ừ “say mê” may mắn được chặn lại trong miệng, khuôn mặt sau đó bất giác ửng đỏ lên.
Khoảnh khắc khi nãy, ánh đèn đường rọi qua cửa sổ, chiếu vào khuôn mặt anh, lúc sáng lúc tối, khiến cho khuôn mặt tuấn tú của anh lại càng thêm hoàn mỹ, quyến rũ. Cô hoàn toàn hiểu rằng, đây không phải là hiệu ứng của đèn đường mà chính là nét quyến rũ của người đàn ông này đã có ngay từ khi sinh ra. Ánh đèn chẳng qua chỉ khiến cho vẻ đẹp đó được toát lên rõ ràng hơn mà thôi.
Thế nhưng, cô dường như cũng nghe thấy nhịp đập trái tim mình. Nhịp tim đó vô cùng mãnh liệt, cứ như thể cô chính là người phụ nữ kia vậy.
Cô đang bị sao vậy chứ?
Chẳng qua hai người chỉ đang diễn kịch mà thôi, đóng giả là người yêu, hơn nữa, lúc này hai người đang bàn luận về vấn đề cửa sổ trên đỉnh xe.
Cô đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt nóng rực của mình, chỉ sợ để anh nhìn thấy phản ứng khác thường của bản thân.
“Khiến cho người ta làm sao?” Anh chuyên tâm lái xe, nét mặt không hề có chút thay đổi nào.
“Khiến cho người ta kinh ngạc. Là bị anh dọa cho khiếp hồn, ánh đèn chiếu trên khuôn mặt anh, lúc sáng lúc tối, tạo nên hiệu ứng vô cùng khủng bố”. Cô nói ra những lời trái sự thật, cố gắng che giấu mọi thứ. May mà anh không hề nhận ra sự dị thường ở cô, nếu không thì ngượng chín người!
“Thật sao? Tôi còn nhớ ban nãy có người nào đó vẫn luôn tán tụng rằng lái xe có cửa sổ trên đỉnh vô cùng lãng mạn”. Lời nói của anh bày tỏ đầy vẻ đắc ý, không hề có chút đồng cảm nào cả.
“Chẳng thèm nói với anh nữa!” Cô bĩu môi, đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đột nhiên nhận ra cảnh vật bên ngoài rất giống với con đường về nhà mình, chú tâm vào nhìn
“Đây không phải là khu nhà cô đang sống sao?”
Cô kinh ngạc quay sang nhìn anh rồi hỏi: “Hả? Hình như tôi chưa hề nói cho anh địa chỉ nhà mình!”
Tại sao cô lại có thể trì nộn đến mức bây giờ mới nhận ra, anh đang đưa cô về nhà mình chứ?
Chiếc xe từ từ dừng lại, anh nhìn thẳng vào đôi mắt của cô rồi bình thản đáp lại: “Vậy em cứ coi như tôi đã từng theo dõi em đi!”
Cô không biết nói gì thêm, lặng lẽ xuống xe, mím chặt hai môi lại. Vài giây sau, cô mới lên tiếng: “Cám ơn anh đã đưa tôi về nhà, anh cũng mau về đi. Đi đường cẩn thận…” Nói xong mấy câu khách sáo này, cô liền cúi đầu xuống, nhìn đôi giày của mình.
Anh bước đến trước mặt cô, chăm chăm nhìn cô vài giây rồi nói: “Sau này, những lúc về nhà muộn, không được một mình lái xe về nhà. Cứ để xe trong bãi đỗ của công ty, vô cùng đảm bảo”. Lời nói của anh chứa đầy sự quan tâm.
Cô ngạc nhiên ngước mắt lên, lẽ nào trước đó anh tức giận là vì điều này?
“Mau đưa di động cho tôi!”
“Để làm gì?” Cô nghi hoặc, nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy chiếc di động từ trong túi đưa cho anh.
Anh đón lấy, ấn vài nút rồi trả lại cho cô. Đôi mắt màu hổ phách ánh lên nét dịu dàng, tình cảm. “Bây giờ đã mười một rưỡi rồi, hy vọng mười hai giờ đêm hàng ngày em sẽ nhớ đến tôi một lần!”
“Tại sao phải nhớ đến anh?” Cô nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu.
“Bảo em nhớ thì cứ làm đi, ở đâu ra mà hỏi lắm tại sao, tại sao như thế? Như Hoa, ngủ ngon nhé!” Anh thì thầm lên tiếng từ biệt.
“Như Hoa cái đầu anh!” Cô định thần lại, giơ nắm đấm lên định đánh anh, thế nhưng anh đã ngồi vào trong xe, nhìn cô bật cười đầy hứng thú.
Sau đó, chiếc xe nhanh chóng biến mất nơi cuối đường.
Nhìn theo hướng chiếc xe dần khuất xa, cô vẫn luôn đắn đo, suy nghĩ một vấn đề. Khi nãy, có phải anh đã nháy mắt với cô? Phải chẳng là do cô hoa mắt, tại sao anh lại nháy mắt với cô? Mẹ kiếp, nhất định là ma làm rồi!
“Á…” Cô thét lớn rồi ôm chiếc ba lô đi lên tầng.
Khi về đến nhà, cô nhanh chóng đi tắm, sau đó nhảy lên giường, lúc này di động đột nhiên có tiếng réo lên, khiến cô sợ hết hồn.
Cô cầm lên xem. Thì ra là chuông báo thức, ánh mắt cô bất giác chú ý đến nội dung báo thức, không ngờ là: “Viên Nhuận Chi, đã đến lúc em phải nhớ đến tôi rồi!”
“Á…” Cô lại thét lớn lần nữa.
Mãi cho tới buổi tối ngày hôm nay, cô mới biết rằng, Kỷ Ngôn Tắc là một kẻ điên!
Kể từ hôm đó trở đi, gần như ngày nào Kỷ Ngôn Tắc cũng kéo cô ra ngoài hò hẹn, với lý do là muốn bồi dưỡng hiểu biết tình cảm giữa hai người, để tránh lộ sơ hở vào buổi tiệc mừng thọ.
Thi thoảng hai người đi ăn bữa tối giản đơn, thi thoảng lại lái xe dạo mát trên đường, có lúc lại đi mua sắm, tất cả đều là những cách thức hẹn hò đơn giản.
Sau mấy ngày tiếp xúc thân mật hơn, Viên Nhuận Chi nhận ra rằng, Kỷ Ngôn Tắc thật ra không hề đáng ghét như cô nghĩ, ngược lại còn nhận ra được không ít ưu điểm của anh.
Ví dụ như, khi đi qua đường cái, đối diện với những mỹ nữ gợi cảm, thân hình bốc lửa, anh không bao giờ liếc mắt qua nhìn. Hoặc giả, vào những lúc đi trong dòng người đông đúc, tấp nập, anh nhất định sẽ bao bọc cô đúng lúc, kịp thời. Hay như khi dùng bữa, anh nhất định sẽ tận tâm gắp thức ăn cho cô. Còn vào những lúc lái xe, anh nhất định sẽ mở cửa giúp cô, rồi thắt dây an toàn cho cô. Hoặc là, cho dù hôm đó cô có lái xe hay không, chỉ cần trời đã tối thì anh nhất định sẽ đưa cô về tận cửa nhà.
Trước đây, cô thường tưởng rằng anh có bệnh sợ bẩn và nhiều quái tật khác, vậy nên lúc nào cũng mặc áo sơ mi màu trắng, hay những bộ comple cùng kiểu dáng, màu sắc. Thế nhưng, lí do anh đưa ra vô cùng đơn giản mà lại rất đỗi bình thường, bởi vì hàng ngày không cần phải phiền não hôm nay phải mặc quần áo gì, đồng thời cũng chứng minh anh có trái tim thuần khiết, thủy chung, trước sau như một.
Tuy rằng nói chuyện với phụ nữ mồm miệng hơi độc địa, nhưng cô cũng vô tình nhận ra rằng, thì ra chỉ khi đối diện với những người phụ nữ bình thường anh mới lịch sự, khách sáo, còn lúc nào cũng thích tranh cãi cùng cô. Có lẽ, cô chính là một người khác biệt với anh. Đúng thế, chính anh đã nói rằng, cô chính là một người khác thường.
Dần dần, một thứ tình cảm lạ lùng đã bắt đầu sinh sôi nảy nở trong lòng cô. Hai từ “yêu đương” dần dần trỗi dậy trong trái tim cô. Nhưng rất nhanh, ý niệm này đã bị cô bóp chết không chút thương tiếc. Cô nhất định đã quá mệt mỏi, nên mới có suy nghĩ ngớ ngẩn đó.
Buổi tối mỗi ngày, cô không thể kiềm lòng mà đợi chờ khoảnh khắc mười hai giờ đến, chờ đợi tiếng chuông nhắc nhở kia vang lên rồi mới chịu đi ngủ. Cũng bắt đầu từ buổi tối hôm đó, sau khi anh đặt chế độ báo thức trong di động của cô, cô dường như cứ đến mười hai giờ lại bất giác nhớ đến anh, sau đó đi ngủ với nụ cười ngọt ngào, hạnh phúc trên môi.
Cứ như vậy, đã hơn mười ngày trôi qua. Cuối cùng, cô cũng nhớ tới việc mua que thử thai, liên tục thử nghiệm ba hôm liền, kết quả đều âm tính, điều này khiến cô nhẹ nhõm cả người.
Lúc cô nói cho Kỷ Ngôn Tắc chuyện này, khuôn mặt anh vẫn bình thản như mọi khi, không hề bộc lộ chút vui vẻ nào cả, mà chỉ lặng lẽ đáp một tiếng “ừm”. Đôi mắt màu hổ phách dường như cũng sầm sì lại.
Vốn dĩ ban đầu cô cảm thấy tâm trạng sảng khoái, vui sướng, thế như sau khi nhận được phản ứng lạnh nhạt của anh, lòng cô đột nhiên cũng trở nên rối bời, chẳng khác nào cuộn len bị chú mèo nhỏ cào loạn, không biết phải gỡ rối kiểu gì.
Thời gian nhanh như con thoi, vào buổi tối trước bữa tiệc mừng thọ, Viên Nhuận Chi mang theo chiếc váy trị giá hai ngàn tám trăm tệ của mình đi tới chỗ ở của Tằng Tử Kiều, nhờ vả cô bạn là lượt lại phẳng phiu giúp mình, không ngờ lại bị Tằng Tử Kiều từ chối thẳng thừng: “Mình cảm thấy ngày mai cậu mặc quần áo diễn tuồng đi thích hợp hơn!”
“Quần áo diễn tuồng? Cậu bảo mình nên hát tuồng để mừng thọ sao? Muốn mình mất mặt hả?”
“Thì vốn dĩ cậu với Kỷ sư huynh cũng đang diễn tuồng còn gì, vậy nên cậu mặc trang phục diễn tuồng đến dự tiệc là vô cùng thích hợp!”
Viên Nhuận Chi cuối cùng cũng hiểu ra được vấn đề. Thì ra Tằng Tử Kiều đang mỉa mai cô. Cô lấy chiếc gối ôm đập Tằng Tử Kiều một cái rồi nói: “Hừm, cậu đúng thật là thần kì, rõ ràng đã mất trí nhớ rồi, thế nhưng sao lại không quên mỉa mai, trêu ghẹo mình chứ?”
Tằng Tử Kiều nho nhã châm điếu thuốc rồi nói: “Điều này cho thấy rõ, người ta cho dù biến thành thế nào thì trong lòng mãi mãi có cậu!” Giọng nói vô cùng cuốn hút, vừa nói dứt câu, Tằng Tử Kiều cũng không quên nháy mắt đầy tình tứ với Viên Nhuận Chi.
Viên Nhuận chi cảm thấy ớn lạnh cả sống lưng, không ngừng xoa xoa hai cánh tay đang sởn đầy gai ốc rồi nói: “Cậu đúng là luôn khiến người khác chết vì kinh ngạc mà không thèm đền mạng. Bây giờ mình có thể tuyên bố một điều, cậu không phải mất trí nhớ mà bị hỏng não thôi. Mau là bộ váy này giúp mình đi. Nếu như cậu không giúp đỡ mình, mình nhất định sẽ lấy quần áo của cậu đi dự tiệc đấy!”
Tằng Tử Kiều nhìn thấy dáng vẻ hoang mang của Viên Nhuận Chi liền lên tiếng nhận xét: “Hình như cậu rất căng thẳng trước buổi tiệc mừng thọ lần này?”
“Làm gì có!” Viên Nhuận Chi cứng đờ cả thân người, lắp ba lắp bắp.
“Đúng rồi còn gì!”
“Còn lâu ấy!” Cô nheo mắt lại rồi nói thêm: “Tuy rằng đang diễn kịch, nhưng cũng không thể nào thất lễ quá được, huống hồ chi mình cũng không muốn bị người nhà của anh ta coi thường”. Cô nào có suy nghĩ đó chứ? Cô cũng chẳng hề căng thẳng, để tâm nhiều đến buổi tiệc lần này. Chẳng qua cô chỉ không muốn mặc áo phông với quần soóc bò đi dự tiệc mà thôi. Tuy rằng chỉ là đóng giả làm bạn gái của Kỷ Ngôn Tắc, nhưng cũng không thể để lại ấn tượng không tốt cho người nhà anh trong lần đầu tiên gặp mặt. Như vậy, không những làm mất thể diện của bản thân, mà cũng khiến anh mất mặt. Rõ ràng là như vậy, thế mà Tằng Tử Kiều lại nhận định theo ý kiến phiến diện kia. Hừm!
Viên Nhuận Chi không hề biết rằng, biểu hiện ngoài mặt đã bán đứng cô từ lâu. Rõ ràng, cô cảm thấy vô cùng căng thẳng, vậy mà còn cố tình giả vờ như không có chuyện gì.
Tằng Tử Kiều nhìn thấy bộ dạng này của Viên Nhuận Chi, cảm thấy cô cùng buồn cười, nên đi đến trước tủ quần áo, chọn một bộ lễ phục dự tiệc thắt đai cao màu đen đưa cho cô rồi nói: “Cậu mặc chiếc này đi!”
Viên Nhuận Chi ngây người nhìn bộ lễ phục màu đen đơn giản, sang trọng kia, khóe miệng co giật: “Mình đến tham dự tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của người ta, chứ đâu phải tham gia yến tiệc gì sang trọng, hào hoa, cậu chọn cho mình bộ lễ phục này làm cái gì chứ?”
Tằng Tử Kiều nhìn Viên Nhuận Chi bằng ánh mắt đầy kinh ngạc. Nếu như cô không nhầm, thì gần đây cô luôn chú tâm đến những tin bên lề, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Thiên Vũ tổ chức tiệc mừng thọ tám mươi sẽ diễn ra vào ngày mai. Trên đời này làm gì có chuyện gì trùng hợp đến thế? Kỷ Ngôn Tắc cũng mang họ Kỷ, nếu như cô nhớ không nhầm thì Kỷ Ngôn Tắc lấy theo họ mẹ, vậy thì bữa tiệc mừng thọ của người ta ngày mai đâu phải là bữa tiệc mừng thọ thông thường chứ? Điều khiến cô không thể ngờ nhất chính là con nha đầu ngốc nghếch Viên Nhuận Chi hoàn toàn không biết mình sẽ tham dự một buổi tiệc mừng thọ theo quy mô nào, đúng là phục cô sát đất luôn.
“Vậy thì cứ mặc chiếc váy nhăn nhúm này của cô đi. Bàn là đặt ở chỗ kia, cậu tự mình là đi, hoặc là cậu kêu Kỷ sư huynh thân yêu của mình tài trợ mua chiếc khác, dù gì cũng là việc của anh ấy mà!” Tằng Tử Kiều thu lại bộ lễ phục nọ, sau đó cất vào tủ quần áo thản nhiên như không. <