“Không! Những điều ta nói đều là sự thật! Hơn hai tháng trước, có một tối ta vào phòng của ngươi, thấy ngươi đang tắm, gặp ngươi hôn mê bất tỉnh, vì vậy đem ngươi lại giường, sau đó cùng ngươi…”
“Không, đừng nói nữa, ta không muốn nghe!” Hàn Lăng bịt hai tai lại. Một hình ảnh đã lâu bị nàng chôn sâu trong óc lập tức hiện ra.
Hóa ra, lúc đó thật sự có người vào nhà, không phải tiểu thâu mà là hái hoa tặc.
Hóa ra, đó không phải là mộng xuân, mà là hoan ái thật sự!
Hóa ra, người trong mộng không phải tiểu Cổ mà là tên hỗn đản trước mắt này.
Nàng, lúc say rượu đã bị hắn bạo!
“Ngoan, đừng lộn xộn, cẩn thận thân thể.” Thấy nàng tâm tình hỗn loạn, Vi Phong kinh tâm đảm chiến, vội vàng ôm lấy nàng.
“Buông ra, đồ tồi, sắc ma, đừng động vào ta!” Hàn Lăng càng thêm kích động, bắt đầu giãy dụa.
“Không buông, cả đời cũng không buông!” Vi Phong nắm lấy hai tay đang vùng vẫy lung tung của nàng, đem nàng ôm chặt vào lòng.
“Tại sao? Tại sao lại đối với ta như vậy, ta và ngươi lúc đó chưa quen biết, ngươi tại sao lại làm như vậy với ta?” Hàn Lăng hận hận trơ mắt nhìn hắn, trơ mắt nhìn gương mặt ghê tởm này, hốt nhiên, một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu, chẳng lẽ hắn là…
“Không thể ở cùng nàng luôn là tiếc nuối lớn trong lòng ta, gặp ngươi, một người giống nàng, là ông trời bồi thường cho ta, cho nên ta không thể bỏ qua!” lời nói của Vi Phong lập tức tiêu trừ phỏng đoán của Hàn Lăng.
“Vương bát đản!” Hàn Lăng thẹn quá hóa giận, nắm tay lại dùng sức đánh vào ngực hắn.
Vi Phong mặt không đổi sắc, vẫn gắt gao ôm nàng, “Đi theo ta nhé? Ta thề sẽ đối tốt với ngươi suốt đời. Hãy nghĩ đến tương lai của chúng ta, có ngươi, có ta, còn có hắn, con của chúng ta.”
“Ngươi đừng mơ tưởng!” Hàn Lăng phẫn hận hất bàn tay hắn đang đặt trên bụng mình ra.
“Hài tử là vô tội, là cốt nhục của ngươi, ngươi nhẫn tâm sao? Ngươi yên tâm, ta sẽ nói ra chân tướng với Vưu Chính Hồng, để hắn thành toàn cho chúng ta. Ta sẽ dẫn ngươi rời khỏi nơi này, trở về nhà của ta.”
“Si tâm vọng tưởng!” Hàn Lăng cắn một cái lên vai hắn, “Chỉ có người ta yêu mới có thể sống cùng ta đến đầu bạc răng long, mà ngươi, vĩnh viễn cũng không còn cơ hội đó.”
“Thật không? Ngươi dám nói ngươi không có cảm giác với ta? Được, nếu như ngươi dám nhìn thẳng vào ta, vào mắt ta mà nói ngươi không thương ta; như vậy ta sẽ không bao giờ quấy rầy ngươi, còn hài nhi trong bụng ngươi, ta sẽ không can dự vào, ngươi muốn thế nào thì thế ấy!” Hắn đánh cuộc! Hắn đang giận điên lên, cho nên hắn muốn đánh cuộc một lần!
Hừ, vậy quá dễ rồi! Hàn Lăng giương mắt, nhìn thẳng vào hắn, nghiêm trang nói: “Ta không thương ngươi, vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ngươi!”
Trên khuôn mặt hắn rõ ràng đã mất hết huyết sắc, Vi Phong chịu đả kích quá mạnh, lảo đảo lui lại phía sau vài bước.
Nhìn hắn, Hàn Lăng âm thầm cười lạnh. Hừ, hắn đại khái không biết rằng nàng đối với khuôn mặt vốn giống hệt tên hôn quân Vi Phong của hắn, nên vô cùng yếm ác cùng thống hận! Vốn nàng còn cho rằng mình không có can đảm nói ra câu nói kia, nhưng vừa nhìn đến khuôn mặt này, nàng liền nói không chút do dự.
Nhìn bóng lưng Hàn Lăng dần dần đi xa, khuôn mặt Vi Phong lộ ra vẻ âm trầm, tức giận cùng bất đắc dĩ, hắn kêu to: “Ngươi không phải muốn cứu Vưu Chính Hồng sao? Chỉ có ta mới có thể cứu hắn!”
Phát hiện nàng không có ý dừng lại, hắn tiếp tục nói: “Tổng đốc Giang Nam còn thiếu ta một ân tình. Chỉ cần ngươi đồng ý đi theo ta, ta chẳng những cứu được Vưu Chính Hồng sửa lại án sai, còn để hắn kế thừa chức quản sự thương hội, cũng để Hồ Duệ bị xử lý.”
Hàn Lăng đột nhiên dừng lại, nhưng vẫn không quay đầu lại, một lúc sau, tiếp tục đi tới.
“Luôn miệng nói báo ân, ta xem ngươi căn bản là tiểu quỷ nhát gan ích kỷ, vĩnh viễn chỉ biết nói mà không làm!” Vi Phong chưa từ bỏ ý định rít gào, mãi đến lúc mắt thấy bóng lưng Hàn Lăng sắp biến mất, hắn không nhịn được nữa chạy tới.
“Buông ra!” Hàn Lăng mắt hạnh trừng trừng. Cái tên điên này, căn bản không biết hai chữ xấu hổ viết thế nào, bản thân đã không để ý đến hắn, hắn còn mặt dày chạy đến.
“Yên tâm! Đây là lần cuối cùng! Nếu là ta mang ngươi đi thì sẽ có trách nhiệm mang ngươi trở về! Sau này, sẽ không làm phiền ngươi!” Vi Phong lạnh lùng nói ra câu sau cùng, ôm chặt nàng, dùng khinh công bay lên giữa bóng đêm.
——–
Vi Phong nắm tư liệu trong tay, tuấn nhan càng ngày càng xanh mét, đôi lông mày càng nhăn chặt.
“Tên tri phủ Thái Châu Võ Lý Hàng không thèm nhìn hoàng mệnh, tham ô ngay cả lúc dân chúng gặp tai họa, thật sự tội đáng chết vạn lần!” Dạ đầy người tức giận, hắn ghét nhất là tham quan.
“Hồ Duệ giúp hắn kiếm lợi, hắn tăng địa vị cho Hồ Duệ, hai người cùng có lợi, người chịu khổ là dân chúng.” Vi Phong cũng nghiến răng nghiến lợi.
“Huyện lệnh Vĩnh Châu cũng bị Hồ Duệ mua chuộc. Chủ tử, may mắn lần này ngài đi Giang Nam, nếu không gian kế Hồ Duệ thực hiện được, ngồi lên vị trí quản sự thương hội thì với mọi sự xảy ra ở Giang Nam bọn họ muốn làm gì thì làm.”
Vi Phong lập tức chấp bút viết xuống, sau đó lấy ngọc tỷ tử trong lòng ra nhấn lên một cái, đưa cho Dạ, “Ngươi mang những chứng cứ này cho Phong, bảo hắn mang cho Tổng đốc Giang Nam. Bảo hắn lập tức điều tra Hồ Duệ và Võ Lý Hàng, kể cả huyện lệnh Vĩnh Châu cũng không buông tha.”
Nhìn nội dung thánh chỉ, Dạ không khỏi buồn bực, hỏi: “Chủ tử, ngài… quyết định ngự phong Vưu Chính Hồng? Trước đó vài ngày ngài rõ ràng cự tuyệt đề nghị này của thuộc hạ, sao lần này…”
“Ngươi không hiểu!” Vi phong phất phất tay.
Lại là ba chữ này, lần trước cũng chỉ là nói “Ngươi không hiểu”, câu trả lời lần này cũng là như vậy, tới cùng chuyện gì xảy ra? Xem ra mình thật sự không hiểu! Ngăn chặn tầng tầng khốn hoặc trong lòng, Dạ cung kính cáo lui.
Vi Phong đứng dậy đi tới trước cửa sổ, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm hắc ám, thấp giọng nói, “Tiểu nữ nhân, trẫm đã nói ngươi tuyệt đối trốn không thoát năm ngón tay của trẫm!”
——-
“Chính Hống, lúc ngươi nhìn thấy phong thư này, ta đã rời khỏi Vĩnh Châu. Mà ngươi cũng có thể kế thừa di chí của cha ngươi, lên làm quản sự thương hội Giang Nam. Chúc mừng ngươi!
Ta đã tìm được cha hài tử, ta muốn cho hài tử một gia đình trọn vẹn, vì vậy quyết định đi cùng với hắn.
Xin lỗi, ta đã vi phạm hiệp ước giữa chúng ta, mới chưa được nửa năm đã rời đi. Tuy nhiên, mục đích hiệp ước giữa chúng ta chính là giúp ngươi ngồi lên vị trí quản sự thương hội, hôm nay ngươi đã thực hiện được lý tưởng, ta coi như đã công thành lui thân.
Ngươi tài hoa đầy mình, trí dũng song toàn, ta nghĩ kinh tế Giang Nam dưới sự quản lý của ngươi nhất định sẽ ngày càng tốt, đạt tới đỉnh cao. Cho nên ngươi phải cố gắng lên, nói không chừng ngày nào đó ta sẽ quay lại thăm ngươi.
Bảo trọng! Nếu có duyên phận, chúng ta sau này còn gặp lại!
Lãnh Tinh!”
Vưu Chính Hồng nhìn lại bức thư trên tay, nước mắt cũng không ức chế được nữa, tràn ra.
Hôm qua hắn đột nhiên được phóng thích, vừa về tới nhà đã thấy Tổng đốc Giang Nam xuất hiện ở cửa, tuyên đọc thánh chỉ, công bố hắn chính là quản sự tổng thương hội Giang Nam do hoàng thượng ngự phong.
Buồn bực, khốn hoặc, vui mừng, hân hoan, tất cả đều vây lại hắn. Vì muốn biểu đạt lòng biết ơn, hắn cung nghênh Tổng đốc Giang Nam đến tửu lâu Khánh Chúc, mãi đến tối mới vui vẻ tiễn Tổng đốc Giang Nam rời đi.
Sau đó hắn không thể chờ được chạy ngay về nhà, muốn chia sẻ tin tức tốt này với nàng, nhưng hắn tìm trong tẩm phòng, thậm chí cả Vưu phủ, khắp mọi nơi cũng không thấy bóng dáng nàng.
Lo lắng và sợ hãi lấn át hết niềm vui mừng hân hoan, hắn điên cuồng tìm kiếm toàn thành, cuối cùng vẫn là vô vọng.
Kéo lê thân thể mỏi mệt về đến nhà mới phát hiện trên bàn trong tẩm phòng có một phong thư, mở ra đọc mới biết được nàng đã đi, đi rất đường đột, khiến cho hắn đau lòng!
——-
Trên con đường rộng rãi, một chiếc xe ngựa to không nhanh không chậm đang đi về phía trước. Bên trong ngồi một đôi nam nữ, bọn họ chính là Vi Phong và Hàn Lăng.
Hàn Lăng hai mắt khép hờ, tựa vào vách xe, lâm vào trầm tư.
Sau khi suy nghĩ nàng cuối cùng cũng đáp ứng yêu cầu của Vương Trác. Theo đó, Vưu Chính Hồng không những được phóng thích mà còn lập tức được ngự phong làm quản sự thương hội Giang Nam.
Đứng ở phía xa nhìn Chính Hồng vinh quang kế thừa di chí của phụ thân, nàng cảm thấy vui mừng thay cho hắn. Để lại cho hắn một phong thư, nàng thực hiện lời hứa hẹn đi theo Vương Trác rời khỏi Vĩnh Châu.
Chính Hồng khi đọc thư sẽ phản ứng thế nào? Chắc chắn là rất thương tâm, rất khó vượt qua. Thật ra nàng muốn gặp hắn nói lời cáo biệt nhưng lạ sợ hắn không cho nàng đi, sợ sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
“Khát không? Có muốn uống miếng nước không?” Âm thanh của Vi Phong kéo Hàn Lăng từ trong trầm tư lại.
Hàn Lăng mở mắt ra, dè dặt uống. Hốt nhiên nghe thấy bên ngoài một hồi huyên náo, không khỏi kéo màn xe, nhìn thấy đường phố quen thuộc, kinh hô, “Đây… đây là chỗ nào?”
“Kinh thành!”
Đúng là kinh thành! “Không phải ngươi nói nhà ngươi ở phương Bắc sao?”
“Ân, qua kinh thành, đi thêm một ngày là về đến nhà.”
Thì ra là thế! Tâm tình bối rối của Hàn Lăng dần dần bình phục. Mới vừa rồi nàng lại suy nghĩ miên man!
“Nào, ngủ một lúc đi.” Vi Phong nhẹ nhàng giữ lấy nàng, nàng lập tức ngả người vào trong lồng ngực rắn chắc của hắn.
Lồng ngực này, suốt mười ngày đi đường nàng đã dựa vào, mỗi lần đều cảm thấy vô cùng an toàn, sau đó phóng tâm mà ngủ.
Tiếng hít thở nhẹ nhàng truyền ra, Vi Phong cúi đầu, nhìn nhân nhi đang say sưa ngủ, mặt có chút suy nghĩ…
Đợi đến khi Hàn Lăng tỉnh lại, phát giác bản thân đang nằm trên một chiếc giường lớn màu vàng, đến lúc nhìn cảnh vật xung quanh, nàng giống như bị sét đánh trúng, tức thời chấn trụ.
Nằm mơ, nhất định là nằm mơ! Nàng không ngừng an ủi bản thân, khiếp đảm mà chần chừ giơ tay trái lên đặt vào miệng, dùng sức căn một cái. Cảm giác đau nhức chân thực khiến nàng toàn thân ứa mồ hôi lạnh.
Đúng lúc này một thanh âm vang lên ở phía cửa, một nhân ảnh mặc long bào màu lam chậm rãi đi vào.
Nàng tập trung nhìn, cả người phảng phất như bị đánh vào mười tám tầng địa ngục.