gấp, vươn tay ôm lấy cô, trở mình ngồi trên đầu giường, để cho Tang Đồng dựa vào lồng ngực của hắn ngồi trên người mình, cặp chân bền chắc hữu lực vững vàng giam cầm cô, khiến cho cô bị buộc mở lớn hai chân.
Cuối giường có một tấm gương được chạm trổ thật lớn, Tang Đồng vừa mở ra mắt, đối diện nó, nhất thời xấu hổ muốn chết.
Trong gương, cơ thể da thịt như tuyết, bị tứ chi của Lạc Hưởng Ngôn dây dưa quấn quýt lấy, cánh tay cứng rắn cường ngạnh vững vàng nắm ở ngang hông, một cái tay khác đang nhàn rôồ̃i chơi đùa trước bầu ngực trắng noãn mềm mại.
Hai tay Tang Đồng bao trùm trên cánh tay của Lạc Hưởng Ngôn, không hiểu trong thời gian ngắn ngủi, Lạc Hưởng Ngôn như thế nào thần không biết quỷ không hay mà đem hai người cởi sạch trơn.
Lạc Hưởng Ngôn chôn ở trên gáy của cô cắn cắn không ngừng, tay nắm ở ngang hông không an phận di động xuống dưới.
Tang Đồng nhất thời khẩn trương đè lại tay hắn, cà lăm khẩn cầu: “Đừng……”
Lạc Hưởng Ngôn không có ý tốt vuốt ve phần bụng mềm mại, ngón tay nguy hiểm tiến tới gần, cười trêu nói: “Đừng cái gì?”
Tang Đồng nhắm mắt lại không dám nhìn, nghiêng đầu nhỏ giọng thỉnh cầu: “Tắt đèn được không?”
Lạc Hưởng Ngôn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng đến rỉ máu trong gương, trong lòng cảm giác có một loại ngược đãi không tên.
“Mở mắt ra nhìn!”
Lạc Hưởng Ngôn vừa ra lệnh, vừa đem bàn tay đi xuống.
Lạc Hưởng Ngôn giở trò, vẫn không quên nói đến: “Như thế nào? Đây mới gọi là mạnh tay bẻ hoa!”
Tang Đồng nhìn hai chân nhỏ dài trắng noãn của mình bị tách ra thật to, nơi tư mật nhất nhìn một cái không sót gì, bị Lạc Hưởng Ngôn cổ động khiêu khích, ngượng ngùng khó chịu vô cùng, cố tình lại mê muội sững sờ không chuyển tâể̀m mắt được.
Lạc Hưởng Ngôn nhận thấy được đầu ngón tay ẩm ướt, bật cười đắc ý, không báo trước mộ̀t tiếng nào dùng sức, ngón giữa lập tức thâm nhập vào địa phương thần bí.
Dị vật xâm lấn cảm giác rõ ràng như vậy, mang theo loại khó chịu nói không nên lời. Tang Đồng phản xạ có điều kiện lui về phía sau tránh thoát, lại càng thêm đến gần lồng ngực nóng rực, ngang hông bị cái gì đó thô ráp chống đỡ, Tang Đồng bị dọa sợ thân thể lập tức cứng lại.
Lạc Hưởng Ngôn vừa thong thả ung dung co rút ngón tay chuyển động, vừa thở dài nói: “Thật là mềm dẻo có lực, cực kỳ nhạy cảm……”
Tang Đồng mắc cỡ toàn thân cũng nổi lên màu hồng đẹp mắt, trơ mắt nhìn Lạc Hưởng Ngôn chậm rãi lại thêm vào ngón tay.
Phía dưới có chút cảm giác căng đau, rồi lại giống như không hẳn là đau, xen lẫn cảm giác tê ngứa nói không nên lời cùng khoái cảm trước ngực, quét sạch thần trí của Tang Đồng.
Lạc Hưởng Ngôn cảm thấy không sai biệt lắm, máu nóng dâng trào lại tăng thêm ngón tay thứ ba.
Tang Đồng lập tức trừng lớn mắt, đáng thương cầu khẩn: “Đừng, đừng…… Đau……”
Lạc Hưởng Ngôn khuấ́y đ̣ộng bên trong nơi chậtt hẹp, cười xấu xa nói: “Mới bấy nhiêu mà đã không chịu nổi?”
Tang Đồng liền vội vàng gật đầu, khó nhịn rên rỉ: “Cầu xin anh, nhẹ một chút……”
Lạc Hưởng Ngôn vẻ mặt thành thật suy tư trong chốc lát, gật đầu một cái rộng rãi nói: “Vậy được rồi”
Nói xong rút ngón tay ra.
Tang Đồng không biết vì sao, trong lòng thế nhưng mơ hồ có chút mất mác, cảm giác căng đâể̀y bên vẫn còn lưu luyến, trống rôồ̃ng càng thêm khó chịu.
Lạc Hưởng Ngôn nắm một tay cô kéo xuống.
Tang Đồng kinh ngạc mở to mắt, nhìn chằm chằm Lạc Hưởng Ngôn trong gương hỏi: “Anh, anh muôồ́n làm gì?”
Lạc Hưởng Ngôn lộ ra nụ cười vô cùng tà ác, ác ma đủ mười phần, mang theo cảm giác yêu dị không nói ra được.
Hai ngón tay thon dài có lực của người đàn ông, vững vàng kẹp lấy ngón giữa mảnh khảnh của Tang Đồng, cùng nhau dò thật sâu vào giữa hai chân.
Lạc Hưởng Ngôn nhìn chằm chằm ánh mắt của Tang Đồng trong gương, chậm rãi hỏi: “Như thế nào? Ba ngón tay em không chịu nổi, hai cái lại không thỏa mãn được em…… Không bằng như vậy trung hòa lại, anh hai ngón, cùng em một ngón, lại vừa vặn chứ?”
Tang Đồng nói không ra lời, hình tượng này lực kích thích quá lớn, Tang Đồng cảm thấy có cái gì đó dọc theo bụng chảy ra, không nhịn được thanh âm có chút nức nở.
“Không cần……”
Lạc Hưởng Ngôn mang theo ngón tay của cô từ từ khuếch trương, châệ̉m rãi chơi đùa, ép khóe mắt Tang Đồng đều ngân ngâể́n nước mắt.
Ánh đèn sáng ngời, mặt kính bóng loáng, khiến hình ảnh vô cùng rõ ràng.
Ngón tay cảm nhận được ướt át khít khao, càng gia tăng cảm giác bị áp bức nơi nào đó.Tang Đồng nhìn trong gương cảnh sắc dâm mị, cũng chịu không nổi nữa bật khóc: “Van anh, không cần……”
Lạc Hưởng Ngôn tà khí cười một tiếng: “Gọi anh là ông xã, anh liền không khi dễ em……”
Lạc Hưởng Ngôn nghe vậy, thứ dưới thân đang chen lâể́n giữa bụng mình và lưng của Tang Đồng ma sát càng thêm cứng rắn đứng thẳng lên như lớn thêm một vòng.
Lạc Hưởng Ngôn hung hăng nhéo đỉnh nhọn đỏ tươi đôộ̀ng mê người, rút ra ngón tay, đầu ngón tay mang theo ra một đường chỉ tơ trong suốt.
Lạc Hưởng Ngôn cười tà bắt được cổ tay của cô để cho cô nhìn đầu ngón tay ướt át của mình: “Bà xã không kịp đợi à, ngoan, đừng nóng vội, bây giờ ông xã yêu em ngay đây……”
Nói xong, Lạc Hưởng Ngôn hung hăng nắm eo của cô, nhấc cô lên, sau đó nhắm ngay dục vọng sắp nổ tung của mình, nặng nề đè xuống.
“A ——“
Tang Đồng thét chói tai, móng tay sắc bén hung hăng quẹt làm bị thương mu bàn tay của Lạc Hưởng Ngôn, trong gương, vốn là trên mặt đỏ sắp nhỏ máu như mu bàn tay, lại như có thủy triều đi qua quét sạch, sắc mặt tái nhợt rơi nước mắt.
Lạc Hưởng Ngôn không thể tin nhìn chằm chằm cô, toàn thân cứng đờ, lập tức động cũng không dám động.
Tang Đồng khóc mắng to: “Khốn kiếp, đau chết mất, anh cầm thú!”
Lạc Hưởng Ngôn cười khổ, hắn so với cô cũng không tốàt hơn bao nhiêu, vốn là dục vọng căng đau tới cực điểm lại bị gắt gao xoắn chặt, bị nơi ướt át mềm mại kia mút vào từng chút, vừa đau đớn vừa thoải mái, kích thích hắn đến mức không ngừng tuôn mồhôi lạnh.
“Thật xin lỗi, anh không biết em là lần đầu tiên……”
Lạc Hưởng Ngôn chưa bao giờ nghĩ đến, cô và Lương Nguyên ở chung một chỗ năm năm,lại chưa từng trải qua chuyện tình dục. Lần đầu tiên khiến cho cô chịu đau đớn như vâệ̉y, Lạc Hưởng Ngôn quả thật đau lòng tới cực điểm.
Tang Đồng toàn thân cứng ngắc, động cũng không dám động, giống như đuôi cá bị người ta xuyên qua côộ̀t gôồ̃, hô hấp một chút thôi cũng có thể mang đến trận trận hỏa thiêu đau đớn.
“Đừng động! Đã bảo anh đừng động rồi mà!”
“Anh cũng không muốn như vậy, nhưng anh khống chế không được, chính nó muốn động đấy!”
Lạc Hưởng Ngôn nhìn bộ dáng thê thảm của cô, tâm có chút không đành lòng, muốn rút ra ngoài, nhưng lại không dám động, chỉ đành phải vươn tay vòng qua trước mặt, đặt tại nơi hai người chặt chẽ kết hợp thành thạo trêu chọc.
Dần dần, Tang Đồng cảm giác trừ đau đớn, có một thứ cảm giác khác châệ̉m rãi rõ ràng.
Nơi sâu nhâể́t trong thân thể rung đôộ̀ng, hòa cùng nhịp tim của mình, loại cảm giác kỳ dị này khiến đau đớn từ từ tiêu giảm, thay vào đó, là tê dại ngứa ngáy.
Lạc Hưởng Ngôn đương nhiên cũng cảm giác được cô buông lỏng, nhẹ nhàng động eo, chỉa vào địa phương mềm mại từ từ tiến quân.
Cảm giác chua xót theo cột sống truyền khắp toàn thân, hai chân Tang Đồng mềm nhũn, nặng nề ngồi ở trên người Lạc Hưởng Ngôn.
Hai người đồng thời rên lên một tiếng, Lạc Hưởng Ngôn đỡ eo của cô, nhẹ nhàng từ từ di chuyển.
Địa phương mềm mại nhất trên thân thể bị dục vọng cứng rắn nhất của Lạc Hưởng Ngôn tách ra, kiên định ra ra vào vào, Tang Đồng ngửa đầu thật cao, tựa sát vào trước ngực của hắn, trầm giọng rên r