trong không phải văn tự mà là tranh vẽ, mỗi bức đều có hình một nam một nữ, bọn họ hình như…
Di, tình cảnh trong tranh sao lại quen mắt? Hàn Lăng thập phần khốn hoặc, nhìn kỹ lại, lập tức hét chói tai, “Hoàng thượng, ngươi đang xem sách con heo!”
“Tinh Tinh!” Vi Phong mất tự nhiên, sắc mặt hồng lên.
“Ngươi thật không xứng là hoàng đế, thời gian công vụ lại đi xem trộm A thư!” Hàn Lăng liếc mắt nhìn hắn, trong ánh mắt có một chút khinh bỉ, giọng điệu lại chứa một chút trách cứ.
Khuôn mặt tuấn tú của Vi Phong càng hồng, chỉ có thể cười trừ, một lát sau đột nhiên hỏi: “Tinh Tinh, nàng vừa nói cái gì “ôi chao” thư? Chẳng lẽ nàng cũng từng xem sách này?”
“Uh! Tuy nhiên cái ta nhìn chỉ thuần túy là văn tự miêu tả, không giống cái này, văn hay tranh đẹp, chỉ có xem A mảnh, mới có tranh vẽ, A mảnh chỗ chúng ta còn sinh động hơn cái này của các ngươi, chính là người thật việc thật, vừa chân thật vừa sống động.”
Nghe xong, vẻ đỏ ửng, không tự nhiên trên mặt Vi Phong dần dần biến mất, thay vào đó là vẻ ghen tỵ xanh mét, “Nàng… lại đi xem loại sách này?”
“Lúc ấy nhàm chán mà, tất cả mọi người đều xem, ta không có lý do gì mà không xem. Nếu không sẽ bị mọi người trong ký túc xá bài xích, bị các nàng ngầm khinh bỉ.” Nhớ lại khoảng thời gian điên điên khùng khùng của cuộc sống đại học, nét mặt Hàn Lăng lộ ra mấy phần buồn bã.
Vi Phong trong lòng rất là không vui, “Tinh Tinh, nàng nói mau, người nam nhân nàng nhìn thấy là ai, ngoài trẫm ra nàng không thể nhìn thấy ai khác được. Tinh Tinh…”
Hàn Lăng do dự nhìn hắn. Chẳng lẽ nàng phải thẳng thắn nói cho hắn,bản thân đến từ thế giới khác? Hắn sẽ tin sao?
“Ta… ta thấy trong mộng.” Suy đi nghĩ lại, quyết định là không cho hắn biết.
“Trong mộng? Vậy nàng thấy ai?”
“Đương nhiên là… Đương nhiên là ngươi!” Ai, chỉ có thể hy sinh danh dự của bản thân, Hàn Lăng không khỏi buồn khổ thở dài.
“Thật sao? Nàng mơ thấy trẫm ân ái ngươi, phải không? Có phải không?” Tâm tình Vi Phong nhảy nhót, sắc mặt cũng nhẹ bỗng.
Hàn Lăng bất đắc dĩ gật đầu.
“Thật tốt quá, thật sự là quá tốt! Cố gắng của trẫm cuối cùng cũng không uổng phí. Trẫm rất vui!” Vi Phong một bên hoan hỉ, một bên lôi Hàn Lăng một cái, kéo nàng ngã vào trong ngực hắn, không đợi nàng phản ứng, hôn nàng.
Hàn Lăng hơi giãy dụa, cuối cùng từ từ thỏa hiệp, xụi lơ trong lòng hắn.
Nhiệt độ trong phòng ngày càng cao, không lâu sau tiếng rên rỉ cùng thở gấp tràn ngập cả ngự thư phòng, nơi đang xuân phong vô hạn, quần áo lăng loạn đầy đất.
Khóe miệng Vi Phong cong lên, thay nàng buộc chắc chiếc đai lưng, lại nhẹ phớt qua cái miệng nhỏ nhắn mê người của nàng, “Tinh Tinh, nàng lúc nãy quá tuyệt vời!”
“Chán ghét!”
Vi Phong để mặc nàng đánh, dù sao nắm tay nhỏ bé của nàng đối với lồng ngực cường tráng của hắn mà nói, không đau cũng không ngứa.
Hắn lại ôm nàng vào lòng, tham lam hấp thục hương khí thanh nhã trên người nàng, kích động liên tục, một cảm giác dễ chịu lan tỏa toàn thân.
Dựa sát vào nhau, tựa vào trong lồng ngực rắn chắc ấm áp này, Hàn Lăng cũng cảm xúc mênh mông, nàng cảm giác được lòng nàng càng chạy càng xa, không thể quay đầu được nữa. Nàng đã hoàn toàn trầm luân!
“Tinh Tinh, đừng rời bỏ trẫm, đồng ý với trẫm, vĩnh viễn ở lại bên người trẫm, được không?” Tiếng nói Vi Phong trầm thấp phát ra cực kỳ rõ ràng trong căn phòng yên lặng.
Hàn Lăng hơi run lên, không nói gì. Bởi vì nàng không biết phải trả lời thế nào, dù sao nàng không thuộc về nơi này, tùy lúc đều có khả năng trở về.
Không thể phủ nhận, nàng thích hắn, thậm chí có điểm thương hắn, nhưng nàng càng yêu người nhà của nàng hơn, càng hoài niệm về thế kỷ hai mươi mốt hơn.
Sự trầm mặc của Hàn Lăng phảng phất như một con dao nhọn đâm thật sâu vào tâm Vi Phong.
Cực lực ngăn chặn nỗi thất vọng cùng bi ai nơi đáy lòng, hắn nhẹ nhàng đẩy nàng ra, nhìn qua giấy bút trên bàn, rồi cầm lấy đưa cho nàng, “Nào, hãy viết xuống hứa hẹn, nói nàng vĩnh viễn sẽ không rời xa trẫm, vĩnh viễn làm bạn bên người trẫm.”
“Ta…” Nhìn hắn cầm chiếc bút lông lên, Hàn Lăng không biết làm sao, cảm giác giống như ký tên vào giấy đăng ký kết hôn vậy.
“Ngoan, nhanh lên một chút, có được hay không?” Vi Phong trong lòng phập phồng, con ngươi đen lộ vẻ cầu khẩn cùng chờ đợi.
Đột nhiên Hàn Lăng như nghĩ ra gì đó, nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng, ngài có cảm thấy dùng bút lông viết chữ rất phiền phức không? Kỳ thật, có một loại bút nét rất mảnh, dùng rất tiện lợi.”
Nàng đang tìm cớ trốn tránh! Vi Phong đau lòng nhưng cũng cười cười hỏi, “Vậy sao? Đó là bút gì?”
“Bút bi hoặc bút chì! Là bút chì!” Bút bi, ở cổ đại lạc hậu này, chỉ sợ là vô phương thực hiện, bút chì còn có khả năng.
“Bút chì? Đó là cái gì? Ý nàng là lấy chì làm cán bút? Chì đó là than củi?” Vi Phong nghi hoặc.
“Không, không phải! Thật ra chì đó là một loại gra-phít. Gra-phít có thể viết chữ lên giấy, nhưng nếu cầm trực tiếp gra-phít lên tay thì sẽ bẩn tay, lại dễ gãy. Cho nên, chúng ta có thể dùng nước trôi tẩy nó, biến thành phấn gra-phit, sau đó trộn lẫn với hỗn hợp lưu huỳnh và tùng hương sẽ tạo ra một hợp chất, hợp chất này chắc hơn và cũng không làm bẩn tay như gra-phít tinh khiết.”
Nhìn bộ dáng hăng hái bừng bừng, thao thao bất tuyệt của Hàn Lăng, Vi Phong biết hôm nay không cách nào làm nàng ưng thuận hứa hẹn, không bằng cứ thuận theo ý nàng, chuyển sự chú ý tới cái bút chì này đi.
Thu hồi lại tâm tình, Vi Phong tò mò hỏi: “Thật sự có loại bút như thế?” Cho tới nay, mọi người đều dùng bút lông để viết, cũng chưa từng nghe qua bút chì gì gì đó.
“Ân! Chúng ta còn muốn tại gra-phit trung sảm nhập niêm thổ, bỏ vào chỗ trú lý thịt nướng, tạo thành tâm bút, sau đó đặt vào trong lòng một khúc gỗ, đây mới là bút chì chân chính!”
“Đặt vào trong gỗ? Đặt như thế nào?” Trong đầu Vi Phong không có chút khái niệm nào, khó có thể tưởng tượng ra chuyện gì.
“Đầu tiên, cần phải có những thợ mộc giỏi nhất, có thể chế tạo vỏ bút từ gỗ, sau đó đặt tâm bút vào, rồi áp hai mảnh vỏ bút vào nhau, như vậy tâm bút đã được giữ ở chính giữa, thế là tạo thành một cây bút chì!”
“Có quy định gì về loại gỗ không?”
“Có! Bình thường là hồng bách, hương sam, tây đạt mộc, đoạn mộc, gỗ cây khởi đẳng, những loại gỗ này có kết cấu nhỏ mà chắc, chất mềm, hơi giòn, ít nhựa, tính hấp thụ thấp, tính giãn nở cũng nhỏ, tạm thời không thay đổi hình dạng.” Hàn Lăng nói liền mạch.
Lúc ở thế kỷ hai mươi mốt, nàng đã từng làm khá nhiều việc trong các kỳ nghỉ hè, trong đó có một lần xin làm trợ lý ở xí nghiệp chế tạo bút chì, từng phải tìm đọc và nghiên cứu rất nhiều tài liệu về bút chì để vượt qua kỳ kiểm tra.
Kỳ thật bút chì có rất nhiều loại, nhưng ở cổ đại lạc hậu thiếu hụt tài liệu cùng thiết bị, tạm thời chỉ có thể làm… loại cơ bản nhất.
“Phía tây nước ta đầy rẫy gra-phít, ở trung bộ thừa thãi hương sam. Khu vực Tây Nam có đoạn mộc và gỗ cây khởi! Còn như thợ mộc lành nghề thì thợ trong hoàng cung có thể gọi là xảo đoạt thiên công, đến lúc đó có thể để hắn thử xem.” Vi Phong cũng hăng hái dạt dào.
“Vậy thì tốt quá!” Hàn Lăng hưng phấn kêu lên, “Bút chì còn có một tác dụng nữa là nếu viết sai có thể tẩy đi. Không giống như bút lông, một khi viết sai một chữ thì chỉ có cách vứt bỏ cả trang giấy, thật lãng phí!”
Trên dung nhan mỹ lện nở rộ thứ ánh sáng mê người, nhìn khuôn mặt trước mắt, tình yêu của Vi Phong với Hàn Lăng lại sâu sắc thêm mấy tầng.
Đầu tiên là đo lường, rồi lại đến bút chì, sau này không biết nàng còn có thể mang đến tin mừng gì nữa? Nàng rốt cục là người như thế nào mà lại có thể biết nhiều như vậy?
Xem ra cần phải bỏ chút thời gian điều tra lai lịch nàng; hắn muốn xem rốt cuộc là một nơi như thế nào mà có thể dưỡng dục ra một người thông minh cơ trí như thế.
Vi Phong và Hàn Lăng cùng nói chuyện mãi đến khi cung nữ vào bẩm báo Vi Lạc đã tỉnh dậy vẫn chưa muốn kết thúc.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Còn ba ngày nữa là đến tiệc mừng đầy trăm ngày của Vi Lạc, người đến Dụ Nhân cung vẫn nối liền không dứt, một nhóm tần phi nịnh nọt vừa đi khỏi lại một nhóm khác đến, tuy nhiên, nhóm người này là Hàn Lăng chân tâm tiếp kiến.
“Tinh phi tỷ tỷ, có chút lễ mọn, xin vui lòng nhận cho! Chúc tiểu hoàng tử thân thể khỏe mạnh, phúc như Đông hải!” Hứa Bích Xuân cùng Từ Chỉ San nhất tề bước tới trước mặt Hàn Lăng, cung kính dâng lên một chiếc hộp gấm quý báu.
“Cám ơn! Cám ơn các ngươi!” Hàn Lăng cười dài nhận lấy. Hai người này là người nàng giao hảo gần đây.
Nàng lo lắng nếu quan hệ với Cốc Thu quá thân mật nhất định sẽ khiến cho một số người sinh nghi, vì vậy quyết định kết giao thêm vài tần phi khác.
Qua nhiều lần điều tra cùng quan sát, cuối cùng nàng quyết định chọn hai người có xuất thân bình thường, không được ai chú ý trong cung là Hứa Bích Xuân (cung cấp sung dung) và Từ Chỉ San (cung cấp quý nhân).
“Tinh phi nương nương, nô tỳ làm cho tiểu hoàng tử một bộ lễ phục, xin người xem có vừa ý không.” Ti Thải tay cầm một cái hộp gấm lớn màu lam trình lên Hàn Lăng.
Hàn Lăng nhận lấy, mở ra, bên trong có mũ, y phục, tất, giày, màu sắc giống nhau, phong cách tương tự.
“Đẹp quá! Ti Thải, cám ơn ngươi!” Hàn lăng rất thích bộ y phục này, không buông tay.
“Nương nương khách khí, đây là chức trách của nô tỳ.” Ti Thải lui ra phía sau vài bước, một mực yên lặng đánh giá Hàn Lăng.
Cuối cùng đến phiên Cốc Thu, trong tay nàng là một cái diều giấy nhỏ, “Tinh phi tỷ tỷ, ta thật sự không nghĩ ra lễ vật gì đặc biệt cả, vì vậy mới làm một con diều hình rồng, hy vọng người và tiểu hoàng tử đều thích!”
Nhìn con diều giấy sống động, sắc thái tiên diễm, Hàn Lăng chợt thấy trước mắt sáng ngời.
Con diều này vô luận là thiết kế hay sắc thái có thể nói là hoàn mỹ. Chủ yếu nhất là khi nhìn nó, nội tâm nàng liền sinh ra một cảm giác quen thuộc, làm nàng không khỏi nhớ lại cảnh chơi diều tại Vân Tiêu đảo ngày trước.
“Cốc Thu, con diều này là ngươi tự mình làm hết sao?” Nàng bất giác hỏi một câu.
Cốc Thu do dự một hồi rồi trả lời: “Kỳ thật, là… là một bằng hữu giúp ta làm. Hắn mấy hôm trước mới trở lại kinh thành, biết được ta có ý định làm diều tặng tiểu hoàng tử liền đề nghị ta làm diều hình rồng bay, gậy trúc cũng là hắn mang từ ngoài cung vào.”
Bằng hữu? Ngoài… Tiễn Cẩm Hoành ra, Cốc Thu hình như không có bằng hữu tốt nào khác. Trở lại kinh thành? Chẳng lẽ là? Nội tâm Hàn Lăng bỗng dưng vui mừng một hồi, thốt ra, “Là bằng hữu nào? Hắn tên là gì?”
“Ách…” nhìn những người xung quanh một lát, Cốc Thu ấp a ấp úng, tựa hồ không muốn trả lời.
Vì vậy Hàn Lăng cho những người khác lui ra. Đến lúc trong điện chỉ còn lại nàng và Cốc Thu, hỏi lại một lần nữa, “Trừ Tiễn Cẩm Hoành ra, ngươi còn biết ai?”
Tiễn Cẩm Hoành là do “Lãnh Tinh” vô tình phát hiện ra thời gian trước, Cốc Thu liền không giấu diếm nàng, kể lại chi tiết quan hệ của nàng và Cẩm Hoành.
“Thật ra… Thật ra hắn là ca ca của Lam phi!”
Đúng là hắn! tâm tình Hàn Lăng lại một hồi kích động. Nhưng không phải hắn bị Vi Phong đày đi biên thùy sao? Sao lại đột nhiên