Rất nhanh, lão nhân hét lên một tiếng, hung hăng đánh về phía Liễu Đình Phái. Liễu Đình Phái cũng lại xuất thủ đón nhận.
Hai người công phu võ thuật giống nhau, đánh nhau thật lâu cũng phân không ra cao thấp.
Ước chừng sau một nén nhang công phu, lão nhân tựa hồ dần dần ở thế hạ phong, một tiếng hét thảm vang lên, lão nhân lùi lại xa mấy trượng, sắc mặt tái nhợt, lông mi run run, khóe miệng dính vài giọt máu.
Liễu Đình Phái thấy thế thì vội vàng chạy tới, “Nghĩa phụ, ngài không sao chứ?”
Trong nháy mắt, hai mắt lão nhân lóe sáng, lão ngưng tụ tinh lực, tay phải đưa ra, không chút lưu tình đánh vào trước ngực Liễu Đình Phái.
“Oa” một tiếng, Liễu Đình Phái phun ra một ngụm máu, ngửa mặt ngã trên đất, khó tin nhìn lão nhân.
“Lão phu đã từng nói, binh bất yếm trá, đối với địch nhân không thể mềm lòng. Tám năm nay nghĩa phụ dạy ngươi võ công, ngươi học rất tốt, chỉ có điểm ấy là ngươi không học được. Lão nhân đứng lên, lấy tay áo lau đi dấu máu trên miệng.
Liễu Đình Phái không nói, chỉ lạnh lùng địa nhìn hắn chằm chằm.
“Ta sẽ cho ngươi một cơ hội nữa, ngươi giấu đứa bé kia ở đâu?”
“Không nói sao? Nghĩa phụ có thể tìm được! Đừng quên, tất cả của ngươi, nghĩa phụ đều biết!” Lão nhân nói xong, khinh miệt cười một tiếng, chuẩn bị rời đi.
“Nghĩa phụ!” Liễu Đình Phái vội vàng gọi hắn lại.
“Thế nào? Nghĩ thông suốt rồi sao?” Lão nhân quay đầu lại.
“Van cầu ngài, ngài muốn làm gì cũng được, nhưng xin đừng làm tổn thương hắn!”
Trong mắt lão nhân lóe ra một tia kinh ngạc, nhưng chỉ một thoáng. Lão liếc mắt nhìn Liễu Đình Phái giống như có điều gì suy nghĩ, cuối cùng xoay người rời đi.
Liễu Đình Phái hoảng hốt toan đứng lên, nhưng một chưởng kia của lão nhân đủ để hắn bị chấn động mạnh.
Hắn cố hết sức ngồi dậy, khoanh chân lại, nhắm mắt, điều tức chân khí. Đồng thời cũng cầu khẩn ông trời cho hắn sức mạnh, để hắn mau chóng hồi phục, bởi vì hắn cần phải cứu Vi Lạc trước khi nghĩa phụ tìm thấy hắn.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Hai ngày này đối với Hàn Lăng mà nói, một ngày dài hơn môt năm. Hôm nay, trời chưa sáng nàng đã tỉnh dậy.
Vì không muốn kinh động triều đình, việc Vi Lạc mất tích, trừ những cung nô ở Quý Hoa cung ra, những người khác đều không biết. Vi Phong lấy có long thể bất an để tạm dừng buổi lâm triều hôm nay. Vội vã dậy sớm một chút, mang theo Hàn Lăng đi theo bí đạo ở ngự thư phòng ra ngoài cung, đi tới bờ biển Tần thôn ghi trên giấy.
Trên bờ cát, một bóng người cũng không có, mênh mông biển rộng càng là trắng xoá một mảnh.
Vi phong phân phó hắc y tử sĩ ẩn núp phía sau vách đá, bản thân cùng Hàn Lăng thì tại trên bờ cát để chờ.
Hàn Lăng đạp chân lên bờ cát nóng bỏng, một mực nhìn lên vầng thái dương hỏa hỏa lạt lạt trên đỉnh đầu, cổ đại không có đồng hồ, nàng chỉ có thể mượn mặt trời để tính thời gian, chỉ cần mặt trời lên tới đỉnh đầu là nàng có thể nhìn thấy Vi Lạc.
(2)
Chung quanh phi thường yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng sóng biển đập vào bờ đá. Vầng thái dương chậm rãi di chuyển, càng gần giữa trưa, Hàn Lăng càng lo lắng, Vi Phong cũng thấp thỏm, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn xung quanh.
“Phong, đã giữa trưa rồi, sao còn chưa thấy Lạc nhi?” Nhìn mặt trời dần ngả về Tây, Hàn Lăng tâm trí kinh hoảng, lo lắng bám lấy Vi Phong.
Vi Phong cũng bồn chồn bất an, nhưng vẫn nhẹ nhàng an ủi: “Đừng nóng vội, đợi thêm lát nữa xem sao.” Vừa nói, hắn vừa đưa nàng đến bên tảng đá khô ráo trên bờ cát.
Giờ Mùi đã qua, giờ Thân nối tiếp, mặt trời đã biến thành màu đỏ ối như lòng đỏ trứng gà, bầu trời trong xanh cũng dần tràn đầy ráng tà!
“Hoàng thượng, người nọ chắc sẽ không tới, trời đã tối rồi, thỉnh hồi cung đã.” Dạ đi ra từ sau vách đá.
“Không được, ta không về, ta phải đợi Lạc nhi!” Hàn Lăng vừa nghe thấy liền vội vàng lắc đầu.
“Lăng Lăng ngoan, nghe lời ta, chúng ta đi về trước, mai lại quay lại.” Vi Phong dỗ dành.
“Nương nương, người kia không xuất hiện vào giờ hẹn nói không chừng chính là không muốn xuất hiện, người chờ ở đây cũng phí công.” Dạ cũng ôn nhu khuyên bảo.
“Lăng Lăng, nói không chừng Lạc nhi đã trở lại hoàng cung, chúng ta trở về xem sao, được không?”
Rốt cục, sau một hồi khuyên giả và cầu khẩn, Hàn Lăng cũng theo Vi Phong lên xe ngựa hồi cung.
Đương nhiên là Vi Lạc cũng không thấy. Hàn Lăng cho rằng nhất định là bọn cướp thấy bọn Dạ nên không dám xuất hiện, vì vậy yêu cầu Vi Phong không được mang theo hắc y tử sĩ nữa.
Không thể làm gì khác hơn, đến ngày thứ hai, kết thúc buổi triều liền cùng Hàn Lăng đến bờ biển.
Lần này cũng chờ đến tận đêm nhưng vẫn là không có kết quả gì. Ngày thứ ba rồi ngày thứ tư, ngày thứ năm cũng như vậy.
Lo lắng và chờ đợi làm Hàn Lăng mệt mỏi, nàng hốt nhiên nghĩ đến một chuyện đáng sợ, đó chính là… Không, sống thì thấy người, chết phải thấy xác, một ngày không thấy thi thể Lạc nhi, nàng sẽ không chịu buông tha.
Cốc Thu bước vào tẩm phòng của Hàn Lăng, thấy ánh mắt bi thương của nàng, cảm thấy thật đau lòng.
Vi Phong kể lại chuyện của Vi Lạc cho Cốc Thu nghe, hy vọng nàng có thể an ủi Hàn Lăng.
“Lăng, nghe nói ngươi không chịu ăn gì. Nếu ngươi không giữ sức khỏe thì làm sao có thể cứu tiểu hoàng tử? Nào, để ta bón cho ngươi chút cháo tổ yến.”
Hàn Lăng vẫn không nhúc nhích, hai mắt vô hồn, chăm chú nhìn lên đỉnh màn, giống như đang trầm tư, lại giống như đang ngơ ngẩn.
Cốc Thu chỉ đành bưng bát ngồi yên lặng ở một bên.
Không lâu sau, Ti Thải đi đến.
“Ti Thải, ngươi cũng tới?” Cốc Thu nói.
Ti Thải gật đầu, chạy đến trước giường nói với Hàn Lăng, “Nương nương, ta biết tiểu hoàng tử ở đâu.”
Vừa nghe đến những lời này, Hàn lăng lập tức tỉnh táo lại, ngồi ngay dậy, vội vàng hỏi Ti Thải, “Ngươi nói cái gì? Ngươi biết Lạc nhi ở đâu?”
Ti Thải khẽ vuốt bàn tay gầy yếu của nàng, chậm rãi nói: “Ta vừa mới đem y phục đến Vân Hoa cung, nghe thấy Vân phi và mẫu thân nàng hình như đề cập đến chuyện tiểu hoàng tử mất tích, các nàng hình như đang nói cái gì đại công cáo thành, báo thù, tiêu trừ mối họa trong lòng, ta sợ bị người phát giác nên không dám ở lại quá lâu.”
Hàn Lăng nghe xong thì suy nghĩ một lúc, cả giận nói: “Hóa ra tất cả đều là do các nàng giở trò quỷ!” Sau đó hổn hển lao ra khỏi tẩm phòng, chạy tới Vân Hoa cung.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Vân Hoa cung, tẩm phòng Vân phi.
Vân phi nằm trên một chiếc giường rộng rãi xa hoa, một hắc y nữ nhân trang phục cổ quái đang bắt mạch cho nàng, Lý Ánh Hà đứng một bên, yên lặng chờ đợi.
“Sư muội, thế nào?” Thấy nàng rốt cục chẩn đoán bệnh xong, Lý Ánh Hà vội vàng hỏi.
“Dùng ấm ngọc hoàn do ta đặc chế thì nhanh nhất cũng phải sau một năm mới có thể thụ thai.” Hắc y nữ nhân vẻ mặt bình tĩnh, ngay cả tiếng nói cũng vô cùng bằng phẳng.
“Lâu như vậy sao!” Vân phi thấp giọng tả oán một câu.
Thấy sắc mặt hắc y nữ nhân có điểm biến hóa, Lý Ánh Hà vội vàng quát Vân phi, “So sánh với thời gian hai năm trước đây, thế này là đã rút ngắn một nửa rồi.” Sau đó lại nhìn về phía hắc y nữ nhân, “Vậy làm phiền sư muội!”
“Chao, hôm nay cơn gió nào đưa Tinh phi tới bái phỏng bổn cung thế này?” Vân phi là người đầu tiên khôi phục lại như cũ, ngồi dậy.
“Nói, ngươi mang con ta đi đầu rồi!” Hàn Lăng đi tới trước mặt nàng, trợn mắt nhìn nàng.
Vân phi ngẩn người, sau đó cười lạnh, “Tinh phi, ngươi tìm nhi tử không phải cần tới Quý Hoa cung sao, sao lại chạy tới nơi này? Thật là buồn cười!”
“Là ngươi cướp Lạc nhi đi, tất cả đều là quỷ kế của mẹ con ngươi, ngươi nếu không giao Lạc nhi ra, đừng có trách ta không khách khí.” Hàn Lăng nắm lấy vạt áo Vân phi, Hàn Lăng lúc này đã không còn lý trí nữa, trong đầu chỉ tràn ngập tức giận và căm hận.
“Buông tay! Ngươi buông tay!” Vân phi một bên khiếu hảm một bên giãy dụa.
“Ngươi thả con của ta, ta sẽ thả ngươi!” Hàn Lăng lắc nàng mạnh hơn, tựa hồ muốn lắc chết Vân phi.
“Mẫu thân cứu ta, sư thúc… cứu ta!” Vân phi mặt đỏ lên.
“Buông nàng ra!” Đột nhiên, một bàn tay to ngăm đen cầm lấy tay Hàn Lăng.
Trơ mắt nhìn hắc y nữ nhân xa lạ cổ quái trước mắt, Hàn Lăng nộ xích, “Ngươi là ai, dám ngăn trở bổn cung?”
Hắc y nữ nhân không nói, chỉ tăng lực thêm, Hàn Lăng bị đau, không tự giác buông Vân phi ra.
“Vu bà, ta liều mạng với ngươi!” Hàn Lăng khôi phục lại như cũ, khẽ kêu một tiếng, dùng võ công Liễu Đình Phái từng dạy cho nàng đánh về phía hắc y nữ nhân.
Hắc y nữ nhân há là kẻ đầu đường xó chợ, cũng mặt không đổi sắc, không chút hoang mang tiếp chiêu. Rất nhanh Hàn Lăng đã bị nàng kiềm trụ.
“Buông!” Hàn Lăng mắt mở trừng trừng.
Hắc y nữ nhân không hề động đậy, ánh mắt nhìn về phía Lý Ánh Hà, tựa hồ tại trưng cầu ý kiến của nàng.
Lý Ánh Hà nội tâm một hồi thống khoái, cố ý không lên tiếng.
Đúng lúc này một bóng người cao lớn vọt tới như tia chớp, nhanh chóng đoạt lại Hàn Lăng từ tay hắc y nữ nhân.
“Hoàng thượng?” Vân phi cùng Lý Ánh Hà thấy người ngoài ý muốn xuất hiện thì thất kinh, lập tức hành lễ. Chỉ có hắc y nữ nhân kia là vẫn lạnh lùng đứng yên.
“Người đâu, mau áp giải lão vu bà này vào đại lao!” Vi Phong tức giận nhìn hắc y nữ nhân.
“Hoàng thượng, thỉnh khai ân!” Lý Ánh Hà lập tức đến gần, “Nàng là sư muội của di nương, hôm nay tiến cung là để xem bệnh cho Vân nhi.”
“Đúng vậy, Hoàng thượng. Sư thúc sở dĩ mạo pham Tinh phi là bởi vì Tinh phi muốn giết hại thần thiếp, sư thúc chỉ sốt ruột cứu người mà thôi.” Vân phi cũng vội vàng biện hộ.
Ánh mắt nghi vấn của Vi Phong nhìn về phía Hàn Lăng trong lòng.
“Hoàng thượng, hóa ra Lạc nhi là do Vân phi sai người cướp đi, tất cả đều là quỷ kế của Vân phi và Lý Ánh Hà, nói không chừng kẻ cướp Lạc nhi đi chính là lão vu bà này!” Hàn Lăng gấp giọng hô to, “Ngươi mau bắt nàng ta lại, nghiêm hình tra hỏi, nhất định bắt nàng giao Lạc nhi ra.”
“Hoàng thượng, oan uổng a! Thần thiếp căn bản không biết tiểu hoàng tử bị mất tích, mới vừa rồi khi Tinh phi xông vào lên án thần thiếp, thần thiếp mới được biết.”
“Không sai, Hoàng thượng, di nương cũng vừa mới biết, còn như sư muội đây hôm nay mới là lần đầu tiến cung, Tinh phi lại đi vu hãm chúng ta như vậy, thật sự là oan uổng mà!”
“Hoàng thượng, ngươi đừng để bị các nàng qua mặt, tất cả đều là các nàng giở trò quỷ, Lạc nhi nhất định là bị các nàng bắt đi, ngươi mau giam các nàng lại, cứu Lạc nhi về!” Hàn Lăng lòng như lửa đốt, vừa giậm chân vừa gào théo, điên cuồng túm lấy tay Vi Phong.
“Tinh phi nương nương, tuy nói ngài là sủng phi của Hoàng thượng nhưng xin ngài đừng vũ nhục thần phụ, đừng oan uổng cho người tốt.”
Nhìn sắc mặt dối trá của Lý Ánh Hà, Hàn Lăng tức giận muốn nổ phổi, nàng không nghĩ ngợi nhiều, giơ chân dùng sức đá vào bụng Lý Ánh Hà.
Lý Ánh Hà thê thảm kêu một tiếng, ngã ngồi trên mặt đất.
“Mẫu thân, ngài không có việc gì chứ.” Vân phi lập tức chạy đến bê Lý Ánh Hà, sau đó lại ngẩng đầu tức giận mắng, “Tinh phi, sao ngươi lại đánh mẫu thân của ta?”