hận ra bên ngoài đang rất ồn ào. Điều này khác hoàn toàn với không khí buồn bã, rầu rĩ lúc trước.
“Diệu Diệu, cô gầy đi nhiều quá!”
“Diệu Diệu, bây giờ sức khỏe đã ổn chưa?”
Rất nhiều đồng nghiệp đều vây quanh một điểm trung tâm, bô lô ba la hỏi thăm không dứt. Mà cái người vốn nên ngoan ngoãn ở nhà, lúc này đang ngồi trên xe lăn, cười và trả lời từng câu hỏi quan tâm của đồng nghiệp.
Bạch Lập Nhân nhăn mày, bước tới, “Sao em tới đây?” Nghiêm khắc nhìn sau lưng cô, là mẹ anh.
Sức khỏe cô chưa ổn, mẹ không nên tự quyết định chứ!
Bà Bạch nhìn con trai vẻ hối lỗi, bất an. Bà vốn mềm yếu, không thắng nổi Diệu Diệu.
“Là em bắt bác gái đẩy em tới công ty! Em đến thăm mọi người, tiện thể xem thử có chỗ nào cần em giúp không?” Diệu Diệu sợ anh trách móc bà Bạch nên vội giải thích.
“Về nhà!”, anh ra lệnh.
Công ty giờ quá bất ổn, cô lại không khỏe, anh không muốn cô lo lắng trong tình hình này.
Các đồng nghiệp đều nhìn họ vẻ kỳ quặc. Dù sao Diệu Diệu đã lâu không xuất hiện, khó khăn lắm mới tới công ty, cho dù không hoan nghênh thì Bạch Lập Nhân cũng không nên tỏ thái độ như vậy.
Nhưng chuyện kỳ quặc hơn đã xảy ra.
“Có phải tình hình công ty hiện nay có phần căng thẳng?”, Diệu Diệu lo âu hỏi anh.
Ban nãy mấy nhân viên cũ đã nói với cô, chuyện vay vốn đã xảy ra vấn đề, rất nhiều nhân viên lại đòi thôi việc.
“Chẳng có gì quan trọng hơn sức khỏe của em, chuyện công ty anh có thể ứng phó”, nói xong, anh định đẩy xe lăn cô ra ngoài.
Nhưng cô đã giữ chặt tay anh. Anh đang định nói gì nhưng đã bị cô cướp lời.
“Bạn trai à, chúng ta cùng sánh vai tác chiến, được không?”, cô dịu dàng hỏi.
Hai chữ “bạn trai” vừa thốt ra, mọi người đều bất ngờ, hít vào một hơi.
Cô nhớ ra rồi? Không mất trí nhớ nữa?
Anh đang định mỉa mai mấy câu, nhưng chỉ trong tích tắc mà thôi, anh đã xúc động trước vẻ kiên định và dịu dàng nơi mắt cô.
Cô nàng này…
Sao lại tỏ ra cái vẻ mặt “dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra, cũng không chia xa”?
Anh không cần cô chịu khổ cùng anh!
Nhưng không hiểu vì sao, chữ “không” lại chẳng thốt nên lời.
Thế là cô cười, chủ động nắm tay anh, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
“Chỉ cần chúng ta có lòng tin, dù khó khăn nào, cũng sẽ qua đi”, cô nói với anh.
Một lời trúng hai đích.
Trước kia, khi cô gặp khó khăn, là anh luôn ở cạnh, lần này đến lượt cô trở thành động lực để anh gắng gượng đi tiếp.
Bỗng, các đồng nghiệp xung quanh định thần lại, bắt đầu xôn xao.
“Trời đất ơi, hai người bắt đầu yêu nhau từ khi nào thế? Khai mau!”
“Công tác bảo mật của hai người cũng giỏi thật đấy!”
“Khao đi, khao đi!”
Gương mặt gầy ốm của Diệu Diệu lại nở nụ cười rạng rỡ.
Đặc biệt kiều diễm.
Ánh mắt cô đảo một vòng.
Một, hai, ba, ba người có mối quan hệ tốt với cô, cô nắm chắc có thể thuyết phục họ về lý về tình mà ở lại công ty, vượt qua hoạn nạn trong thời điểm khó khăn nhất.
Bạch Lập Nhân rốt cuộc vẫn là đàn ông, tính khí anh lại cứng nhắc, công việc về công tác nhân sự, cô có sở trường hơn.
Nhưng bây giờ việc cấp bách phải làm là, “Phải đi ngân hàng sao? Ta cùng đi!” Cô ngước lên, nài nỉ.
Với bộ dạng cô bây giờ? Anh đang định từ chối.
“Bạn trai, tin em đi, chuyện năn nỉ người khác, anh không giỏi đâu”, cô lại nắm chặt bàn tay anh.
Có câu nói này rất hay, “Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”.
Tuy rằng họ chỉ mới bái đường mà thôi.
“Được, cùng đi!”, vì cô, mà trong lòng bỗng có một sức mạnh thật sự, khiến anh tin chắc rằng, cửa ải này họ nhất định sẽ vượt qua thành công.
Đúng lúc Diệu Diệu nở nụ cười khiến anh yên lòng, cô chú ý thấy trong đám người, có kẻ rụt vai lại, lúng túng lẩn đi thật nhanh.
Nếu cô không nhìn nhầm, người đó là Tiểu Ứng.
***
“Anh Bạch, cô Liệu, không phải chúng tôi không cho hai người vay vốn, mà là người đứng ra chịu trách nhiệm vay vốn của công ty đã xảy ra vấn đề!”, lời Trưởng phòng bên ngân hàng nói khiến hai người sững sờ.
“Chúng tôi có người đứng ra vay sao?”, anh cau mày.
Ban đầu “Động Lực” chẳng có gì, là Trưởng phòng cho vay của ngân hàng mới thành lập này chủ động tìm đến nơi, kiến nghị đến ngân hàng họ vay vốn bằng cách cầm một số thiết bị và nhãn hiệu.
Đối với “Động Lực” lúc đó, chính là miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
Thế là “Động Lực” có món tiền vốn đầu tiên, dựa vào số tiền đó, họ bắt đầu phát triển sự nghiệp ở quy mô rộng, và dần dần, đôi bên càng lúc càng tín nhiệm nhau, số tiền cho vay cũng từ một triệu tệ ban đầu dần dần nâng lên tới mức ba mươi triệu như hiện nay.
Lúc đó anh cứ ngỡ là gặp được thời cơ tốt, hóa ra anh thời đó trẻ trung cuồng nhiệt, nhưng vẫn quá ngây thơ.
“Mấy năm nay tập đoàn Đằng Long luôn là đơn vị bảo đảm cho ‘Động Lực’, sở dĩ không nói cho các anh biết là do ý của Bạch tiên sinh”, Trưởng phòng ngân hàng tiếc nuối, “Bây giờ Đằng Long đã khó giữ được, chúng tôi thực sự không dám cho các anh vay vốn được nữa.”
Không ngờ đây lại là sự thật.
Đứng phắt dậy, nắm tay của Bạch Lập Nhân siết chặt.
Không thể chịu đựng được, anh nắm lấy tay cầm xe lăn đẩy Diệu Diệu đang mấp máy môi muốn nói gì đó, sải bước đi nhanh ra khỏi ngân hàng.
***
Trong công ty, đèn bật sáng toàn bộ, mọi người đang trực chiến suốt đêm.
Anh xem hết từng mẫu thiết kế, muốn cầm bút sửa chữa, nhưng lại thấy mệt mỏi vô cùng.
Dựa vào lưng ghế, thở ra một hơi dài.
Nhìn giờ, rồi cau mày. Cho dù anh không nghỉ ngơi, cũng không thể để cô gái kia quá vất vả!
Túm lấy áo khoác vắt trên lưng ghế, mặc vào, anh quyết định đưa Diệu Diệu về nhà trước rồi quay về công ty làm thêm.
Đẩy cửa văn phòng ra, thấy bạn gái đang mím môi, chăm chú nghe điện thoại, “Trưởng phòng Ngô, anh nhận được thẻ chưa ạ?… Không có gì đâu ạ, anh đừng bận tâm, sắp sang năm mới rồi, đây là chút thành ý nho nhỏ của Tổng giám đốc chúng em.”
Anh nhíu mày.
Ban nãy trên đường về, bạn gái bảo anh dừng xe trước cổng ngân hàng, hóa ra thẻ mua hàng mà cô mua là vì mục đích này.
“Trưởng phòng Ngô, chắc anh cũng hiểu, ‘Động Lực’ của chúng em có thể đi đến hiện tại tuyệt đối không có chút quan hệ gì tới sự giúp đỡ của Đằng Long cả… Mọi người chúng ta luôn hợp tác vui vẻ bao năm nay, thực lực kinh tế, chính sách kinh doanh của Động Lực chúng em, năng lực của Chủ tịch và Tổng giám đốc chúng em, ai cũng thấy rõ! Bây giờ chỉ là đang gặp phải chút sóng gió mà thôi, Động Lực chúng em sẽ nhanh chóng có được phương án hữu hiệu nhất, vì sao anh lại không có niềm tin vào chúng em chứ?”
Không biết đối phương nói gì mà cô mỉm cười bình tĩnh, “Trưởng phòng Ngô, ‘Động Lực’ chúng em gần đây đang đàm phán về một mảnh đất, có kế hoạch năm sau sẽ mở rộng xưởng, nên chúng em mới gặp vấn đề về xoay vòng vốn. Nhưng chỉ cần qua được quãng thời gian này là Động Lực sẽ có tương lai xán lạn. Chúng em đã có xưởng rồi, anh nói xem, chúng em còn cần Đằng Long ra mặt giúp đỡ hay không ạ?”
Anh hơi nhướng mày.
Mở rộng xưởng? Với giá đất trên chục triệu tệ ở Ôn Châu? Lần trước Tiểu Vĩ uống say, không biết trời cao đất dày gì mà thổi phồng vài câu, ai ngờ bây giờ bạn gái lại nói như thật, còn tỏ ra rất thành thật, đến mức ngay cả anh suýt nữa cũng tưởng là công ty có kế hoạch lớn như thế thật.
Lời cô nói hình như đã có chút tác dụng, dù sao mấy năm nay, uy tín về trả tiền vốn của Động Lực vẫn khá tốt.
Hình như đối phương đã động lòng. Dù gì, bây giờ là xã hội thương nghiệp, ngân hàng cũng vậy.
“Trưởng phòng Ngô, bọn em không gấp, chuyện cho vay xin anh cứ suy nghĩ!”, nói xong, cô lịch sự cúp máy.
Vừa cúp máy xong, cô đã thở hắt một hơi.
Không sao, nếu cách này không ổn, cô vẫn còn cách khác, dù sao đi nữa, cho dù van xin, cô cũng phải xin cho được tiền vay vốn.
“Anh đưa em về nhà nhé”, anh đứng trước mặt cô.
Cô thấy anh, cười tươi như hoa, “Không cần, em đợi anh cùng tan sở.”
Anh lắc đầu, “Có thể anh sẽ làm suốt đêm.” Anh không thể rời công ty.
Anh biết, lúc mọi người đều muốn khóc, vì sao cô lại cười với anh.
Nhưng trong lòng anh vẫn không thể nhẹ nhõm được.
Thực ra anh không ngừng suy nghĩ, anh có thể cho cô điều gì? Bỗng trong một ngày, mọi kiêu ngạo của anh đều bị đả thương nặng nề.
“Vậy em ở lại với anh”, gương mặt cô vẫn là nụ cười ấy.
Nhưng anh bực bội nói, “Không được, em phải về nhà ngay.”
Ôm eo anh, tựa mặt mình vào người anh, “Bạn trai à, thực ra em không dũng cảm như anh nghĩ!”
“…”
Mặt cô thân thiết áp vào vùng bụng chắc khỏe của anh, khiến anh không thể động đậy.
“Em sợ bóng đêm, anh không ở nhà, em không dám ngủ.”
“…”
“Em ở lại đây, nhìn anh làm việc được không? Em hứa, em không làm phiền anh, buồn ngủ thì em sẽ ngoan ngoãn đi ngủ”, trong văn phòng anh có một góc nhỏ, lúc mệt mỏi thì cô có thể ngủ ở đó. Đương nhiên anh… cũng có thể cùng nghỉ ngơi.
Cô đã gọi điện thỉnh giáo Ninh Ninh có kinh nghiệm yêu đương phong phú nhất, lúc này đây cô phải làm sao mới ở lại bên anh được? Cô không muốn bị anh đẩy ra.
Ninh Ninh nói bốn chữ: Đeo bám quyết liệt. Nhưng cô càng tin vào bốn chữ khác: Lấy nhu khắc cương.
Chỉ cần cô đi theo tâm ý của mình, tin rằng bản thân có thể khiến anh cảm động, đừng nhớ đến những chuyện không vui, không hợp nhau của họ.
Bản thân cô như thế, dịu dàng đến độ chính cô cũng thấy sởn da gà.
Nhưng bó tay, tim cô mách bảo, cô muốn đeo bám người đàn ông này.
Đây là tình yêu chăng? Đây là cảm giác yêu một người chăng? Bạch Lập Nhân không chắc, anh chỉ biết, xưa nay vốn không thích bạn gái bám dính mình, mà bây giờ lại bị cô ôm đến nỗi tay chân bủn rủn.
“Được thôi”, anh ngượng ngùng kéo đôi tay mảnh mai ôm eo anh của cô xuống.
Cô không thấy xung quanh có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn hay sao? Trong văn phòng cứ ôm ôm ấp ấp còn ra thể thống gì?
“Thật nhỏ mọn, để em ôm một chút cũng không cho!”, cô khẽ than thở.
Biết anh xấu hổ, cô cũng không làm khó anh nữa, bèn cười hì hì buông tay, dù sao hai mục đích của cô đã đạt được rồi.
Mọi người đều đang theo dõi kịch hay, thế thì cô sẽ để cả nhà xem cho đủ.
Bây giờ để mọi người biết tình cảm kiên định của họ là rất có lợi cho sự ổn định của công ty.
“Em đuổi Tiểu Ứng rồi à?”, anh ngó quanh quất, nhìn xung quanh thấy thiếu một người.
Tiểu Trương phòng Kinh doanh lại ở lại, Tiểu Hoàng phòng Kế hoạch cũng đã quay trở về.
Cô nàng này rất to gan, nghe nói cô bảo với cấp dưới rằng nếu công ty không thể phát lương và tiền thưởng, thế thì số tiền đó cô sẽ gánh vác.
Cô lấy gì mà gánh nổi, nếu để bà Diệu biết con gái mình đã lấy danh tiếng của bà để hứa hẹn với kẻ khác, có lẽ sẽ tức điên.
Đúng là con gái là con người khác mà!
“Dạ”, cô gật đầu, “Xin lỗi, em đã tự quyết định.”
Buổi chiều cô đã nói chuyện với Tiểu Ứng, hỏi mấy câu, đối phương đều trả lời rất lúng túng.
Nếu cô đoán không sai, cô nàng Tiểu Ứng hướng ngoại, vui vẻ, nhanh nhạy, xã giao cực tốt kia là một con cờ mà Tiết Khiêm Quân đã đặt vào Động Lực từ lâu.