Tố Nga cười nhạt, “Không chuẩn bị tốt, chẳng lẽ lại phải phí công đi về.” Nha đầu kia cũng không tầm thường chút nào.
Không lâu, Tố Nga dừng lại trước một gian phòng, “Hàn cô nương, ngươi vào đi thôi, ta ở bên ngoài chờ ngươi!”
“Ách,,, “
“Thanh vương gia nhìn thấy ta, nhất định biết ngài là do bệ hạ phái tới.”
“Được, ta hiểu rồi, ta sẽ mau chóng thuyết phục hắn, mau chóng đi ra!” Hàn Lăng nói xong, đẩy cửa ra, đi vào.
Không giống vẻ ồn ào huyên náo bên ngoài, trong phòng phi thường yên lặng, căn phòng trang hoàng đẹp mà không diễm, hoa lệ mà không tầm thường.
Vừa đi vừa ngắm, Hàn Lăng thoắt cái đã tới trước giường, lúc nhìn thấy nam tử nằm trên giường kia, nàng ngây người.
Dung nhan hắn giống như điêu khắc từ ngọc thạch trân quý, vô cùng tuấn mỹ, hoàn hảo.
Khuôn mặt tuấn mỹ này đúng là mị hoặc mê người. Quần áo trễ nải, mơ hồ có thể thấy được lồng ngực khỏe mạnh, gợi nên những ý nghĩ mờ ám.
Đặc biệt, đôi mắt lóng lánh giống như ngọc bích nhìn thẳng vào nàng, trong nháy mắt, tâm Hàn Lăng như bị hắn nhiếp đi.
“A!” Đang lúc nàng còn đang thần hồn điên đảo thì kinh ngạc nhận thấy mình bị người ôm lấy, rất nhanh ngã vào một lồng ngực ấm áp.
“Buông ra!” Ý thức được mỹ nam này đang xé rách xiêm y của mình, Hàn Lăng lập tức tỉnh táo lại, quát mắng.
“Đi vào nơi này không phải đều là tìm khoái nhạc sao?” Mặt nam tử lộ nụ cười đùa cợt, thanh âm trầm thấp, phảng phất như mưa xuân, cực kỳ từ tính lại phi thường động thính.
“Ngươi là Lý Dật Thanh hả, hôm nay ta tới không phải là làm… cái kia mà là muốn nói chuyện! Đơn giản là nói chuyện thôi!”
“Hừ!” Nam tử cười lạnh khinh thường, “Ngươi ăn trộm bài tử của ai vậy? Bổn lâu chủ trừ… bán mình ra thì không bán cái gì khác cả!” Nói xong, áo Hàn Lăng đã bị hắn cởi qua vai, lộ ra cái yếm phấn màu tím.
Hàn Lăng vừa xấu hổ vừa giận dữ, vừa giãy dụa vừa hô, “Uy, ngươi biết cái gì gọi là tam bồi không? Ngoài bồi ngủ ra còn có bồi liêu, bồi du!”
“Hoang đường! Quy định của Túy Mộng lâu ta rõ ràng hơn ngươi nhiều! Hãy bớt sàm ngôn đi, hành động mới là thực tế nhất! Ngươi đã có bài tử, bổn lâu chủ tự nhiên sẽ hầu hạ ngươi tương xứng.”
Tầng váy tím trên người Hàn Lăng cũng bị rút đi, lộ ra bạch sắc tiết khố.
Không ngờ hắn thần tốc như thế, trực tiếp như thế, Hàn Lăng ý thức được tình thế nghiêm trọng, hoa dung thất sắc, vừa đấm vừa đá, kêu ngày càng to, “Sắc lang, buông ra, mau buông ta ra, ta không phải là loại nữ nhân như ngươi nghĩ đâu!”
“Vậy thì là cái gì, tới nơi này không phải là vì cái… kia thì là gì! Giữ sức chút đi!” Đôi môi nam tử khêu gợi lóe lên một nụ cười cuồng vọng.
Dây buộc yếm bị kéo ra, Hàn Lăng sợ hãi vô cùng, “Tố Nga, cứu ta, Tố Nga!”
Cửa phòng bị mở ra, Tố Nga xông tới như tia chớp, “Thanh vương gia, xin buông nàng ra!”
Nam tử quay đầu lại, nhìn thấy Tố Nga thì bừng tỉnh đại ngộ, nắm lấy cằm Hàn Lăng, trầm giọng nói: “Trở về nói với Lý Ánh Quân, không cần phải tốn công vô ích!”
“Lý Ánh Quân, ngươi nói Lý Ánh Quân nào?” Hàn Lăng ngơ ngác, vẫn không tài nào bình tĩnh được.
“Vẫn còn giả vờ? Chẳng lẽ thật sự muốn bổn lâu chủ lấy lòng ngươi?” Hắn lại xu tới gần Hàn Lăng.
“Cút ngay!” Hàn Lăng dùng sức đẩy hắn ra, một bên túm lấy cái yếm, một bên nhảy xuống giường, kinh hồn chưa định, trơ mắt nhìn hắn.
“Đi ra ngoài!” Nam tử nắm lấy đống quần áo trên giường, nặng nề ném cho Hàn Lăng.
Hàn Lăng vội vàng đỡ lấy, dưới sự giúp đỡ của Tố Nga, nàng rất nhanh chóng mặc lại chỉnh ề, cũng không dám nán lại một giây phút này nữa, lao ngay ra ngoài.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trên đường rộng rãi, một chiếc xe ngựa đang lộp cộp đi tới.
Một tiếng nói thanh thúy từ trong xe ngựa truyền ra, “Phụ thân, trạm tiếp theo của chúng ta là ở đâu?”
“Ách, Lạc Lạc muốn đi đâu?” Đáp lại là một tiếng nói trầm thấp hùng hậu.
“Ngô, không biết!”
“Không bằng… đi nữ tôn quốc?”
“Nữ tôn quốc? Có phải là nơi có rất nhiều mỹ nữ không?” Thanh âm non nớt bỗng dưng trở nên hưng phấn.
“Ha hả, Lạc Lạc tuổi còn nhỏ, lẽ ra phải đơn thuần trong sáng, ngươi lại đầy tính sắc như vậy, thật không biết di truyền ai!”
“Khẳng định là di truyền từ phụ thân! Được, cha, tại sao ngài họ Liễu, Lạc Lạc lại họ Hàn, Lạc Lạc không cần theo họ của phụ thân sao?”
“Kỳ thật phụ thân cũng muốn để cho ngươi họ Liễu, bất quá mẹ của ngươi thật bá đạo, nhất định muốn ngươi theo họ nàng.”
“Lạc Lạc cho tới bây giờ chưa từng thấy mụ mụ, cha, mụ mụ rốt cục đi đâu rồi, tại sao nhiều năm như vậy cũng không trở về!”
Bên trong xe ngựa yên tĩnh trong chốc lát, rồi giọng nam tử trầm thấp lại vang lên, “Mẹ của ngươi muốn kiếm được thật nhiều tiền, cho nên đi làm việc ở nơi xa.”
“Vậy tại sao phụ thân không đi làm? Tiểu Hi và Nhị Tôm đều là phụ thân, họ có trách nhiệm nuôi gia đình.”
“Phụ thân không muốn làm việc, huống hồ, ta cũng không biết làm gì!”
“Ta mặc kệ, ta mặc kệ, ta muốn thấy mụ mụ, phụ thân mau đi làm thay mụ mụ, để mụ mụ trở về!”
“Ai da, còn chưa lớn lên đã không cần cha, ai, thật sự là nuôi chim còn hơn là nuôi ngươi…”
“Phụ thân không khóc, Lạc Lạc không phải không muốn ngươi, chỉ là Lạc Lạc thật sự rất tưởng niệm mụ mụ! Ô ô, ta muốn mụ mụ!”
“Hảo, hảo, cha bây giờ sẽ mang ngươi đi tìm mụ mụ!”
“Phụ thân lần nào cũng nói là đưa ta đi tìm mụ mụ, nhưng đã tìm lâu như vậy, cũng không thấy mụ mụ, phụ thân gạt ta, phụ thân là con chó nhỏ!”
“Lần này tuyệt đối không sai, cha có dự cảm, lần này nhất định có thể tìm thấy mụ mụ!”
“Thật sự?”
“Ân!”
“Quá tuyệt vời! Cám ơn phụ thân, phụ thân là người dễ thương nhất, vĩ đại nhất trên thế giới!” Từng đợt tiếng nói vui tươi lẫn tiếng hoan hô và tiếng cười nối nhau đáp trên con đường yên tĩnh…”