“Vưu công tử thật là tốt, Trang mỗ rất cảm kích. Người lần này Trang mỗ bái phỏng đã nắm rất chắc tình hình bệnh của phu nhân, Vưu công tử tạm thời không cần lo lắng.”
“Vậy… Được rồi!”
Liễu Đình Phái đưa Hàn Lăng ra khỏi tửu lâu dưới sự lưu luyến của Vưu Chính Hồng.
“Đình Phái, ngươi đi trước, ta tự thuê xe ngựa hồi cung!” Hàn Lăng khôi phục như cũ, lập tức nói.
“Hàn Lăng…”
Hàn Lăng tiếp tục nhìn bốn phía xung quanh, “Hoàng thượng nhất định sẽ phái người theo dõi, nói không chừng xung quanh đây đang ẩn núp rất nhiều cao thủ, bí đạo đó quyết không thể cho người khác biết được, bởi vì ta đã quyết định rời khỏi hoàng cung!”
“Ngươi… thật sự quyết định ?”
“Ân. Ngày mai ta sẽ từ biệt Cốc Thu và Ti Thải. Hai ngày sau ta sẽ chuẩn bị xong mọi việc, tới thạch thất tìm ngươi!”
“Không, ta tới đón ngươi! Ngươi cứ nói thời gian đi.”
Hàn Lăng thoáng suy tư, nói: “Tối hai ngày sau, khoảng 8 giờ!”
“Được! Chúng ta tạm thời tách ra, yên tâm, ta sẽ thoát khỏi bọn họ!”
Sau khi thương lượng xong xuôi, hai người xoay lưng đi theo hai phía, Hàn Lăng thuê một chiếc xe ngựa, sau chừng nửa canh giờ đã trở lại cửa nam hoàng cung.
Nàng xuống xe, đi bộ đến đại môn, lấy từ trong ngực áo ra một tấm kim bài: “Bổn cung là Tinh phi ở Quý Hoa cung!” May mắn là nàng cẩn thận, luôn mang theo vật này.
Thị vệ canh cửa nhìn thấy, vội vàng quỳ trên mặt đất, cung nghênh nàng đi vào.
Nàng đi dọc theo cung đạo chừng nửa canh giờ mới trở lại Quý Hoa cung.
Cung nô nhìn thấy nàng đi từ bên ngoài vào thì đều cảm thấy khó hiểu cùng tò mò nhưng không ai dám hỏi.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Ngự thư phòng, không khí dị thường yên tĩnh cùng khẩn trương, Vi Phong mặt mũi âm u, tức giận nhìn người đang quỳ trên mặt đất, “Hắc y tử sĩ do hoàng triều đặc biệt huấn luyện mà ngay cả một người bình thường cũng không đuổi kịp, đúng là một đám toi cơm!”
“Hoàng thượng, thuộc hạ đáng chết! Người nọ hình như biết chúng ta theo dõi hắn và nương nương, nên hắn và nương nương tách nhau ra đi, thuộc hạ thấy một mình nương nương hồi cung thì lo lắng cho an nguy của nàng, không thể làm gì khác hơn là lặng lẽ đi theo bảo vệ nàng.” Phong cúi đầu giải thích.
“Bảo vệ nương nương là không sai, vậy Y và Hắc thì sao? Các ngươi võ nghệ cao cường, hai đầu một mà cũng không làm được sao?” Vi Phong không khỏi hối hận vì hôm qua quá tức giận mà quên nói với Vưu Chính Hồng.
“Thuộc hạ đáng chết! Thuộc hạ quá mức sơ ý, không ngờ được người nọ võ công hội như thế cao thâm.” 【 y 】 tràn đầy hối hận.
“Đúng vậy, công phu của người đó không hề thấp hơn chúng ta… Thuộc hạ nghi ngờ hắn là người của Hỏa Minh hội, võ công của hắn tương tự như võ công của minh chủ Hỏa Minh Hội Lục Dược Thanh.” Hắc khốn hoặc bẩm báo.
“Người Hỏa Minh hội? Chẳng lẽ là Liễu Đình Phái?” Vi Phong tự nhiên bật ra cái tên đó.
“Thuộc hạ không dám xác định, Phó minh chủ hỏa minh hội Liễu Đình Phái cũng không lấy chân diện mục gặp người.”
“Giang hồ đồn đãi, minh chủ võ lâm liễu đình phái tuổi trẻ đầy hứa hẹn, nam tử hôm nay, phỏng đoán trên dưới hai mươi lăm tuổi.” 【 Dạ 】 đưa ra giải thích, “Thuộc hạ cho rằng, cũng có khả năng!”
Vi Phong nghe xong thì lại tức giận. Ghê tởm, thật sự là ghê tởm, Lăng Lăng sao lại quen biết với nhân vật này!
Nhìn vào độ thân mật của bọn hắn thì nhất định là quen lâu rồi, nàng rốt cục là quen biết những ai? Nàng rốt cục còn làm những chuyện gì mà bản thân không biết?
“Hoàng thượng, thuộc hạ có một việc không rõ, nương nương bị cấm chân trong cung, tất cả các thủ vệ ở các cửa đều nói không thấy nương nương ra cung, vậy làm sao mà nương nương lại ra ngoài được?”
“Trẫm biết thế nên mới muốn các ngươi điều tra!” Vi Phong giận dữ mà không có chỗ phát tiết, không thể làm gì khác hơn là trút lên người bọn họ, “Các ngươi tiếp tục điều tra, âm thầm canh giữ quanh Quý Hoa cung, nếu phát hiện bất cứ nhân vật khả nghi nào thì bắt giữ ngay.”
“Dạ, Hoàng thượng!” Âm thanh trả lời vô cùng kiên quyết. Đợi khi Vi Phong cho lui, bọn họ mới nơm nớp đi vào cánh cửa sau giá sách.
Hàn Lăng cảm giác ngủ rất trầm, rất lâu, trong mơ mơ màng màng lại cảm giác có thứ gì đó di chuyển trên thân, nàng tưởng là Lạc nhi, vì vậy lơ đãng thì thầm, “Lạc nhi ngoan, chớ có sờ, để mụ mụ ngủ thêm một lát.”
Tuy nhiên, vuốt ve không những không ngừng lại mà càng lúc càng nhanh, trên người truyền đến từng đợt rung động khiến nàng mở mắt ra.
Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, nàng lập tức tức giận mắng, “Cút ngay!”
Phảng phất không nghe thấy lời của nàng, hai tay Vi Phong tiếp tục trượt đi, con ngươi đen âm trầm lạnh như băng lúc này lại nhìn nàng nóng bỏng.
Hàn Lăng lúc này mới phát hiện y phục của mình sớm đã bị cởi bỏ, giờ phút này nàng đang không mảnh vải che thân, lộ ra trong không khí, ngăn chặn cảm giác xấu hổ lại, nàng nhấc chân, chuẩn bị đá hắn.
Hình như đã sớm có phòng bị, Vi Phong nhanh nhẹn nắm lấy chân nàng, còn dùng chính cơ thể hắn để ngăn chặn nàng.
Hàn Lăng gắng sức giãy dụa nhưng không biết hắn làm thế nào mà áp chế nàng gắt gao như vậy, nàng căn bản không thể động đậy.
Bạc môi lãnh liệt của hắn áp lên đôi môi anh đào của nàng. Vì tay chân không thể động đậy được, Hàn Lăng chỉ còn cách dùng răng cắn vào đầu lưỡi hắn.
Vi Phong kêu lên một tiếng đau đớn nhưng không hề thối lui, ngược lại dùng lưỡi túm trụ cái lưỡi thơm tho của nàng, bàn tay cũng không hề ngừng nghỉ dù chỉ chốc lát.
Nhìn hắn, đầu óc Hàn Lăng không tự chủ được hiện lên một khoảng thời gian, đó là thời gian hắn sủng ái yêu thương nàng, đáy lòng nàng vọng lên một thanh âm kêu gọi nàng cho hắn, đón nhận hắn.
Rốt cục, giãy dụa tuyên cáo không có hiệu quả, giãy dụa chuyển thành đón ý, phảng phất đây là thời khắc cuối cùng, nàng không hề phản kháng lại nữa, dùng hết toàn lực phối hợp với hắn, hắn đòi bao nhiêu nàng cấp bấy nhiêu. Trong đêm yên tĩnh lộ ra cảm xúc mãnh liệt…
Mí mắt càng ngày càng nặng, thân thể càng ngày càng mỏi mệt, Hàn Lăng cũng không kiên trì được nữa, ngủ gật. Tuy nhiên, hắn vẫn di động, một mực động…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Tiếng khóc thút thít truyền khắp phòng. Nhìn hai người bạn tốt ở trước mặt, Hàn Lăng cũng rơi lệ.
Tối hôm qua nàng dùng hoan ái cáo biệt Vi Phong; hôm nay nàng dùng nước mắt để từ biệt Cốc Thu và Ti Thải.
“Lăng, ta không nỡ để ngươi đi, ngươi đi thì ta làm sao bây giờ, ta làm sao bây giờ?” Cốc Thu khóc ngày càng to.
“Ta không phải đã nói rồi sao, chờ lúc ta có khả năng, sẽ tới đón các ngươi, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng nhau đến một nơi không ai quản thúc, tự do tự tại mà sống.” Hai tay Hàn Lăng khoác lên vai Ti Thải và Cốc Thu.
Nếu nói hoàng cung này còn gì cho nàng lưu luyến, đó chính là hai tỷ muội tốt trước mắt nàng. Lúc ở cùng nhau, nàng đã sinh ra một tình cảm thân tình không dứt bỏ được đối với bọn họ.
“Lăng, ngươi không lo cho tiểu hoàng tử sao? Ngươi đi rồi, lỡ tiểu hoàng tử quay lại thì sao?” Ti Thải kiên cường, mặc dù không khóc nhưng hai mắt cũng đã ươn ướt.
Hàn Lăng cười cười, không trả lời. Kỳ thật, chỉ cần nghiêm túc tự hỏi sẽ thấy ngay, với lòng dạ độc ác của mẹ con Vân phi, Lạc nhi không chừng đã không còn ở nhân thế. Mong cũng chỉ là mong cho Lạc nhi lúc ra đi không quá thống khổ.
“Lăng, ngươi phải nhớ rõ lời của ngươi, nhất định phải trở về đón ta, nếu không, ta sẽ hận ngươi cả đời, biết không?” Tâm tình khổ sở của Cốc Thu cũng đã bình phục được một chút.
“Nhất định! Ngươi là muội muội của ta, ta sẽ không bỏ ngươi!”
“Lăng, mặc kệ là đi đến đâu, đều phải bảo trọng thân thể, phải luôn tin tưởng vào tương lai, biết không?”
“Ân, Ti Thải, ngươi yên tâm!” Hàn Lăng hứa hẹn, “Các ngươi cũng thế, mặc kệ thuận cảnh hay nghịch cảnh, đều phải kiên trì, chờ ta trở lại.”
“Được, chúng ta nhất định kiên trì!”
“Buổi trưa các ngươi ở lại dùng bữa, ăn bữa cơm cuối cùng của chúng ta trước khi gặp lại.” Hàn Lăng lau nước mắt, đi ra khỏi tẩm phòng.
Nàng phân phó cung nữ chuẩn bị rau hẹ, nàng muốn nói lời từ biệt với các nàng, muốn khắc sâu, muốn ghi nhớ những tỷ muội tốt của nàng.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Dụ Loan điện hôm nay cũng giống như thường ngày, trang nghiêm yên lặng.
Vi Phong nghiêng người gựa vào ghế, lạnh lùng quét mắt xuống chúng thần dưới đài, hờ hững hỏi, “Các khanh gia còn có chuyện gì bẩm báo hay không? Nếu không có thì bãi triều!”
“Hoàng thượng thỉnh chờ, vi thần… vi thần còn có một chuyện bẩm báo!” là thanh âm của công bộ thượng thư.
“Nói mau!” Vi Phong hứng thú rã rời. Vừa rồi lâm triều hắn cứ thấy lòng dạ bất an, ánh mắt lướt qua các đại thần bên dưới, đầu óc lại hiện lên hình ảnh giao hoan với Hàn Lăng tối hôm qua.
“Khởi bẩm Hoàng thượng, hai ngày gần đây, trong triều có lời đồn đại Tinh phi nương nương… Tinh phi nương nương trước khi theo Hoàng thượng hồi cung đã từng làm vợ người khác.”
Ngay sau đó, hộ bộ thị lang cũng nhát gan nói: “Có vài người còn rất quá phận, nhục mạ Tinh phi nương nương là tàn hoa bại liễu, làm nhục thánh ân. Bọn họ còn nói tiểu hoàng tử không phải long tử chân chính.”
Tức thì đại điện ồ lên, trên mặt chúng thần lộ ra vẻ kinh ngạc, khiếp sợ, khó tin, còn có cả cười khinh bỉ.
Sắc mặt Vi Phong càng tối tăm hơn trước. Đối với việc bọn họ biết đoạn quá khứ ở Vĩnh Châu của Hàn Lăng, hắn cảm thấy buồn bực cùng kinh ngạc; đối với việc bọn hắn nói ra trước mặt triều thần mà không bẩm báo cho hắn trước, hắn cả thấy vô cùng tức giận.
Thấy Vi Phong không lên tiếng, công bộ thượng thư cho là hắn không còn gì để chống đỡ, vì vậy càng thêm lớn mật cùng kiêu ngạo, “Hoàng thượng tôn quý vô cùng, hậu cung há có thể cho phép người không còn trinh, thỉnh Hoàng thượng trục xuất Tinh phi nương nương ra khỏi hoàng cung.”
“Hoàng thượng, chúng thần nhất quyết không thể đón nhận một dã chủng. Vì long dực, khẩn cầu Hoàng thượng mau chóng xử lý hoàng tử giả kia cho xứng đáng.”
“Phóng tứ! Hoang đường!” Rốt cục, Vi Phong cũng lên tiếng, “Nữ nhân của trẫm, trẫm rõ hơn bất cứ kẻ nào, trẫm không biết lời đồn này các ngươi nghe thấy ở đâu, trẫm nói cho các ngươi biết, Tinh phi tuyệt đối trong sạch, mà tiểu hoàng tử cũng chính là cốt nhục của trẫm, nếu để trẫm nghe lại bất cứ lời đồn thổi nào thương tổn đến Tinh phi và tiểu hoàng tử, sẽ hỏi tội các ngươi! Bãi triều!”
Nói xong, đôi mắt sắc như dao của Vi Phong nhìn chằm chằm vào chúng nhân một cái rồi nghênh ngàng rời đi.
Trở lại Dụ Nhân cung, Vi Phong lập tức gọi Dạ. Mang chuyện vừa xảy ra trên triều kể cho hắn rồi hạ lệnh, “Trẫm hạn ngươi trong vòng ba ngày, tìm xem rốt cuộc là kẻ nào dám bịa đặt!”
“Dạ, Hoàng thượng!”
“Còn nữa, ngày hôm qua Quý Hoa cung có động tĩnh gì không?”
“Cũng không có gì lạ. Cả ngày chỉ có Lương quý nhân và Ti Thải xuất hiện ở Quý Hoa cung, các nàng giờ Tỵ đi vào, giờ Mùi mới đi ra, lúc đi ra hai người mắt đều sưng đỏ, hình như đã khóc. Các nàng còn ăn trưa cùng nương nương.”
“Đã biết, tiếp tục giám thị!”
“Thuộc hạ tuân mệnh!”
Sau khi Dạ đi rồi, trong lòng Vi Phong bắt đầu nổi lên nghi ngờ. Hình như đã