>“Ngươi, đứa nhỏ này, thông minh lại khéo ăn nói, lớn lên lại mỹ lệ như thế, ai cưới được ngươi đúng là do phúc phận kiếp trước tu được.”
Hàn Lăng nghe, chỉ cười không nói.
“Được rồi, có thể nói cho quả nhân biết phụ thân của Lạc Lạc là ai không?”
Hàn Lăng sắc mặt đột nhiên thay đổi, không biết trả lời như thế nào.
“Chẳng lẽ hắn đã làm chuyện gì có lỗi với ngươi, làm cho ngươi giận hắn?” Nữ vương lại hỏi tiếp.
“Hắn… đã chết!” Hàn Lăng im lặng thật lâu, rốt cục nghĩ ra đáp án này.
Nữ vương vừa nghe, ánh mắt một hồi rung động, trầm mặc xuống.
Hàn Lăng cũng không lên tiếng, ngón tay tiếp tục nhu động.
Đúng lúc này cửa phòng hốt nhiên bị đẩy ra, Tố Nga đi đến, theo sau nàng còn có Vi Phong.
Gặp lại người nhiều năm không thấy, trong lòng Hàn Lăng chấn động, hai tay thoáng run rẩy.
Nhìn thấy Hàn Lăng, Vi Phong càng kích động, hai mắt nhìn thẳng vào nàng, cơ bản đã quên việc phải chào hỏi nữ vương.
Nữ vương cũng bất động thanh sắc, âm thầm đánh giá dị trạng của Vi Phong, lẳng lặng cảm thụ biến hóa của Hàn Lăng.
Một hồi lâu sau, mãi đến khi xác nhận suy nghĩ trong lòng, nữ vương mới chậm rãi nói, “Quả nhân hôm nay gọi Thánh Tông quân tới đây là muốn nói về chuyện quý quốc đặt ti tàm của tệ quốc.”
Vi Phong tựa hồ không nghe đến lời của nàng, toàn bộ tâm trí đều đang đặt trên người Hàn Lăng.
Hàn Lăng nhanh chóng cúi đầu tránh né hắn.
“Thánh Tông quân…” nữ vương đề cao giọng nói.
“Ách ” Vi Phong lúc này mới giật mình, hơi hơi hoàn hồn, ôm quyền ân cần thăm hỏi một câu.
Nữ vương mỉm cười đáp lễ, nhẹ nhàng nói: “Triễn lãm bán hàng đã bắt đầu mấy ngày rồi, Thánh Tông quân dường như không có ý đặt hàng, chẳng lẽ không hài lòng với tàm ti tệ quốc?”
“Không phải vậy! Kỳ thật, trẫm mấy ngày nay đều ở… đều ở…” hắn không nói tiếp, hai mắt nhìn thoáng qua Hàn Lăng, người vẫn đang cúi đầu nghiên cứu nền nhà.
“Triển lãm bán hàng lần này đều do Hàn thái phó đảm trách, nếu Thánh Tông quân có gì muốn hỏi, cứ tìm nàng nói chuyện.” Nữ vương đưa tay kéo Hàn Lăng ra, đến bên cạnh hắn.
“Được, nhất định nhất định!” Vi Phong cầu còn không được. Đồng thời cũng bừng tỉnh đại ngộ. Khó trách mấy ngày nay tìm không được nàng, hóa ra giai nhân trốn trong triển lãm bán hàng. Hắn nếu sớm đi đặt hàng thì cũng không phải lãng phí mất vài ngày.
Đột nhiên, đầu óc hắn lóe lên, lại nhớ đến một chuyện khác, Hàn Lăng là nữ quan Xinh Tươi quốc, như vậy… có thể Lạc Lạc là…
Hắn rốt cục hiểu vì sao “cha” của Lạc Lạc nhìn quen đến vậy. Tên kia căn bản chính là nam nhân năm đó cùng Hàn Lăng được đạo lục quang mang đi.
“Bệ hạ, ta còn vài chuyện cần giải quyết, muốn lui xuống trước.” Hàn Lăng bị Vi Phong nhìn đến sởn gai ốc, vội vàng mượn cớ rời đi. Được nữ vương đồng ý, nàng chuồn ra khỏi phòng nhanh như một cơn lốc.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Lúc Hàn Lăng mở mắt, kinh thấy bản thân đang nằm trên một chiếc giường lớn màu xanh da trời, bài biện chung quanh thập phần xa lạ.
Đây là đâu? Nàng nhớ rõ vừa nãy còn kể chuyện cho Vi Lạc nghe, sau khi Vi Lạc ngủ, nàng còn chưa kịp nằm xuống đã thấy bả vai đau nhói, sau đó mất đi tri giác.
Nàng theo bản năng nhìn xuống quần áo trên người, thấy tất cả vẫn chỉnh tề thì tâm trí mới hơi bĩnh tĩnh đôi chút.
Cửa phòng bị đẩy ra, một bóng dáng cao lớn đi tới trước giường.
Lúc nhìn rõ mặt người đó, nàng trấn trụ. Hóa ra là hắn! Nàng đã sớm nghĩ đến, chỉ có hắn mới có thể sử dụng thủ đoạn ti tiện như thế.
“Lăng Lăng!” Vi Phong ngồi xuống trước giường, đưa tay, chuẩn bị tới gần Hàn Lăng.
Hàn Lăng lập tức lui vào bên trong, ngăn chặn tức giận nơi đáy lòng, đầu óc biến chuyển, lập tức giả vờ kinh ngạc, hỏi: “Thánh Tông quân, tại sao ta lại ở đây?”
Vi Phong càng thêm hồ nghi, chẳng lẽ nàng không phải Hàn Lăng? Nhưng… tất cả đều quen thuộc như vậy, rõ ràng như vậy. Huống hồ, nữ vương bệ hạ cũng rõ ràng gọi nàng là Hàn thái phó.
Nàng nhất định là giả vờ, nàng vốn thích giả vờ! Nghĩ tới đây, Vi Phong nghiêm túc nói: “Lăng Lăng, đừng giả bộ nữa, trẫm biết là ngươi!”
Bị hắn đoán ra, Hàn Lăng vừa tức lại vừa buồn bực, vì vậy ra sức giãy dụa, “Hốn đản, buông ra!”
Thật là nàng! Vi Phong kích động mừng rỡ, chẳng những không buông tay mà càng ôm chặt hơn, “Lăng Lăng, trẫm cuối cùng cũng tìm được ngươi, hơn một ngàn ngày đêm, cuối cùng cũng là quá khứ rồi!”
“Chết tiệt, mau buông ta, nếu không đừng trách ta không khách khí… Ngô…” Hàn Lăng còn chưa nói xong dã bị hắn áp đảo trên giường, còn bị hôn mãnh liệt.
Nàng muốn giãy dụa, muốn cắn hắn, muốn đánh hắn, muốn đá hắn, nhưng nàng phảng phất giống như trúng tà, đầu óc mê loạn mờ mịt, chẳng những không phản kháng mà còn… còn vươn đầu lưỡi đáp lại hắn.
Vi Phong thấy thế thì vui sướng, hôn nàng kịch liệt hơn, thân hình to lớn của hắn còn từ từ áp lại gần nàng.
Nụ hôn kéo dài, chậm rãi, xâm nhập, mãnh liệt, làm cả người Hàn Lăng xụi lơ, thân thể mềm mại không tự chủ được, phụ họa theo hắn, ngẫu nhiên còn phát ra vài tiếng anh ngâm tuyệt đẹp, vi tích nhân tâm.
Mãi đến khi đôi môi anh đào kiều diễm sưng đỏ lên, Vi Phong mới vừa lòng rời ra, đi tới vành tai nàng, cằm, cổ, một mạch đi xuống, lưu lại một hàng dấu răng, dấu hôn.
Hàn Lăng cơ hồ hít thở không thông, nàng cảm thấy bản thân đang đứng trên đỉnh Vân Tiêu, bay lên cao, thân thể ngày càng nóng, nóng đến phát đau, nóng đến phát điên.
Rốt cục, cánh tay nhỏ dài không thể chờ được, vòng quanh cổ hắn.
Ý thức được nàng tựa hồ đã chuẩn bị tốt, Vi Phong cũng hưng phấn trào dâng.
Từng văn kiện quần áo, từ trong giường bay ra, chậm rãi rơi xuống mặt đất.
Màn đêm đi qua, trời sáng.
“A…” Hàn Lăng từ trong mộng tỉnh lại, phát hiện trên người không một mảnh vải, lớn tiếng hét lên chói tai.
Vi Phong lập tức mở mắt, con ngươi đen lộ vẻ lo lắng cùng ân cần, “Lăng Lăng, làm sao vậy?”
“Hỗn đản, ngươi dĩ nhiên… bạo ta?” Hàn Lăng một bên nộ xích, một bên nắm lấy chăn che lên người.
Nghe nàng dùng từ “bạo”, Vi Phong không vui, vì vậy tức giận nói: “Ngươi tối hôm qua không thích thú sao?”
Hàn Lăng nghe xong, bao nhiêu tình cảnh tối qua lập tức trở lại trong óc, xấu hổ, ảo não và tự trách, toàn bộ ập tới.
Nàng tối qua giống như trúng tà, không những không chất vấn, chỉ trích hắn nhân cơ hội mang bản thân tới đây, lại còn không hề phản kháng, lần lượt đón ý, hùa theo hắn.
Không thể phủ nhận, tối qua hắn đã mang cho nàng một cảm giác tuyệt vời, nhưng là, nàng rõ ràng rất ghét hắn, thậm chí hận hắn thấu xương, căn bản không thể có những biểu hiện như vậy!
Ghê tởm, nhất định là sắc quỷ hoàng đế này hạ mị chú, làm cho nàng biến thành một nữ nhân phóng đãng không biết xấu hổ.
“Lăng Lăng, ngươi biết không, trẫm đã đợi ba năm cho khoảnh khắc tối qua, cuối cùng giấc mộng cũng trở thành sự thật.” Vi Phong lần nữa ôm nàng vào lòng, “Trẫm không đoán sai, trong lòng ngươi còn có trẫm, ngươi vẫn yêu trẫm, không muốn xa rời trẫm, trẫm rất vui, rất hạnh phúc!”
Hàn Lăng càng thêm xấu hổ, “Ngươi đừng có nằm mơ, ta chỉ đang phiêu kỹ mà thôi!”
“Ngươi nói cái gì?” Nghe miệng nàng tự nhiên tuôn ra từ ngữ thấp kém như thế, tuấn nhan Vi Phong lập tức biến đen.
“Ngươi thật sự không biết sao?” Hàn Lăng miệt thị liếc mắt, trầm giọng nói, “Buông tay!”
“Không…” từ ‘buông’ còn chưa nói ra, Vi Phong giật tay lại, kêu lên một tiếng. Tiểu nữ nhân này, học được công phu lợi hại như thế từ bao giờ!
Thừa dịp hắn buông tay, Hàn Lăng rất nhanh nhảy xuống đất, mặc áo vào chuẩn bị đi ra ngoài. Đi tới cửa, đột nhiên nàng dừng lại, quay đầu, hung hăng cảnh cáo một câu, “Không cho phép ngươi dây dưa ta nữa!”
Nghe thấy ‘bịch’ một tiếng, Vi Phong mới lấy lại tinh thần, nhìn vào cánh cửa phòng vẫn còn chấn động, lâm vào trầm tư.
Biết được thân phận tại Xinh Tươi quốc của nàng, hắn rất nhanh điều tra ra chỗ ở của nàng, phân phó Dạ đưa nàng tới đây, vốn muốn hỏi nàng cho rõ những nghi hoặc trong lòng.
Nhưng không thể ngờ được, vừa đụng tới nàng, hắn liền không thể kiềm chế được, dục vọng và những cảm xúc mãnh liệt đã áp chế nhiều năm bộc phát như núi lửa, lập tức trút xuống, không thể thu hồi lại.
Năm đó nàng không hề lưu luyến rời đi làm hắn cảm thấy tuyệt vọng; nhưng tối hôm qua, nàng đã nhiệt tình đáp lại hắn, lại làm cho hắn thập phần hy vọng; đến buổi sáng hôm nay, nàng lại vô tình đối đãi, lại lần nữa đánh bản thân vào mười tám tầng địa ngục.
Tới cùng cảm giác của nàng đối với bản thân là thế nào? Yêu? Hận? Hay là cả hai…
Đi ra khỏi chỗ ở của Vi Phong, Hàn Lăng bước nhanh về hướng phòng mình. Giữa ban ngày ban mặt lại mặc một bộ áo ngủ, thật phi thường bắt mắt. Không dám đáp lại những ánh mắt tò mò cổ quái của người bên ngoài, nàng một mực cúi đầu, hận không thể có cái lỗ nào cho nàng chui xuống.
Nàng nửa đi nửa chạy chừng một khắc thì cuối cùng cũng trở lại tẩm phòng. Đúng lúc này, Vi Lạc cũng tỉnh ngủ.
“Mụ mụ, ngài cũng rời giường?” Vi Lạc vuốt mắt, hàm hồ hỏi.
“Ân!” Hàn lăng một bên trả lời, một bên từ tủ quần áo lý lấy ra một bộ trang phục màu lam.
“Mụ mụ, ngài bị con muỗi cắn à?” Trong lúc Hàn Lăng cởi áo ngủ ra, chuẩn bị thay váy, Vi Lạc đột nhiên kinh hô ra.
Hàn Lăng lúc này mới phát hiện, hai tay, trước ngực, trên bụng… trên người nàng, chỗ nào cũng toàn những điểm đỏ, ngẫu nhiên còn kèm theo vài dấu răng, nàng không khỏi rủa thầm vài tiếng.
“Mụ mụ, ngài rõ ràng ngủ cùng ta, tại sao ngài bị muỗi cắn thành ra như vậy mà ta lại không việc gì?” Vi Lạc đã xuống giường, đi tới bên người nàng, bàn tay nhỏ bé vuốt lên những điểm đỏ này.
Nhịn xuống tức giận, Hàn Lăng bình tĩnh nói, nhưng cũng không hoàn toàn nhịn được nghiến răng nghiến lợi: “Đúng, con muỗi chết tiệt này cần phải hạ xuống mười tám tầng địa ngục!”