ta muốn trở về.” Hàn Lăng chuẩn bị nhảy từ trên dây đu xuống.
Vi Phong kinh hoảng, vội vàng ổn định cái đu, nhẹ giọng trách cứ: “Ngươi sao lại bất cẩn thế, không thấy nó đang đu đưa sao?”
Hàn Lăng không nói gì, hai chân vừa chạm đất liền đi thẳng về phía trước.
Vi Phong bước nhanh đuổi kịp nàng, đỡ lấy nàng.
Nhìn theo hai người ngày càng xa, lại nhìn lại cây đu trống rỗng, lòng Cốc Thu tràn đầy khốn hoặc, hoang mang cùng hỗn loạn.
O(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)O
“Nương, người phải giúp nữ nhi!” Trong điện, một nữ tử mặc cung trang hoa lệ, khuôn mặt xinh đẹp mang theo vẻ khổ sở, cầu khẩn cùng làm nũng. Bàn tay trắng nõn mềm mại kéo kéo hồng y phụ nhân ngồi cạnh.
Các nàng chính là Vân phi và Lý Ánh Hà.
“Vân nhi, ngươi chắc chắn nàng ta đúng là tiện tỳ Hàn Lăng?” Mặt Lý Ánh Hà trái lại, cực kỳ bình thản.
“Đúng! Năm ngày trước, Hoàng thượng mang nàng hồi cung, còn an bài nàng ở Dụ Nhân cung. A Đức có thăm dò qua, nói nữ nhân kia giống hệt Hàn Lăng. Nương, tiện nữ đó không phải đã chết rồi sao? Sao lại xuất hiện, còn là được Hoàng thượng mang về?”
Lý Ánh Hà nghe xong thì lộ vẻ khốn hoặc, còn có chút kinh hoảng. Vô địch độc châm của nàng chưa từng thất bại lần nào, người trúng độc chắc chắn phải chết, Hàn Lăng sao lại có thê sống lại?
Ngẫm nghĩ một hồi, Lý Ánh Hà lựa chọn tin tưởng vào độc châm của mình, “Thiên hạ rộng lớn, mọi việc đều có thể xảy ra. Vân nhi, ngươi cần nhớ lúc đó A Đức đã bẩm báo lãnh cung đích xác có nữ thi. Cho nên, Lãnh Tinh hiện tại tuyệt đối không phải là Hàn Lăng, nói không chừng chỉ là một người có diện mạo giống hệt.”
“Kể cả nàng không phải là Hàn Lăng, nhưng cũng là một tai họa. Nàng chẳng những mang long chủng, còn được ân sủng xưa nay chưa từng có, ở cùng một chỗ với Hoàng thượng! Hoàng thượng nam tuần mấy tháng, nữ nhi thật vất vả chờ đến lúc hắn trở về, vậy mà mấy ngày nay hắn cũng không truyền thị tẩm. Cứ như vậy, nữ nhi không biết đến năm nào tháng nào mới có long thai.” Vân phi tiếp tục lay cánh tay Lý Ánh Hà, “Nương, lần này người nhất định phải giúp nữ nhi!”
“Yên tâm, tâm can bảo bối của ta!” Lý Ánh Hà cầm lấy tay Vân phi, trao cho nàng ánh mắt an tâm, “Đi, chúng ta đi thỉnh an Hoàng thượng!”
“Đa tạ nương!” Vân phi cười, hai tay khoác vào khuỷu tay Lý Ánh Hà, cùng nàng rời khỏi Vân Hoa cung đi tới Dụ Nhân cung.
Lúc các nàng bước vào trong điện thì thấy Vi Phong đang đi ra cùng một tên thái y.
“Thần phụ thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc!”
“Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng cát tường!”
Hai mẹ con, song song đi tới trước mặt Vi phong, cung kính hành lễ.
Vi phong ngẩn người, lập tức nhàn nhạt nói: “Bình thân.”
Sau đó lại quay lại phía thái y, “Phó thái y, trẫm nói lại lần nữa, ngươi cần phải luôn luôn chú ý cẩn thận, bảo về long thai bình an vô sự, sáu tháng sau trẫm muốn hắn khỏe mạnh xuất hiện trước mặt trẫm.”
“Hoàng thượng xin yên tâm, long thai và nương nương đều bình thường. Chỉ cần nương nương làm theo những gì vi thần dặn dò chắc chắn sẽ bình an sinh hạ tiểu hoàng tử.”
“Bất luận kẻ nào làm việc gì gây hại cho long thai, trẫm tuyệt đối không tha cho hắn!” Vi Phong nghiêm túc nói. Lời này tựa hồ không chỉ là nói cho thái y mà còn như nói cả cho Vân phi nghe.
Phó thái y đi rồi, sự chú ý của Vi Phong mới trở lại trên người Lý Ánh Hà, “Di nương, sao người lại tới đây?”
Kìm nén tức giận, Lý Ánh Hà cố gắng nặn ra nụ cười: “Hoàng thượng lần này nam tuần di nương thật là lo lắng. Vừa nghe Hoàng thượng hồi cung, liền không thể chờ được mà đến đây, có gì mạo muội mong Hoàng thượng tha thứ.”
“Di nương nói gì vậy, trẫm ban lệnh bài cho ngươi chính là vì để cho ngươi có thể tùy thời tiến!”
“Đa tạ Hoàng thượng!” Lý Ánh Hà dừng lại một chút rồi chần chừ hỏi: “Hoàng thượng, nghe nói lần này ngài đưa về cung một dân gian nữ tử, còn chuẩn bị phong nàng làm phi?”
“Ân. Nàng mang trong mình long chủng của trẫm, công lao quá lớn, trẫm cảm thấy nàng có tư cách ngồi lên vị trí tứ phi!”
Không khó để nghe ra ý khẳng định trong giọng nói của Vi Phong, Lý Ánh Hà không dám phản đối gì, liền chuyển đề tài, “Di nương còn nghe nói, Hoàng thượng để nàng ở tại Dụ Nhân cung?”
“Nàng có bầu, trẫm muốn chăm sóc nàng thật tốt!”
“Nhưng mà Hoàng thượng, Dụ Nhân cung từ trước tới giờ không thể để hậu cung phi tần ở lại, Hoàng thượng làm như vậy,chẳng lẽ muốn phá bỏ lệ thường của hoàng triều? Vậy… làm sao mà ăn nói với tiên đế?”
“Trẫm mặc kệ, trẫm chỉ biết là nếu không sinh được hoàng nhi thì thật sự có lỗi với tiên đế.” Vi Phong kiên quyết nói.
Lý Ánh Hà tức giận, không làm gì được, chỉ dám yên lặng cúi đầu, suy nghĩ cách khác thuyết phục Vi Phong.
“Di nương, trẫm muốn đến xem tình hình Tinh phi, người cứ tự nhiên. Hay là để Vân phi đưa người đi dạo một chút. À, Ru-pi quốc hôm trước có tiến cống một đôi ngọc như ý, hai ngày nữa trẫm sẽ sai người đưa đến phủ của người.”
“Di nương… tạ ơn Hoàng thượng!” Lý Ánh Hà vội vàng nói tạ ơn, đợi đến lúc nàng đứng thẳng thân thể đã không thấy bóng dáng Vi Phong đâu.
“Nương…” Vân phi đầy mặt phẫn hận, tức giận giậm chân bình bịch.
“Trở về rồi nói!” Lý Ánh Hà trầm giọng nói một câu rồi cùng nàng rời khỏi Dụ Nhân cung.
O(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)O
“Hoàng thượng, đêm nay ngài có muốn an bài nương nương nào tới thị tẩm không ạ?” Lục công công đi tới hỏi.
Vi phong suy nghĩ một chút, nói: “Không dùng!”
Rời cung ba tháng, tuy nói rằng có lão thúc phụ Hiền thân vương hỗ trợ chấp chính nhưng có rất nhiều chuyện Hiền thân vương không thể xử lý được, đến nỗi khi về, Vi Phong mấy ngày bận rộn mà công vụ vẫn chồng chất như núi.
Sau khi Lục công công đi ra ngoài khoảng nửa canh giờ, Vi Phong mới khép lại tấu chương, đứng dậy, giãn gân giãn cốt rồi ra khỏi ngự thư phòng, trở lại tẩm cung.
Nhìn thấy nhân nhi đang ngủ say trên chiếc giường lớn màu vàng, con mắt đang lạnh như băng của hắn trong nháy mắt trở nên nhu hòa.
Hắn rất nhanh cởi bỏ ngoại bào, đi đến bên giường, trước sờ lên cái bụng hơi nhô lên của nàng, rồi hôn xuống, sau đó đi lên, nhiếp trụ đôi môi anh đào hồng nhuận kiều diễm của nàng.
Hàn Lăng đang trong giấc mộng, không tự giác hé miệng đáp lại hắn.
Dần dần, trong không khí tràn ngập một cỗ khí tức kiều diễm mập mờ, cảm thấy nụ hôn càng ngày càng vội vàng, Hàn Lăng không khỏi mở mắt.
“Tinh Tinh, trẫm muốn ngươi!” Thanh âm khàn khàn, quanh quẩn bên tai nàng; con ngươi đen lấp lánh hữu thần lộ ra dục vọng nồng đậm.
Vi Phong không ngừng phun ra nhiệt khí, lan tỏa lên cổ làm da thịt toàn thân nàng run lên. Đầu óc cũng trống rỗng, chỉ ngơ ngác nhìn Vi Phong.
Mãi đến khi cảm giác trên người mát mẻ, nàng mới giật mình tỉnh lại, áo ngủ không biết đã bị hắn rút đi từ bao giờ, nàng vốn không có thói quen mặc yếm nên lúc này thân thể nàng hoàn toàn lộ ra trước mặt hắn.
Xấu hổ, Hàn Lăng theo bản năng nắm lấy cái chăn bên cạnh, chuẩn bị che đi vô hạn cảnh xuân.
Vi Phong tay mắt lanh lẹ, đoạt lấy cái chăn trong tay nàng, quăng ra đằng sau.
“Hoàng thượng…” Hàn lăng vừa thẹn vừa giận, không thể làm gì khác hơn là dùng hai tay che khuất nơi riêng tư của mình.
“Ngoan, để trẫm thật tốt ái ngươi, nhé?” Vi Phong tiếp tục phà hơi thở vào nàng, “Trẫm rất nhớ lần đầu tiên hoan ái cùng ngươi, lúc đó ngươi rất đẹp, rất mê người, mang đến cho trẫm rung động trước nay chưa từng có, trẫm chỉ hận không thể vĩnh viễn ở lại trong cơ thể ngươi, cả hai vĩnh viễn không chia lìa.”
Vi Phong thấy thế, hai tay lần tới trên đầu gối nàng.
Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ này, trước mắt Hàn Lăng bỗng hiện lên bóng dáng của Nhị Cẩu cùng Vương Cảnh Thương, lý trí lập tức trở về, đúng lúc hắn sắp tiến vào, nàng nhấc chân, dùng sức đá hắn.
Vi Phong không hề phòng bị, lảo đảo một cái rồi ngã chổng vó trên giường.
“Ngươi làm sao vậy?” Vi Phong ngồi lên, thẹn quá hóa giận.
“Hoàng thượng, xin lỗi, thần thiếp… thần thiếp thật sự không muốn!” Nhìn vẻ mặt vì bất mãn mà dẫn trở nên âm trầm kinh khủng của hắn, Hàn Lăng không khỏi run run lên, đột nhiên nhớ ra một lý do trọng yếu, “Thần thiếp vừa rồi rất lo lắng cho thai nhi, nên nhất thời nóng lòng, mới làm ra việc mạo phạm Hoàng thượng, xin Hoàng thượng thứ tội.”
Nghe nàng giải thích xong, Vi Phong tức giận xẹp xuống không ít, một lần nữa tới gần nàng, “Việc này ngươi có thể yên tâm, trẫm đã hỏi thái y, ngươi hiện tại đã mang thai bốn tháng, có thể sinh hoạt vợ chồng rồi. Ngoan, đừng sợ, trẫm sẽ rất cẩn thận, rất cẩn thận, tuyệt không làm bị thương đến hoàng nhi.”
Phát giác hắn lại muốn tiếp tục, Hàn Lăng lại cảm thấy bối rối cùng lo lắng, vừa lùi lại vừa nói lời cự tuyệt: “Hoàng thượng, thần thiếp còn chưa chuẩn bị tâm lý, thỉnh Hoàng thượng đừng…”
“Không chuẩn bị tốt sao? Chỉ vì một mình ngươi không tốt liền không muốn cho trẫm ái ngươi?” Mắt Vi Phong một lần nữa dấy lên tức giận, “Mặc kệ ngươi có chuẩn bị tâm lý hay không, trẫm đêm nay nhất định muốn ngươi!”
“Không!” Thấy hắn tiến lại phía mình, Hàn Lăng khóc lên.
Không biết làm thế nào, Vi Phong lúc này dục hỏa đốt thân, căn bản không để ý tới cầu khẩn của nàng. Hắn chỉ biết là hắn muốn phóng thích, hắn muốn đưa nàng lên đỉnh dục vọng.
“Không! Cút ngay! Cút ngay!” Hàn Lăng càng ngày càng kích động, lại bắt đầu giơ hai chân lên, đá loạn xạ vào hắn, trong đó một cước đạp mạnh vào hắn.
Vi Phong kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt đáng sợ nhìn nàng, cuối cùng, nộ khí đằng đằng rời giường, nắm lấy ngoại bào khoác lên thân hình quang lỏa, lớn tiếng rống ra ngoài cửa: “Lục công công, lập tức an bài người cho trẫm thị tẩm!”