“Hoàng thượng là vua của một nước, là hạng tôn quý, từ xưa tới nay đều tam cung lục viện, chuyện hắn ân sủng một người, hai người, thậm chí ba người đều là chuyện bình thường, hợp tình hợp lý. Ngươi như vậy, vạn nhất ảnh hưởng đến thân thể thì lấy gì để phân tranh với nữ nhân khác?” Vân phi cười lạnh.
“Đi ra ngoài!”
“Hừ, không cần ngươi nói, bổn cung cũng sẽ đi. Ở lại cái nơi đơn sơ mốc meo này cũng chẳng tốt đẹp gì.”
“Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám đụng đến một sợi lông của nhi tử ta, ta tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi!” Lúc Vân phi sắp bước ra cửa, Hàn Lăng hung hăng nói một câu.
Cước bộ Vân phi khựng lại một chút rồi lại tiếp tục cất bước rất nhanh.
Lúc này Cốc Thu mới lo lắng khổ sở an ủi Hàn Lăng, “Lăng, đừng tin lời nàng ta, nói không chừng nàng ta cố ý nói như vậy để chọc tức ngươi, Hoàng thượng sẽ không động vào tần phi khác đâu, càng sẽ không ân sủng Lam phi.”
Hàn Lăng chỉ là nhàn nhạt một nụ cười khổ, “Cốc thu, ta muốn ngủ một chút.”
“Ách… Ta đi về trước, xế chiều trở lại thăm ngươi.”
“Không cần, ta muốn ngủ lâu một chút, sau khi ngươi đi thì nói với Bích Đào, đừng cho bất kỳ ai tới quấy rầy ta.”
“Vậy… Được rồi!” Cốc Thu ảm đảm thở dài, dặn dò Hàn Lăng không được suy nghĩ bậy bạ một hồi mới đau thương rời đi.
Cốc Thu đi rồi, Hàn Lăng cũng xuống giường, đi tới cửa, đóng chặt cửa phòng rồi mở cửa bí đạo.
“Đình Phái, Đình Phái!” Đứng bên bờ đầm, Hàn Lăng gọi với sang bên kia. Nhưng không một tiếng đáp lại.
Tiểu tử này, nhiều ngày như vậy, rốt cục là đi đâu rồi. Hàn Lăng chau mày, nhìn làn nước trong một chút, cởi giầy, nhấc cao làn váy rồi chần chừ thò chân xuống nước.
Tiếp xúc với làn nước làm nàng cảm thấy một chút lạnh lẽo, thân thể run lên vài cái. Nàng chỉ mất một lúc đã tới thạch thất. Tất cả đều không có gì thay đổi, nhìn đống lửa đã bị dập tắt, Hàn Lăng đoán rằng đã một thời gian dài rồi chưa có ai ở lại đây.
Nàng lau chân, đi giày vào, đi lòng vòng quanh thạch thất, sau đó mở cửa đá ra, dựa vào trí nhớ đi về phía trước, sau khoảng một chung trà thì tới phía sau núi.
Nhìn cảnh vật xung quanh, những kỷ niệm mấy lần đến đây cùng Liễu Đình Phái lại hiện lên, lúc này nàng cần hắn nhất thì hắn lại không xuất hiện.
Tâm tình nặng nề, nàng đi tới đỉnh núi, ngồi trên đám cỏ hoang, nhìn ra một loạt ngói vàng tường đỏ phía xa xa, những hồi ức lại hiện về trong óc…
Lê trắng hồng hạnh đấu mùi thơm, tử huệ kim huyên tranh rực rỡ,
Không thương cung tường liễu, chích bị tình duyên lỡ,
Hoa hoa rơi khai tự có lúc, tổng lại đông quân chủ.
Đi cũng chung tu đi, lưu lại như thế nào lưu.
Muốn đi nhưng trong lòng vẫn còn yêu; muốn ở lại nhưng trong lòng lại có hận. Trời đất bao la, nơi nào mới là nơi yên ấm!
Cốc Thu nói đúng, Vi Phong đúng là rất yêu bản thân, nhưng mà quan hệ vợ chồng, nếu chỉ dựa vào tình yêu thì sẽ không thể lâu dài.
Huống chi bản thân và hắn căn bản không thể xem như vợ chồng chính thức, bản thân chỉ là một phi tử của hắn, một người thiếp, một vật sở hữu!
Cũng đã từng hạnh phúc, nhưng cũng chỉ là đóa phù dung sớm nở tối tán. Từ bài xích, chán ghét, oán hận cho đến cảm động, quải niệm, không muốn xa rời, vi quân si, vi quân cuồng, vi quân túy, cùng quân chia xẻ, thế quân chia xẻ. Nàng còn tưởng rằng nhất định sẽ có kết quả, cuối cùng mới phát hiện tất cả căn bản là không có khả năng.
Nước mắt buồn tủi chậm rãi xẹt qua hai gò má. Mất đi tình yêu cũng đành, nhưng điều đáng tiếc nhất là mất đi hài nhi ruột thịt.
Nếu được quay lại từ đầu, nàng nhất định sẽ không theo hắn hồi cung; nếu sớm biết kết quả như thế, nàng nhất định trốn đi, dù xa dù gần cũng phải trốn. Nhưng, trên thế giới này, căn bản không có cái gọi là nếu…
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
Tẩm phòng rộng lớn như thế mà lại yên tĩnh dị thường, còn mơ hồ lộ ra một tia thê lương cùng bi ai.
Liễu Đình Phái quỳ gối trước giường, đau lòng áy náy nhìn chăm chú vào nhân nhi trước mắt, dung nhan vốn tuyệt mỹ giờ trở nên gầy mòn tiều tụy, ngay cả lúc ngủ cũng chau mày, có thể thấy nàng ngủ cũng không an ổn, không thoải mái.
Tay hắn run run khẽ khàng đặt lên mặt nàng, chuẩn bị vuốt đôi lông mày của nàng, không ngờ lại đánh thức nàng.
“Đình Phái? Ta không phải đang nằm mơ chứ?” Hàn Lăng mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, nàng chần chừ hỏi.
Liễu Đình Phái không nói, chỉ nắm lấy tay nàng, cho vào trong miệng, nhẹ nhàng cắn.
Cảm giác đau đau từ ngón tay truyền đến, Hàn Lăng cười nhẹ, “Ngươi cuối cùng cũng xuất hiện!”
“Xin lỗi, ta có việc gấp, không kịp nói cho ngươi một tiếng.” Mặt Liễu Đình Phái đầy áy náy.
“Con ta bị bắt cóc, lão công thì thay đổi, hạnh phúc đã rời xa ta rồi.” Hàn Lăng yếu ớt than, bình tĩnh ngoài sức tưởng tượng.
Nhìn thấy gấu váy nàng còn lấm bùn, còn có cả những hạt cỏ, Liễu Đình Phái hỏi: “Ngươi ra sau núi?”
“Ta đi tìm ngươi nhiều lần nhưng không gặp. Chiều nay ta một mình đi đến sơn động rồi ra sau núi.” Nàng ngồi ở đó đến tận sẩm tối, khóc nức nở, hơn nữa lại đi một quãng đường dài, nàng mỏi mệt, khi trở về phòng ngay cả y phục cũng không thay, liền ngủ thiếp đi.
“Ta đã trở về rồi đây, ngươi có chuyện gì thì hãy nói với ta.”
Nói chuyện với hắn? Nói cái gì bây giờ? Lúc hắn không có ở đây, nàng đã có rất nhiều điều muốn kể cho hắn, nhưng khi hắn cuối cùng xuất hiện, nàng lại không biết bắt đầu từ đâu.
“Yên tâm, Vi Lạc không có việc gì!” Liễu Đình Phái nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, ngày càng chặt hơn, muốn cho nàng cảm giác ấm áp yên ổn.
“Lăng Lăng, mở cửa!” Lúc này, bên ngoài truyền lại tiếng Vi Phong.
“Hắn…” Liễu Đình Phái nghi hoặc.
“Là hoàng đế!”
“Ta về thạch thất trước, ngươi có việc gì thì tới tìm ta, giờ ta sẽ luôn ở trong đó. Được rồi, hãy nhớ đừng lo lắng, Vi Lạc cát nhân thiên tướng, sẽ không có việc gì.” Liễu Đình Phái bỏ thêm một câu rồi mới buông tay nàng ra, nhảy vào bí đạo.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đá ra, một nhân ảnh màu lam vọt tới trước giường như một tia chớp, không khỏi phân trần ôm lấy Hàn Lăng, “Lăng Lăng, ngươi dọa chết trẫm!”
Hàn Lăng cực lực giãy dụa, cắn lên vai hắn.
Vi Phong kêu đau, buông nàng ra, nhìn kỹ một hồi, lo lắng nói: “Cung nữ bẩm báo, nói ngươi nhốt mình trong phòng, mặc cho các nàng kêu thế nào cũng không ra, ngươi cả ngày còn chưa ăn gì, trước tiên hãy ăn chút cháo đã.”
“Khanh!” Hàn Lăng đẩy ra, chiếc bát trong tay Vi Phong bị đánh nghiêng, cháo nóng văng ra đầy đất.
Vi Phong tùy ý gạt vài giọt cháo trên y bào, lại ôm Hàn Lăng vào lòng, “Làm sao vậy? Không muốn ăn cái này à, ngươi muốn ăn gì thì nói cho trẫm, trẫm lập tức sai người đi làm.”
Vi Phong chấn động, tiếp tục ôn nhu nói: “Cơm nước xong trẫm mang ngươi đi Vân Tiêu đảo ngắm trăng, hôm nay trăng tròn, ánh trăng chắc chắn rất đẹp.”
Hốt nhiên, Hàn Lăng lại cắn lên vai hắn, thừa dịp hắn buông tay liền lui vào góc giướng, kéo chăn cuốn quanh người.
“Lăng Lăng, đừng như vậy, trẫm biết sai lầm rồi, hôm đó lẽ ra trẫm không nên đánh ngươi, kỳ thật, trẫm đã rất hối hận , chúng ta hòa đi, được không?”
Phát hiện Hàn Lăng không hề phản ứng, Vi Phong khốn hoặc, càng ngày càng lo lắng. Rõ ràng Cốc Thu có nói nàng đã có ý thỏa hiệp, sao hiện tại lại như vậy? Chẳng lẽ…
Trong mắt Vi Phong bỗng hiện lên một tia ảo não, “Xin lỗi, trâm ân sủng Lam phi là có nguyên nhân, tuyệt không phải như ngươi nghĩ, nghe trẫm giải thích, được không?”
“Cút ngay! Nơi này không hoan nghênh ngươi!” Tiếng thét từ trong chăn truyền ra.
“Lăng Lăng…” Vi Phong còn chưa nói xong đã thấy trên đầu ‘bịch’ một cái. Hóa ra Hàn Lăng đã chui từ trong chăn ra, nắm lấy cái gối hung hăng đập vào đầu hắn.
“Vi Phong, chuyện chúng ta đã xong rồi, đến đây là chấm dứt!” Mắt Hàn Lăng lộ ra vẻ quyết liệt trước nay chưa từng có.
“Lăng Lăng!” Nhìn nàng, tâm Vi Phong cảm thấy vô cùng sợ hãi, muốn tiến lên ôm nàng, nhưng hắn lại không dám. Huống hồ, hắn dường như cảm thấy phía trước có một cỗ lực lượng ngăn cản bước chân hắn đi tới.
“Ta không muốn gặp lại ngươi! Đi ra ngoài! Đi ra ngoài! A!!!” Hàn Lăng ôm đầu, hét chói tai.
Vi Phong thấy thế thì lòng đau như dao cắt, “Được, trẫm đi ra ngoài, trẫm đi ra ngoài!”
Sau khi Vi Phong rời đi, căn phòng lại yên tĩnh trở lại, Hàn Lăng mông lung nhìn ra xung quanh, cuối cùng ngã người lên giường, nhìn đỉnh màn, không biết đăm chiêu suy nghĩ gì.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Mang ngươi ra ngoài vốn là muốn ngươi vui vẻ, không nghĩ tới…”
“Vui vẻ ngắn ngủi, giống như đóa phù dung sớm nở tối tàn, có ích gì chứ!” Trên đường vẫn đầy ắp người, lòng của nàng lại không giống như lần trước.
Nhìn bộ dáng buồn bực không vui của nàng, Liễu Đình Phái không nhịn được nữa, “Hàn Lăng, rời đi thôi! Nơi đó không còn thích hợp với ngươi nữa!”
“Chỉ cần ngươi thích, ngươi có thể đi theo ta. Ở chỗ này, chúng ta chính là người nhà!”
Hàn Lăng ngẩng đầu, khóe miệng tỏa ra một nụ cười nhàn nhạt, hốt nhiên, con ngươi nàng mở lớn, dừng lại một nơi phía trước.
Liễu Đình Phái thây thế thì nhìn theo tầm mắt nàng, hắn thấy một bạch y nam tử đi tới, vẻ mặt của nam tử kia rất giống Hàn Lăng vừa rồi.
“Tinh?” Nam tử kia đi nhanh tới trước mặt bọn họ.
“Chính Hồng!” Hàn Lăng cảm thấy hốc mắt nóng lên.
Vưu Chính Hồng cũng kích động không thôi, cơ hồ không nói nên lời, “Không ngờ… Thật không ngờ lại còn được nhìn thấy ngươi, hơn nữa lại nhanh như vậy!”
“Ngươi gần đây có khỏe không?”
“Ta, ta…” Vưu Chính Hồng nhìn thoáng Liễu Đình Phái bên người Hàn Lăng, không đáp mà hỏi ngược lại: “Lần trước ngươi nói tìm được cha hài tử, chẳng lẽ chính là vị công tử này?”
“Ân! Được rồi, ngươi tới kinh thành là…”
“Hai ngày nữa là thời điểm tổng thương hội các tỉnh yết kiến hoàng đế, mỗi năm một lần, năm nay ta là lần đầu tiên tham gia. Ngươi thì sao? Các ngươi vẫn ở kinh thành à?”
“Ta và tướng công rời nhà làm việc, đúng lúc đi qua đây liền dừng lại du ngoạn hai ngày."