hư vậy, nhưng lúc ở Đằng Long, cô vô tình biết được cha mẹ Tiết Lệ Viện mất sớm, là con gái độc nhất chỉ dựa vào đàn ông mà sống, không hề có anh em gì.
Nên ở đâu ra em họ và anh họ chứ?
Đuổi việc Tiểu Ứng là một quyết định khó khăn, cô biết Tiểu Ứng không xấu, đối với cô cũng rất tốt, nhưng ai cũng đều vì chủ của mình, bây giờ cô đã có người cần bảo vệ.
Cô không sợ mình và Tiết hồ ly căng thẳng? Không sợ chiêu này làm tổn thương Tiết hồ ly?
Bạch Lập Nhân theo thói quen định mỉa mai vài câu, nhưng mấp máy môi mà lại không nói gì.
Anh bây giờ, không biết là có tương lai với cô hay không, chuyện của cô, anh không nên nhúng tay vào quá nhiều.
“Không sao, em là nguyên lão ở công ty, mấy chuyện nhỏ này em tự quyết định là được”, thế là anh chỉ bày tỏ ngắn gọn.
Nhưng mấy đồng nghiệp ngồi cạnh đều cười, “Diệu Diệu của chúng ta càng lúc càng ra dáng bà chủ!”
Diệu Diệu bỗng lúng túng, lại không biết phải phản bác thế nào.
Những nụ cười ấy quá mờ ám, thực sự anh không ở lại thêm được nữa.
Quay lưng đi, mới được vài bước, thấy cô không theo thì lại ngừng.
“Em… không đến phòng anh à?”, giọng điệu không giống đang dò hỏi.
Sợ chân cô vẫn chưa khỏe, cứ ngồi đó mãi sẽ rất mệt. Hơn nữa…
“Không cần đâu, em vẫn chưa xong việc!”, cô khoát tay.
Bận lắm, cô không có thời gian nghỉ ngơi.
Cô là người quen thuộc nghiệp vụ công ty nhất, có mấy nhân viên sắp thôi việc, bây giờ cô đã nhận làm công việc của họ.
Anh không thể kiềm chế, thế là sa sầm mặt, rút văn kiện trong tay cô ra.
“Ban nãy chẳng phải đòi ôm sao? Không vào văn phòng thì làm sao anh cho em ôm?”, anh rất sĩ diện, nên giọng nói của anh gần như thoát ra từ kẽ răng, mặc cho ai dỏng tai lên nghe ngóng cũng không nghe rõ được.
Vào phòng, cô nằm nghỉ trước, anh tiếp tục làm việc! Chỉ cần cô nàng này không mệt, thì anh không ngại hy sinh nhan sắc!
Vì vẻ mặt nghiêm túc của anh mà Diệu Diệu bật cười. Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn này, lòng cô lại nở đầy những đóa hoa rực rỡ.
Sáng sớm, họ cùng tỉnh dậy, trên cùng một chiếc giường. Tối qua, cô quá mệt nên ngủ trước, còn anh không biết mấy giờ mới về giường nghỉ ngơi. Cô chỉ biết, lúc tỉnh lại đã nhận ra mặt mình áp vào lồng ngực anh, ngoan ngoãn yên lặng nằm trong vòng tay anh.
Từ sau khi hồi hồn, đây là lần đầu họ lại ngủ cùng nhau. Chỉ là, cô lúc này không thể nào lắng nghe nhịp tim đập như sấm dội của mình, không còn thời gian hưởng thụ cảm giác thân mật này.
Chưa kịp rửa mặt, cô đã chụp lấy điện thoại để đầu giường, gọi điện cho Trưởng phòng Ngô bên ngân hàng. Nhưng, rất bất ngờ, câu trả lời đối phương cho cô vẫn chỉ là hai chữ “Xin lỗi”.
“Anh thật sự không thể suy nghĩ thêm sao?”, mới sáng sớm, tâm trạng cô đã rơi xuống vực sâu.
Nhận lợi ích của người khác rồi, Trưởng phòng Ngô sau một đêm đấu tranh, đành nói sự thực cho cô biết.
“Anh nói là, thiên kim tập đoàn Mông Âu đã dặn dò hết trong ngành anh, không cho chúng em vay vốn ạ? Nếu không, họ sẽ dùng quan hệ trong kinh doanh, cấm vận ngân hàng anh?”, Diệu Diệu mở to mắt.
Trưởng phòng Ngô thở dài, xin lỗi, “Xin lỗi, thị trường của tập đoàn Mông Âu quá lớn, quan hệ lại quá rộng, chúng tôi không thể vì công ty các cô mà chuyển sang làm ăn ở ngành nghề khác được.”
Cúp máy xong, Diệu Diệu bàng hoàng tới mức không bình tĩnh nổi.
Mà người đàn ông nằm trên giường cũng lặng lẽ mở mắt ra.
Điện thoại của cô là loại máy Samsung, âm lượng trò chuyện quá lớn, cuộc điện thoại ban nãy anh đã nghe hết.
“Bạch Lập Nhân, chúng ta làm sao đây? Còn một khoản vay mười triệu tệ cuối cùng, ba ngày sau là tới kỳ rồi!”, cô hoảng loạn.
Hai mươi triệu có trong tay đã trả cho ngân hàng, nhưng nếu không vay được thì mười triệu còn lại làm sao mà trả đây? Còn nữa, lương công nhân, tiền thưởng cuối năm của nhân viên, các hóa đơn vải vóc trên chục triệu, trong vòng nửa tháng phải kết toán! Họ phải làm sao???
“Cô bảo Bạch Lập Nhân xuống nước, đi nài nỉ thiên kim nhà họ Đỗ đi, các cô không đấu nổi tập đoàn Mông Âu đâu!”
Câu cuối cùng của Trưởng phòng Ngô cứ âm vang trong họ, vọng lại không dứt.
***
Anh đang đợi ở quán cà phê.
Đúng lúc anh nóng nảy nhìn đồng hồ đeo tay lần thứ ba, thì cô gái xinh đẹp trong trang phục trắng muốt, cao quý như đóa hoa trong lồng kính xuất hiện sau khi trễ nửa tiếng, cuối cùng Đỗ San San cũng tới.
“Xin lỗi, em tắc đường!”, vừa ngồi xuống, đối phương đã giải thích một cách không chút thành ý.
Anh thay đổi khác ngày thường, ung dung, “Không sao, anh chỉ muốn trò chuyện với em một chút!”
“Chuyện gì? Em rất bận!”, Đỗ San San tỏ ra nóng nảy.
“Anh chỉ muốn hỏi em, trong sự việc này, em đã đóng vai gì?”, vẻ mặt anh càng lạnh nhạt, “Mẫu thiết kế có phải em lấy trộm?”
“Mẫu thiết kế, mẫu thiết kế nào?”, Đỗ San San hỏi, vờ như ngây thơ, “Công ty các anh mất mẫu thiết kế sao?”
Quả nhiên hệt như anh dự đoán, đối phương sẽ không dễ dàng thừa nhận, còn muốn bắt quả tang, tìm bằng chứng thì khá khó. Thực ra, chuyện đã tới nước này, không cần lằng nhằng với nhau nữa.
“Mục đích em làm thế này là gì?”, anh chỉ muốn biết.
“Chẳng có gì, phụ nữ mà, ai cũng có chút bướng bỉnh, thứ mà mình thích nếu đã không có được thì chi bằng hủy diệt”, cô ta nói rất ngây thơ.
Anh nghe thế, bỗng dưng muốn cười. Mọi người đã quen nhau hai mấy năm, lần đầu anh nhận ra, San San đúng là một thiên kim tiểu thư. Hóa ra trước kia, cô ta luôn đeo mặt nạ ngây thơ thánh thiện trước mặt anh. Đúng là vất vả!
“Em quyết định làm tôi phá sản?”, anh nhận ra, mình đến là sai lầm, thật không nên ôm chút hy vọng hão huyền mà hẹn cô ta ra.
Anh từng kiểm điểm, vì Diệu Diệu mà quả thực trong quãng thời gian vừa qua, anh đã rất không nể mặt người bạn cũ này. Anh ngỡ, cô ta chỉ vì buồn bã, nếu một câu xin lỗi có thể giải quyết vấn đề, anh không mong Diệu Diệu vì chuyện của anh mà mệt mỏi, lao lực.
“Chắc anh cũng biết, em có tiền, chỉ cần em chịu bỏ công suy nghĩ, muốn làm anh phá sản là chuyện rất dễ dàng”, Đỗ San San lại gần anh, nở nụ cười đắc ý, “Anh Lập Nhân, ai bảo anh có người cha có tiền nhưng lại không chịu dựa dẫm? Bây giờ ngay cả hậu thuẫn cũng chẳng còn!”
Không cần thiết phải nói nữa, anh đứng phắt dậy. Tính khí anh cứng rắn, dù có nhún nhường cũng vẫn không thể đi nịnh nọt một cô gái được. Chuyến đi ngày hôm nay là công cốc! Vì anh nhận ra, mười năm hai người đi bên nhau, đúng là một sai lầm.
Trong lòng anh, không còn tình thì vẫn còn nghĩa, nhưng hẳn nhiên là đối phương không nghĩ vậy.
Đúng lúc anh quay người bỏ đi thì Đỗ San San túm lấy tay anh.
“Anh Lập Nhân, anh không van xin em à?”, cô ta cười hí hí, hỏi.
Khóe môi anh chẳng buồn nhếch lên, rút tay ra định đi.
“Động Lực do một tay anh tạo dựng, nếu sụp đổ, anh không để tâm sao?”, Đỗ San San hỏi tới cùng.
Không để tâm? Nếu không thì anh ngồi đây làm gì!
Anh quay lại, nhìn cô, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Anh Lập Nhân, nghe nói mẹ Bạch vốn sức khỏe không tốt, kết quả khám mấy năm nay đều là thận có vấn đề!”
Ngay chuyện này mà cô ta cũng biết?
“Nếu anh phá sản, mẹ Bạch quá buồn, không kiểm soát được sức khỏe, biến thành suy thận, phải đi lọc thận thì anh làm sao có tiền để làm người con hiếu thảo?”
Suy thận cái đầu cô ta!
“Cô có vẻ quá quan tâm, suy nghĩ cho tôi nhỉ?”, anh cười lạnh.
“Liệu Diệu Trăn có biết không?”, vẻ mặt cô ta trở nên thương hại, “Cô ta biết thực ra anh không phải giàu có gì không? Nếu lấy anh, không chỉ một ngôi nhà mới cho ra hồn cũng chẳng có, mà còn cả một người mẹ chồng yếu đuối bệnh tật, bây giờ cả công ty cũng sắp phá sản, tương lai còn mong gì hạnh phúc không?! Đối với phụ nữ, tương lai như thế thật đáng sợ!”
Cô biết, cô biết hết!
Bạch Lập Nhân siết chặt nắm tay.
Chính vì Liệu Diệu Trăn biết hết nên anh mới thấy lòng tự trọng bị tổn thương!
“Anh Lập Nhân, anh bây giờ ngoài việc cho cô ấy một cơ thể mạnh khỏe, thì còn cho được những gì?”, Đỗ San San cười hỏi.
Một mũi tên trúng tim.
“Nói xong chưa?”, anh lạnh lùng hỏi.
Nói hết rồi, anh đi được chứ?!
Nhưng Đỗ San San chỉ nắm tay anh, không buông.
Lòng bàn tay có vật gì cứng cứng, anh cúi xuống.
Là một tấm thẻ.
Thẻ mở phòng khách sạn.
“Anh Lập Nhân, hay là, anh cho em mượn cơ thể mạnh khỏe của anh một đêm, mượn xong rồi, em hứa ngày mai chắc chắn anh sẽ nhận được điện thoại của ngân hàng! Như thế tình cảm của hai người, dưới sự bảo đảm của tiền bạc, chẳng phải ổn định sao?!”, Đỗ San San đề nghị giao dịch, cười rất kiều diễm, “Dù sao đối với đàn ông các anh, chuyện mua bán này chỉ lời mà không lỗ đó thôi!”
Liệu Diệu Trăn giật bạn trai cô ta, cô ta sẽ không để yên ổn!
Chỉ cần Bạch Lập Nhân mắc bẫy…
Đối với mối tình này, từ yêu sinh hận, Đỗ San San có cảm giác muốn phá hoại, hơn nữa cô ta muốn có được anh, sử dụng sức mạnh đánh đố anh!
Nếu như… anh chịu…
Tối nay, cô ta sẽ không khách sáo!
Nhìn gương mặt ngây thơ kia, anh không lạnh mà run.
Họ… thật sự đã từng quen biết ư?
Từng ngón từng ngón, trong vẻ mặt dần cứng đờ, sượng sùng của Đỗ San San, anh gỡ tay cô ta ra.
“Bạch Lập Nhân, anh!!!”, không biết điều hả?
Anh lại ngồi vào chỗ cũ, trong ánh mắt mừng rỡ của Đỗ San San, cô ta tưởng anh đã đổi ý.
Chỉ thấy anh lạnh nhạt xé vỏ khăn ướt để trên bàn, lau sạch từng ngón tay mới bị cô ta nắm lấy, với một vẻ mặt ghê tởm.
Sau đó, lịch sự ném khăn vào trong giỏ rác.
Khi Đỗ San San tái mét mặt, anh nhếch môi, “Tạm biệt.”
Không quay đầu lại, anh sải bước đi.
Vì có người đã tiêu tốn hết chút tình cũ duy nhất còn sót lại giữa họ.
Bỗng…
“Bạch Lập Nhân, anh đợi mà xem, tôi sẽ mua công ty của anh, bẻ gãy nó từng chút một!”, Đỗ San San điên cuồng gào thét sau lưng anh.
Anh lại sỉ nhục cô ta!
Trong tình huống này mà anh lại không quỳ xuống van xin, mà còn sỉ nhục lần nữa!
Ra khỏi quán cà phê.
Bỗng cảm thấy, thực ra nhìn kỹ, cho dù bị ô nhiễm nặng, thì bầu trời vẫn là màu xanh!
Lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.
“Ở đâu thế?”, anh hối hận rồi, buổi trưa lại rảnh rỗi hẹn Đỗ San San ra không bằng đưa cô đi ăn chút gì ngon để bồi bổ.
Gần đây, cô vì anh mà đẩy xe lăn chạy khắp nơi, quá vất vả.
“Em đang…”, cô gái bên kia ấp úng.
“Em đang ở đâu?”, anh lập tức cảnh giác.
“Em đang ăn cơm với một vị trưởng phòng ngân hàng, xem có cơ hội không?”, suy nghĩ mấy giây sau, lần này cô trả lời rất lưu loát.
Phải không?
Anh nhíu mày.
“Hai người ở đâu? Anh cũng tới”, anh yêu cầu.
“Không cần, anh không thể tới!”, cô kêu lên.
Anh không thể tới?
“Liệu Diệu Trăn, em nghe đây, dù người em gặp là ai, đừng nhận lời bất cứ người nào làm những việc mà em không thực hiện được!”, anh cuống quýt nói.