Phiền Thần Bác cũng nói, giọng điệu thập phần mập mờ cùng không nghiêm túc, còn bắn ánh mắt đê tiện về phía Hàn Lăng.
Vi Phong ngồi bên cạnh hắn, sắc mặt đại biến, con mắt âm u rét lạnh nhìn Phiền Thần Bác.
Cảm nhận được Vi Phong đang tức giận, Phiền Thần Bác đảo mắt lại nghênh đón, cười lạnh: “Thánh Tông hoàng đế tâm tình hình như không vui, chẳng lẽ ngài cảm thấy bất mãn với buổi yến tống biệt hôm nay?”
“Thánh Tông quân, ngươi không sao chứ? Có vấn đề gì thì trực tiếp nói ra, quả nhân sẽ tận lực an bài!” Nữ vương cũng ôn nhu hỏi, đôi mắt linh động dưới tấm mặt nạ nhìn Vi Phong.
“Nữ vương không cần lo lắng, trẫm vừa rồi mới nghĩ đến một việc riêng nên tâm tình có chút biến hóa.” Vi Phong lúng túng cười một tiếng.
“Vậy là tốt rồi!” nữ vương gật đầu, lập tức nhìn về phía chúng nhân, lớn tiếng tuyên bố, “Các vị hãy tự nhiên, đây coi như một bữa tiệc không biên giới, các vị không cần khách khí, hãy tận tình hưởng thụ.”
Nữ vương vừa nói xong, chúng nhân cũng không hề cố kỵ nữa, vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ.
Trong bữa tiệc, kẻ nói nhiều nhất chính là Phiền Thần Bác, hơn nữa, lần nào hắn cũng chuyển đề tài về Hàn Lăng, trong lời nói toàn là những điều thiếu đứng đắn ám chỉ Hàn Lăng. Những sứ giả khác đều có chút háo sắc, cũng bắt đầu hùa theo.
Ngại ảnh hưởng đến tình hữu nghị giữa các quốc gia, nữ vương mặc dù không vui nhưng cũng chỉ có thể yên lặng nhìn, thỉnh thoảng lạ dùng ánh mắt an ủi Hàn Lăng.
Hàn Lăng cười lại, ý bảo nàng hãy yên tâm.
Chỉ có Vi Phong là không hề động đũa, tuấn dung âm u, con ngươi đen phát ra quang mang sắc bén, chỉ hận không thể lập tức lật bàn đánh người.
Sau khi Phiền Thần Bác phát hiện ra, mặc dù không biết Vi Phong vì sao lại tức giận nhưng cũng không tìm hiểu thêm làm gì mà chỉ nhăm nhăm đổ thêm dầu vào lửa, tiếp tục nói ra những lời nói khó nghe với Hàn Lăng.
Nhiều lần, hắn cơ hồ bộc phát ra nhưng may mắn có nữ vương kịp thời điều đình cùng khuyên giải, bữa cơm này cuối cùng cũng kết thúc trong sóng ngầm mãnh liệt.
Sau khi nghỉ ngơi, sứ thần các nước lần lượt lên đường trở về nước.
Phiền Thần Bác cũng lên đường, tuy nhiên trước khi đi hắn còn lưu lại một câu nói ý vị thâm tường, “Nữ vương bệ hạ, bổn hoàng công sự bận rộn phải về trước. Tuy nhiên, bổn hoàng sẽ lại sớm quang lâm quý quốc, đến lúc đó, không chừng cũng là lúc Hùng Thăng quốc và Xinh Tươi quốc kết thân.”
Vi Phong tuân thủ ước hẹn, ở lại thêm mấy ngày để nữ vương đưa hắn đi ngắm những thắng cảnh nổi tiếng của Xinh Tươi quốc.
“Thánh Tông quân nhật lý vạn ky, còn nể mặt ta mà ở lại mấy ngày, quả nhân thật sự cảm kích!” Nữ vương trong mắt mỉm cười, hoan hỉ nhìn Vi Phong.
“Nữ vương bệ hạ không cần khách khí như thế, trẫm đã đồng ý thì đương nhiên sẽ không nuốt lời, huống hồ, ta cũng nghe nói Xinh Tươi quốc cảnh đẹp khắp nơi, thực cũng muốn thưởng thức một phen.” Ngữ khí Vi Phong bỗng dưng thay đổi, “Bệ hạ, trẫm có một thỉnh cầu, mấy ngày tới bệ hạ có thể an bài Hàn thái phó cùng đi không? Hàn thái phó bác học đa tài, có nàng ở bên giảng giải, nhất định sẽ rất tuyệt!”
Nữ vương nghe xong thì cũng không cần nghĩ ngợi nhiều, “Không thành vấn đề!”
“Trẫm lại lần nữa tạ nữ vương bệ hạ!” Vi Phong nội tâm sướng như điên, sớm đã bắt đầu âm thầm nghĩ xem nên ‘cư xử’ thế nào.
Nữ vương nhìn hắn, trong mắt hiện lên một tia khác thường, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Thúc thúc, thật là thích!” Lúc này, Vi Lạc đang ngồi trên đùi Vi Phong, khuôn mặt ngây thơ cười sáng lạn, hưng phấn la hét.
Tay Vi Phong ôm lấy hắn, mỉm cười, dùng ánh mắt sủng nịnh thương yêu đủ để làm người ta chết chìm trong đó nhìn hắn
Hai người cứ thân thân mật mật như thế. Hàn Lăng ngồi bên cạnh mặc dù mặt ngoài có vẻ rất bình tĩnh nhưng kỳ thực lại cực kỳ tức giận cùng bất đắc dĩ.
Buổi tối hôm trước nữ vương triệu kiến nàng, nói Vi Phong muốn ở lại đây ngắm cảnh mấy ngày, chỉ đích danh nàng làm bạn.
Lúc ấy nghe xong là nàng lập tức đoán được dụng ý của Vi Phong, mục đích của hắn đơn giản là để nàng hồi tâm chuyển ý, sau đó theo hắn trở về.
Tránh cho nữ vương nghi ngờ, cũng không muốn nữ vương khó xử, nàng không thể làm gì khác hơn là đồng ý.
Ngày hôm qua trong cỗ xe này có hắn, nữ vương và nàng. Hôm nay lại chỉ còn hắn, Lạc Lạc và nàng. Nàng rất rõ ràng, đây chắc chắn là mưu kế của hắn, cố ý ‘cắt đuôi’ nữ vương để hưởng thụ khoái nhạc “một nhà ba người”.
“Mụ mụ, ngài làm sao vậy? Ai chọc giận ngài không vui ?” Vi Lạc nhận thấy dị trạng của Hàn Lăng, liền hỏi.
“Ách,, mụ mụ không có việc gì!” Hàn Lăng cười nhìn hắn.
Vẻ lo lắng trên mặt Vi Lạc lúc này mới từ từ biến mất, rất nhanh hắn lại bảo một câu, “Thúc thúc, sao ngài lại muốn cầm tay mẹ ta?”
Hóa ra, Vi Phong đang muốn lặng lẽ kéo tay Hàn Lăng, không ngờ bị Vi Lạc phát hiện.
“Thúc thúc, mặc dù ta rất thích ngươi nhưng nếu như ngươi cũng giống như những đăng đồ tử khác, muốn chiếm tiện nghi của mẹ ta thì ta cũng sẽ không khách khí với ngươi!” Vi Lạc trượt xuống khỏi đùi Vi Phong, đi tới bên người Hàn Lăng, bộ dáng gà mẹ bảo vệ gà con, cảnh giác nhìn Vi Phong.
Hàn Lăng thấy thế thì không khỏi cho Vi Phong một ánh mắt “đáng đời”.
Vi phong càng thêm không tự nhiên, đồng thời, cũng dị thường ảo não, ấp a ấp úng nói: “Lạc Lạc, kỳ thật thúc thúc là cha…”
“Ngươi muốn chết hả!” trước khi Vi Phong nói ra, Hàn Lăng đã nhanh chóng quát trụ hắn.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng phu xe bẩm báo: “Hàn thái phó, phía trước có đại thụ chặn đường, tiểu nhân muốn đi dẹp nó.” Phu xe nói xong thì đánh xe ngựa sang một bên.
Vi Lạc cũng nhân cơ hội đứng ra cửa xe, đôi mắt to tròn nhìn ngó khắp nơi xung quanh.
“Lạc Lạc, trở về mau!” thân thể Vi Phong lao về phía trước ôm lấy hắn, kinh thấy một người bịt mặt đánh tới.
Hắn vội vàng giao Vi Lạc cho Hàn Lăng rồi nhảy đến bãi cỏ phía trước, cảnh giác nhìn vào người bịt mặt đang tiến đến ngày càng gần.
Cũng trong lúc đó, những hắc y tử sĩ vẫn âm thầm đi theo bảo vệ Vi Phong cũng kịp thời xuất hiện.
Tức thì xảy ra giao tranh giữa người bịt mặt và hắc y tử sĩ, đao quang kiếm ảnh mù trời.
Vi Phong một lần nữa chạy về bên trong xe, một tay ôm lấy Vi Lạc, một tay ôm Hàn Lăng.
Hàn Lăng đã sớm sợ đến hoa dung thất sắc, tay nàng cũng ôm chặt Vi Lạc.
Người bịt mặt đó võ công tựa hồ rất cao, hai người đánh nhau thật lâu vẫn bất phân thắng bại.
“Hoàng thượng, để nơi này cho bọn thuộc hạ ứng phó, ngài hãy đưa nương nương đi trước!” Dạ nói với Vi Phong một câu rồi lại tiếp tục ứng chiến.
Vi Phong còn chưa kịp có bất cứ hành động nào thì một người bịt mặt liền lao về phía chiếc xe, mục tiêu tựa hồ là Hàn Lăng.
Vi Phong nhanh chóng đưa tay ra nắm lấy cổ tay người bịt mặt, xử một chiêu, người bịt mặt kêu lên một tiếng đau đớn, trường kiếm rơi xuống, cả người cũng bay ra khỏi xe.
Ngay sau đó lại một người bịt mặt khác xuất hiện, Vi Phong lập tức nhặt lên thanh kiếm đang rơi trên đất, lại một tên nữa ngã xuống.
Vì bên trong xe không gian nhỏ hẹp, không thể phát huy toàn lực, nhìn thấy càng ngày càng nhiều người bịt mặt xuất hiện, Vi Phong ôm Hàn Lăng và Vi Lạc nhảy xuống xe ngựa.
Vừa chạm chân xuống đất, còn chưa kịp đứng vững, hai kẻ bịt mặt khác đã vọt tới, kiếm trong tay họ vẫn nhằm vào Hàn Lăng.
Vi Phong giận dữ, sử xuất toàn lực, không ngừng phản kích. Tuy nhiên, địch quá đông, hắn chặn phía trước, nhưng không ngăn được phía sau, mắt thấy mũi kiếm sáng chói sắp đâm trúng Hàn Lăng, hắn không chút nghĩ ngợi, dùng thân hình cao lớn của mình đỡ cho nàng một kiếm.
“Phong!” nhìn máu tươi loang ra sau lưng áo hắn, Hàn Lăng thê lương hét lên.
Nói ra cũng kỳ quái, những người bịt mặt thấy vậy thì lập tức rút lui.
Hắc y tử sĩ lúc này mới có thể chạy tới, hoảng sợ hô to, “Hoàng thượng…”
Vi phong chịu đựng đau đớn, hai mắt nhìn Hàn lăng, muốn nói gì lại nói không ra.
“Thúc thúc… Thúc thúc…” Vi Lạc khóc lớn.
“Phong, ngươi làm sao vậy, ngươi phải đứng vững!”
Vẻ lo lắng trên dung nhan tuyệt mỹ kia rất chân thật, Vi Phong lập tức hiểu ra, trong lòng nàng còn có hắn. Hắn không cảm thấy cái đau sau lưng nữa, dần dần, hắn nhắm mắt lại, khóe miệng lộ ra nụ cười.