br/>Cử chỉ rất đơn giản này làm cô nhớ lại tuổi thơ cùng chơi trò trốn tìm với các bạn.
“Đến phòng tôi nhé?” Cậu hỏi cô.
Bây giờ cậu không tiện đứng ở ngoài lâu, cô nam quả nữ, tuy đường đường chính chính nhưng cô vẫn khó tránh khỏi có chút kiêng dè.
Nhưng, “Dĩ nhiên!” Cô không suy nghĩ nhiều như vậy.
Cậu là bạn của cô, là một người bạn có thể hoàn toàn tin tưởng, tâm hồn đồng điệu.
Cười nhẹ, gương mặt cậu thấp thoáng lúm đồng tiền, đi phía trước dẫn đường.
Rẽ vào một hành lang rất dài, cô theo cậu bước vào một ngôi nhà nhỏ, tiếng sàn gỗ vang lên lạo xạo theo từng bước chân cô.
“Nhẹ một chút, bọn trẻ ngủ hết rồi.” Cậu vừa đi vừa dặn cô.
Cậu mở cửa một căn phòng rộng như một lớp học trong trường, có khoảng hơn hai chục chiếc giường, hầu hết mỗi chiếc giường đều có một đứa trẻ nằm.
“Lúc còn nhỏ tôi cũng ngủ ở đây.” Cậu mỉm cười với cô.
Cô hiếu kỳ nhìn xung quanh.
Bên trong rất yên tĩnh, bọn trẻ quả thật đã ngủ say.
Chỉ có một chiếc giường trong cùng, một đứa bé trai hình như nằm mơ gặp ác mộng giật mình tỉnh giấc, mở đôi mắt ngái ngủ, tay kéo chăn, đờ đẫn ngồi trên giường.
“Phi Phàm, lại không ngủ được à?” Cậu nhẹ nhàng bước vào trong, nhẹ nhàng hỏi.
Đứa bé trai thẫn thờ nhìn cậu, sau đó lặng lẽ gật đầu.
“Đếm cừu thử xem!” Cậu xoa xoa đầu đứa bé, sau đó đặt đứa bé nằm xuống, đắp chăn cho nó.
Đứa bé rất yên lặng, rất ngoan ngoãn, đờ đẫn nhắm mắt lại.
Bước rón rén, cậu dẫn cô đến một căn phòng nhỏ đằng sau.
“Sau này, viện trưởng cảm thấy tôi đủ lớn rồi nên cho tôi căn phòng nhỏ này.”
Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ.
Đây là phòng chứa đồ được sửa thành phòng ở, hơi tối, vật dụng sinh hoạt cũng rất ít ỏi. Một chiếc bàn vuông thấp, một chiếc giường đơn đặt ở giữa phòng, khiến căn phòng 10m2 trông rất chật chội, trên sàn nhà có một tấm đệm ngồi, bên cạnh là một kệ sách hình tam giác được ghép bằng giấy thùng các-tông dày chất đầy sách.
Trong phòng không có điều hoà, rất nóng.
“Uống nước không?” Cậu quay người, lấy một bình nước suối trong chiếc tủ lạnh nhỏ chốc chốc lại vang lên tiếng chạy motor đưa cho cô, “Chỉ có nước suối thôi, những thức uống khác và kem đều bị bọn trẻ ngoài kia ăn sạch rồi.”
Thái độ tự nhiên, như thể cậu đáng lẽ ra phải ở trong căn phòng nhỏ và sơ sài này mới phải.
“Cảm ơn.” Cô cười.
Scandal lớn như vậy bùng phát, đến cô cũng bị các bản tin hằng ngày đè đến không thở nổi, nhưng gương mặt cậu lại chẳng có dấu vết của sự lo lắng.
Có thể nhìn ra, tâm trạng của cậu đã khá lên rất nhiều.
“Từ Nhân Thư cũng biết cậu ở đây?” Cô có chút lo lắng.
Cậu từng nói, Từ Nhân Thư là con trai của viện trưởng cô nhi viện.
“Anh Từ rất ít khi đến đây, mẹ viện trưởng không bán đứng tôi đâu.” Cậu cười, đôi mắt sáng như chưa từng gặp phải bóng đêm.
Vừa ngồi yên vị trên chiếc đệm, cô đã vội vàng hỏi những điều giấu trong lòng bấy lâu, “Vì sao không giải thích với báo giới? Tôi tin cậu không phải là người như vậy!” Đừng nói là bảo bạn gái ngủ với người khác để nổi tiếng, dù là bản thân cậu, cô nghĩ cậu cũng có một sự lựa chọn đàng hoàng.
Cậu không phải là chàng trai nông cạn, ham mê danh vọng, cũng không phải là người bất chấp tất cả để thành công.
Cậu hiểu cuộc sống, hiểu cuộc đời là thế nào, lại càng hiểu thứ gì có thể hy sinh, thứ gì không thể bán đứng.
Đó là cậu trong mắt cô.
Tuy quen biết chưa lâu, nhưng trong mắt cô, cậu là một chàng trai sống rất nghiêm túc.
Nhưng, câu nói của cô khiến nụ cười của cậu đông cứng lại.
Rất lâu, rất lâu sau cậu mới lên tiếng, khó khăn thừa nhận, “Phần lớn, đều là sự thật.”
Cậu quả thật đã dựa vào mối quan hệ nhơ nhuốc đó để trở thành “Ảnh” trong Truyền kỳ.
Cậu quả thật đã không dựa vào thực lực của chính mình.
Đó là sự thật.
Là sự thật mà chính bản thân cậu vừa mới biết đây.
Cô bất ngờ, quá bất ngờ.
“Sao có thể như thế?” Chẳng lẽ, cô đã nhìn lầm người rồi sao?
Cậu cụp mắt, im lặng.
Cô sẽ xem thường cậu ư? Đến ngay bản thân cậu cũng phải mất một thời gian rất lâu mới chấp nhận được sự thực này.
Cậu luôn nghĩ rằng mình sống rất đàng hoàng, nhưng thì ra không phải như vậy.
Ban đầu, cậu rất phẫn nộ, không thể tha thứ cho Nhan Hiểu Tinh, nhưng còn có thể thế nào đây? Tất cả đã xảy ra rồi, cậu không thể thay đổi được.
Cô không vội kết tội cậu.
“Là Thiên Tinh?” Chức Tâm cẩn thận hỏi.
Cô có trực giác của phụ nữ.
Nếu cậu tự nguyện tin tưởng cô, tự nguyện nói với cô.
Chức Tâm tin, bạn là để giúp đỡ nhau, an ủi nhau chứ không phải để chà đạp, bán đứng nhau.
“Ừm.” Cảnh gật đầu.
Cậu tin tưởng cô.
“Trước khi chuyện xảy ra, cậu không biết có đúng không?” Có thể hỏi như thế là vì cô tin tưởng vào nhân phẩm của cậu.
Có rất nhiều chuyện, kết quả giống nhau nhưng quá trình thì có rất nhiều khác biệt về bản chất.
Ví dụ như anh.
Ví dụ như Hứa Lãng.
Phản bội, bán đứng, có thể có rất nhiều hình thức.
Cậu im lặng rất lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
Cả thế giới này có thể hiểu lầm cậu, cậu có thể không giải thích, nhưng cậu không hy vọng cô nhìn cậu bằng ánh mắt miệt thị.
Trong căn phòng thật ra cũng có một công cụ hiện đại, là chiếc laptop đặt trên bàn, là mẹ viện trưởng cho cậu mượn để tiện cho công việc của cậu.
Cậu đã xem, blog của cậu bị tấn công bởi những lời lẽ độc địa nhất trên đời này.
“Vậy là được rồi, chúng ta sống không hổ thẹn với lòng là được.” Chức Tâm nở nụ cười, lòng bỗng thấy xót xa cho cậu.
Cô hiểu rất rõ cảm giác đó, cảm giác bị ép buộc phải chấp nhận sự thật.
“Lúc chưa nổi tiếng cậu sống ở đây?” Cô nhìn xung quanh, nhẹ nhàng chuyển đề tài.
Thật ra, căn phòng này nhìn một lúc cảm giác rất thoải mái, giống như con người cậu vậy.
“Đúng vậy.” Nhận ra cô không quen với cái nóng bức trong căn phòng, cậu mở cửa sổ, để gió mát thổi vào, “Những đứa trẻ trong viện chúng tôi, chỉ cần có năng lực đều trả tiền thuê phòng cho viện trưởng.” Ra ngoài thuê phòng chi bằng thuê ở đây, có thể giảm bớt gánh nặng cho viện trưởng.
Khi đủ sức làm thêm rồi, cậu không ăn không ở không trong cô nhi viện.
“Thế còn… cô ấy?” Chức Tâm hỏi.
Cô nhớ, cậu từng nói, năm mười sáu tuổi, Thiên Tinh bị cha mẹ nuôi đuổi ra khỏi nhà nên cùng cậu sống ở đây.
“Cô ấy ngủ trên chiếc giường này, tôi ngủ dưới đất.” Cậu không định giấu giếm.
Trong căn phòng nhỏ này ư?
Chức Tâm kinh ngạc.
“Mỗi khi hè đến, muỗi trong phòng rất nhiều, lại không có điều hoà, cô ấy thường ngủ đến nửa đêm, tủi thân ngồi dậy khóc.” Cha mẹ nuôi của Thiên Tinh khá giả, nên khi trở về cô nhi viện, cô đã không thể thích ứng được.
“Là… vì như thế sao?”
Vì, không chịu nổi nghèo khó, nên mới đành bán đứng chính mình?
“Khả năng thích nghi của mỗi người khác nhau, chỉ là, mẹ viện trưởng đã vì chúng tôi mà bỏ ra rất nhiều.” Cậu không muốn nói xấu Thiên Tinh.
Chức Tâm lại nhìn xung quanh, “Cậu quyết định trốn mãi ở đây sao?” Sức mạnh của truyền thông rất đáng sợ, nếu không trốn đi một thời gian, chắc chắn sẽ bị giày vò đến nổ tung.
Nhưng trốn trong cô nhi viện không phải là cách thoả đáng, khoan hẵng nói đến cô nhi viện là một nơi khá công khai, huống hồ gì không bao lâu, chiếc mũi thính của paparazzi sẽ đánh hơi được nơi mình canh giữ chỉ là “vườn không nhà trống”, mục tiêu bao vây đầu tiên chắc chắn sẽ là cô nhi viện.
Cậu cười nhạt, “Tôi cũng sợ họ sẽ tìm đến đây làm phiền viện trưởng và bọn trẻ, cho nên tôi sẽ nhanh chóng rời khỏi đây.”
“Bạn bè đều ở cùng với cha mẹ, nếu ở nhờ sẽ rất bất tiện. Tôi định nhờ anh Mạc tìm phòng…” Nhưng muốn tìm được nơi thích hợp vừa kín đáo lại vừa thuê ngắn hạn thật không dễ dàng gì.
Cô nghiêng đầu suy nghĩ, có một ý định.
“Cha mẹ tôi đang ở xa, nhà đang rất vắng vẻ. Hàng xóm bên cạnh mười mấy năm, rất quen thân với tôi, cậu ở đó rất an toàn, không xảy ra chuyện gì đâu.” Cô càng nghĩ càng thấy ý định của mình không tệ chút nào, hào phóng hỏi, “Cậu có muốn dọn đến không?”
Dù gì cậu nhiều nhất cũng chỉ ở vài tháng, đợi sự việc lắng xuống, cậu có thể trở lại với cuộc sống vốn có của cậu, nếu ra ngoài thuê phòng sẽ rất phiền phức.