với Hạ Hà không thể tổ chức đám cưới, cha với bác Hạ đã bàn bạc rồi, để tránh người ta lời ra tiếng vào, lễ đính hôn làm đơn giản là được rồi.”
“Vậy là, chỉ mới đính hôn, chưa phải tái hôn nên con không thể báo cảnh sát bắt mình ư?!” Nụ cười mỉa mai hiện lên trên khóe môi anh.
“Hứa Ngạn Thâm, Chức Tâm đã chết rồi!” Hứa Cẩn Lễ quát lên giận dữ, “Dù con có chấp nhận hay không, nó cũng đã chết rồi! Con phải nghĩ đến tương lai của mình chứ!”
Nụ cười mỉa mai trên môi anh đông cứng lại.
“Phía cảnh sát chỉ nghi ngờ mà thôi.” Anh không thừa nhận.
“Nếu nó còn sống, con cũng không thể tìm ra nó, nó đâu có liên lạc với con đúng không?” Hứa Cẩn Lễ phơi bày hiện thực trước mặt con trai, “Con đâu phải là không đi tìm! Cả thành phố này đã bị con lật tung lên hết rồi, đến cha mẹ nó con cũng ngày đêm cho người theo dõi, nhưng, con có tin tức của nó không?! Một người, nếu không phải đã chết thì có biến mất không để lại chút giấu vết nào như vậy không? Nếu nó chưa chết, vì sao không tìm con, vì sao không báo bình an cho con biết?”
Từng câu từng chữ của cha như hàng ngàn mũi đao đâm vào tim anh.
Mặt không chút cảm xúc, anh siết chặt cây bút trên tay, cây bút như muốn gãy làm đôi.
“Đám cháy đó, vụ nổ đó, khiến cả tòa nhà đều bị thiêu rụi hoàn toàn, nó có thể thoát ra rồi mà không bị thương không?”
Mặt anh đanh lại.
“Dù nó thoát ra ngoài được, còn bệnh viện lớn nhỏ nào trong thành phố mà con chưa tìm đến? Cái làng đó, còn nhà nào con chưa từng hỏi qua? Không có ai cưu mang nó, không có ai bị thương được dân ở đó cứu! Con không nghe lời viện trưởng đó nói sao, trước tiếng nổ cuối cùng, nó như ngây ngây dại dại, ngồi bệt trên sàn nhà đã không còn muốn thoát thân! Mọi người đều nghi ngờ nó muốn tự tử vì con sống chết cũng không chịu ly hôn, chứng trầm cảm của nó mới phát tác trong trận hỏa hoạn đó!” Từng lời từng chữ của Hứa Cẩn Lễ sắc bén như dao cứa vào tim anh.
Nó là muốn tự tử!
Nét mặt anh không chút biến đổi.
“Dượng, dượng đừng nói nữa!” Hạ Hà vội vàng ngăn lại, van nài.
Tuy là sự thực nhưng nói ra thì quả thật rất quá đáng.
“Các người đi ra hết đi, có được không? Nghỉ phép lâu như vậy, bây giờ con rất bận.” Anh chỉ vào đống công văn chất cao như núi trên bàn.
“Ngạn Thâm…” Hạ Hà lo lắng cho anh.
Từ khi sự việc xảy ra cho đến giờ, anh quá bình tĩnh.
Anh nhìn thẳng cô, “Anh rất ổn.”
Cô không nói gì.
“Có thể ăn, có thể ngủ, cũng có thể làm việc, thế thì em có gì phải lo lắng chứ?” Anh thờ ơ.
Cảm giác mất đi người mình yêu thương nhất là gì?
Anh chỉ có thể nói, mất đi là một quá trình rời xa nhau.
Còn anh, trong quá trình đó, rất ổn, rất bình thản.
Hết giờ làm, anh về nhà, vừa tắm xong.
Đinh đoong!
Chuông cửa bị ấn từng chặp từng chặp liên hồi.
Tim anh thắt lại, nhà anh đã rất lâu rồi không nghe thấy tiếng chuông cửa.
Trước đây, có người, biết anh ở nhà, chẳng bao giờ dùng chìa khóa của mình để mở cửa, chỉ thích ấn chuông hoặc đập cửa rầm rầm.
Mặc áo choàng tắm vào, anh bước nhanh xuống lầu.
Cửa lịch kịch mở ra, tầm nhìn rộng mở.
“Hứa Ngạn Thâm, em mang một chai rượu vang đến cùng anh đón Giáng sinh đây này!” Một chai rượu vang đung đưa trước mắt anh, nụ cười xinh tươi lấp ló phía sau.
“Là em à.” Nét mặt anh bình thản trở lại.
“Ấy, anh đang đợi ai à? Nhìn thấy em thất vọng thế sao?!” Cô cố ý trêu chọc anh bằng giọng giận dỗi.
Còn như không phải người mà anh đang đợi, cô cũng cảm thấy có lỗi.
Không mời mà đến, Hạ Hà bước vào nhà anh. Nhà anh rộng khoảng ba trăm, không gian rộng rãi được trang hoàng rất phong cách.
Phòng khách, một chiếc sô pha màu sắc nhã nhặn phối hợp với mấy chiếc gối ấm áp được làm thủ công, chiếc bàn nhỏ xinh xắn, tinh tế phối với bốn chiếc ghế thấp bằng thủy tinh, phía trên trần nhà là chiếc đèn đủ màu sắc sặc sỡ.
Nhà anh rất ấm áp, vừa bước vào đã cảm nhận được, nữ chủ nhân của nhà này chắc chắn đã tiêu tốn không ít tâm sức.
Nhưng, bây giờ lại có cảm giác lạnh lẽo, trống trải khó nói thành lời.
“Sao em lại đến đây? Chút nữa anh phải ra ngoài rồi.” Anh nhíu mày, có chút bất ngờ.
“Anh không đi bar với em, em đành mang rượu đến đây!” Hạ Hà nhún vai, giả vờ không hiểu ý tiễn khách trong câu nói của anh, đi thẳng vào nhà bếp tìm hai chiếc ly chân cao, mở chai rượu, rót vào ly.
Anh cầm lấy ly rượu, ngồi xuống sô pha, “Em đã đến rồi, đúng lúc có chút chuyện, chúng ta cần nói với nhau.” Có những chuyện không thích hợp nói ở công ty.
Hạ Hà uống cạn trước, hồi lâu mới chậm rãi hỏi: “Chuyện gì?”
“Chuyện hôn sự của chúng ta.” Anh nhíu mày, “Em về nhà nói với bác Hạ là sẽ không có lễ đính hôn.” Chuyện thật hoang đường.
“Em đã nói rồi nhưng họ rất cương quyết.” Hạ Hà chẳng biết làm sao.
Không thể tìm được tiếng nói chung trong chuyện này với người lớn, cha cô đã nhắm Hứa Ngạn Thâm từ rất lâu rồi, nên không muốn vuột mất cơ hội này.
“Anh sẽ không đến đâu.” Làm mà như không làm, anh không muốn cô đến lúc đó bị xấu mặt.
Nghe nói thế, Hạ Hà cười bất lực, “Đến lúc đó hẵng nói.”
Cô hướng về anh nâng ly.
Anh uống cạn, sau đó lại rót cho mình một ly.
Một ly đầy nỗi cô đơn.
“Bụng đói uống rượu không tốt, chắc là chưa ăn tối phải không, em đi làm chút gì nhé!” Không đợi anh phản đối, Hạ Hà đã làm theo ý mình, chạy vào bếp.
Cô mở tủ lạnh, sững người, bên trong trống rỗng, một chai nước suối cũng không có.
Cô kéo kệ bếp, không có gạo cũng chẳng có mì, ngoài mì gói ra, chẳng có gì hết.
“Em đừng làm nữa, anh phải đi bây giờ rồi.” Anh nhắc cô.
Trong nhà, chẳng có gì để cô nấu cả.
“Anh đi đâu?” Hạ Hà quay lại hỏi.
Vừa nãy, ngón tay cô chạm vào kệ bếp, mới kinh ngạc phát giác, mặt kệ đã đóng một lớp bụi.
Anh đã bao lâu không gọi người giúp việc đến dọn dẹp căn nhà này rồi? Người giúp việc đâu? Cũng bị anh cho nghỉ việc rồi ư?
Có lẽ, căn nhà này giống với anh bây giờ, bề ngoài thì chẳng có gì khác thường, thật ra chỗ nào cũng đầy bụi bám.
“Có hẹn ăn tối.” Tuy còn một ít thời gian nhưng anh vẫn hy vọng cô có thể ra về.
“Vương Đan?” Giọng Hạ Hà hơi khàn đi.
Anh lạnh lùng gật đầu.
“Ngạn Thâm, anh thế này là thế nào?” Hạ Hà lo lắng, “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Cô càng ngày càng không thể hiểu nổi anh.
Mày nhíu lại, anh tỏ vẻ không muốn trả lời.
“Anh đã quên Chức Tâm rồi sao? Chúng ta vẫn phải tiếp tục tìm chứ! Một ngày không tìm thấy, chúng ta không thể bỏ cuộc!” Vì sao, anh lại bắt đầu có bạn gái mới rồi? Cô không hiểu, thật sự không hiểu.
Mặt anh đanh lại, mãi một lúc sau, anh mới hỏi bằng giọng rất u ám, “Em cảm thấy… có khả năng tìm được cô ấy sao?”
Hạ Hà bị anh hỏi, ngẩn ra, không biết phải trả lời thế nào.
Chẳng ai dám chắc chắn Chức Tâm vẫn còn sống cả.
“Thật ra, em cũng như anh đều biết rất rõ, cô ấy chết rồi, cho dù chúng ta có lừa người dối mình thế nào chăng nữa, cũng phải chấp nhận thôi.” Anh bình thản nhếch môi, đôi mắt đen hình như có gì đó đang vỡ vụn trong đáy mắt.
Cha nói rất đúng, là anh dồn chết cô.
“Thật ra, anh cũng rất muốn đi tìm cô ấy.” Anh cười khẽ.
“Em biết tâm nguyện duy nhất hiện giờ của anh là cô ấy trở về, trở về bên cạnh anh.” Hạ Hà đành mù quáng an ủi anh.
Anh lắc đầu nhè nhẹ, “Không, tâm nguyện duy nhất hiện giờ của anh là còn kịp để nói một câu.”
“Câu gì?” Hạ Hà sửng sốt nhìn anh chằm chằm.
“Anh hy vọng kịp nói với cô ấy, anh không hận cô ấy, cô ấy được tự do rồi.” Anh bình thản nói, “Nhưng, anh với em đều biết, anh đã không còn cơ hội này nữa.”
Giọng của anh, vẫn bình thản như thế, nhưng cô lại cảm thấy, một nỗi đau sâu sắc, mãnh liệt đang đè nặng trong anh.
Thật ra, cô hy vọng anh bộc phát ra thì hơn.
“Ngạn Thâm, anh phải đối diện với trái tim mình! Chẳng có ai bắt anh phải giả vờ bình thản, muốn khóc thì cứ khóc đi, chẳng có ai cười anh hết…” Hỉ nộ ái lạc, là phản ứng thường tình nhất của con người.
Hạ Hà cảm thấy bởi vì anh như thế nên tim mình đau nhói.
“Người đã chết rồi, còn khóc làm gì nữa.” Nhưng anh lại tự mỉa mai mình, “Là anh dồn cô ấy đến chỗ chết, mà còn khóc nữa thì chẳng khác nào mèo giả vờ khóc chuột.”
Nghe thấy thế, Hạ Hà kinh ngạc tột độ, “Ngạn Thâm, anh đừng nghĩ như vậy!”
Anh vẫn như vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiên.
Anh lại rót rượu vào ly mình, Hạ Hà vội vàng ấn lấy tay anh.
Bụng đói uống rượu chẳng khác nào tự hành hạ bản thân.
Nhưng, anh nhẹ nhàng gạt tay cô ra, “Hạ Hà, anh chịu đựng đủ rồi! Đã chịu đựng đủ cảm giác tỉnh táo này.” Tỉnh táo nhớ về một người, tỉnh táo cảm nhận nỗi đau giày vò, tỉnh táo khiến ngực anh biến thành băng giá.
Hạ Hà xót xa nhìn anh, vì sao, cô cảm thấy mắt anh đã không còn nhìn thế giới này nữa, linh hồn anh đã rơi vào một thế giới tối tăm khác.
Còn nữa, vì sao người anh chọn là Vương Đan – con gái của tập đoàn Cực Thịnh?
Hạ Hà bắt đầu lo lắng bất an, cô luôn cảm thấy mắt anh đang giấu điều gì đó, khiến cô rùng mình sợ hãi.
* * *
Đêm Giáng Sinh.
Trong nhà hàng sang trọng, ngồi đối diện với anh là một cô gái xinh đẹp thân hình bốc lửa, trang điểm lộng lẫy, chiếc áo cổ chữ V khoét sâu khoe bầu ngực căng tròn đầy khiêu khích với cánh mày râu.
Cánh đàn ông ở các bàn bên cạnh đều len lén liếc nhìn cô.
Vương Đan tự tin ngồi thẳng lưng ong, ngực ưỡn về phía trước, ánh mắt cô bạo dạn nhìn người đàn ông ngồi đối diện đang rất thản nhiên, điềm tĩnh trước nhan sắc của cô.
“Thật nhức đầu, sau khi cô nhi viện bị cháy, cảnh sát cuối cùng cũng không hỏi tới hỏi lui nữa nhưng cánh truyền thông vẫn cứ xoay quanh đề tài này mãi.” Vương Đan điệu đà.
Từ sau vụ án cô nhi viện bị cháy đến giờ, người ngoài và cảnh sát luôn hướng ánh mắt hoài nghi về phía tập đoàn Cực Thịnh, suy cho cùng, chuyện này quá trùng hợp, nhưng họ làm quá kín kẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Anh bình thản nói, “Có gì phải lo lắng đâu, họ muốn nói thì cứ để họ nói, dù gì tập đoàn Cực Thịnh cũng thừa sức để dẹp im chuyện này mà.”
“Anh không ra mặt giúp em sao?” Vương Đan lắc lắc cánh tay anh, “Chúng em thật oan ức mà!”
Truyền thông là lĩnh vực anh rất có thế lực.
Anh nhìn cô bằng thái độ vô cùng hờ hững, rất lâu sau mới trả lời, “Tôi không tiện ra mặt.”
“Cũng đúng, dù gì vợ anh cũng đã chết trong trận hỏa hoạn đó.” Vương Đan giả vờ quan tâm, cũng không miễn cưỡng anh.
Cô cũng biết, Hứa Ngạn Thâm mà ra mặt, tính chất của vụ này có thể khác trong mắt cảnh sát.
Mưu sát tội nặng hơn phóng hỏa.
“Nhưng em thật không hiểu nổi, trước đây anh luôn miệng nói yêu Chức Tâm, vậy mà bây giờ, chúng ta đã phát triển đến mức này rồi.” Khóe môi gợi cảm của Vương Đan nở nụ cười mà như không cười.
Anh chẳng tỏ thái độ gì, tiếp tục tập trung vào thức ăn trong đĩa.
“Anh có phải là quên cô ấy quá nhanh không?” Vương Đan cười trộm, không muốn bỏ qua bất kỳ cơ hội nào chứng minh sức hút của mình.
Anh đặt dao nĩa xuống, vừa thong thả lấy khăn ăn lau tay vừa từ tốn nói, “Từ lâu, tôi đã nói với cô ấy, nếu cô ấy dám chết, tôi sẽ lập t