Tử Duệ là người như thế nào tôi hiểu rõ hơn ai hết. Còn về thái độ của mẹ kế đối xử với anh, Lý Tử Duệ tuyệt đối không bao giờ giống như vậy! Còn nữa, anh muốn đòi lại Đồng Đồng, vậy thì cái đại gia tộc đằng sau lưng anh có chấp nhận không? - Hi Hiểu cười khẩy. - Năm xưa Kiều Việt đã ra giá bao nhiêu để anh về bên cô ta, tôi tin rằng anh vẫn chưa quên đâu. Một thiên kim đại tiểu thư như vậy, chỉ mong nhốt chặt anh trong tay, sao lại có thể chấp nhận một đứa con rơi của anh ở bên ngoài cơ chứ?
Câu nói này rõ ràng đã cứa sâu vào nỗi đau của Lục Kỳ Thần. Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở gấp gáp giống như một con báo đang quằn quại cố gắng đè nén cơn đau của mình xuống. Hi Hiểu cảm thấy trong lòng đau nhói, cảm giác như có ai đó xát muối vào vết thương năm xưa.
Đối mặt với người đàn ông mà cô đã từng yêu thương tha thiết, cô cũng đâu nhẫn tâm dùng những lời nói sắc nhọn ấy để đâm sâu vào vết thương của anh. Thế nhưng chuyện đã đến nước này, mỗi câu nói của cô, là một sự đả kích, cũng là một sự bất lực.
Cô không tin là Lục Kỳ Thần lại không biết tình hình trước mắt. Anh ta có được ngày hôm nay đâu có dễ dàng gì, chỉ cần một chút sơ suất thì kết cục sẽ là thất bại thảm hại.
- Lục Kỳ Thần, tôi sẽ đối xử tốt với Đồng Đồng, Lý Tử Duệ cũng như vậy. Cho dù chúng tôi có một đứa con khác thì tình yêu dành cho nó vẫn còn nguyên vẹn như ban đầu. - Nhớ lại vẻ mặt của Lục Kỳ Thần lúc nhìn thấy Đồng Đồng, Hi Hiểu lại thấy chua xót. - Anh và Kiều Việt rồi cũng sẽ có con, vì vậy... - cô thở dài, - anh sẽ quên dần đứa con gái Đồng Đồng này! Lục Kỳ Thần, hiện giờ tôi đang rất hạnh phúc, anh cũng cần có hạnh phúc. - Hi Hiểu cắn chặt môi. - Lúc đó chúng ta đã nói thế nào anh quên rồi sao? Anh nói anh mãi mãi không bao giờ hối hận... vậy thì, xin hãy đừng để chúng tôi trở thành sợi dây trói buộc anh!
- Vì vậy, hi vọng anh mãi mãi hạnh phúc. - Hi Hiểu mỉm cười. - Tạm biệt!
Nếu như cô nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tiên cô nói hai từ tạm biệt ở trước mặt anh. Trước đây luôn là Lục Kỳ Thần nói lời tạm biệt với cô trước, sau đó cô cũng chỉ ậm ừ phụ họa theo.
Hai người từng cho rằng đó chính là một hẹn ước ngầm ngọt ngào nhất.
Lần cáo biệt trong điện thoại này không biết tại sao lại khiến cho cô có cảm giác như ân đoạn nghĩa tuyệt vậy. Sự dứt khoát này cũng từng xuất hiện trong cái đêm mà hai người nói lời chia tay. Rõ ràng là không nhìn thấy khuôn mặt của Lục Kỳ Thần nhưng không hiểu sao trước mắt cô cứ hiện ra đôi mắt quen thuộc ấy, tuyệt vọng và thê lương.
- Bà chủ... bà chủ không sao chứ? - Dì Cố ngạc nhiên nhìn Hi Hiểu thất thểu đi vào. Hi Hiểu hơi ngẩn người rồi vội vàng đưa tay lau khóe mắt. Đầu ngón tay còn vương lại dòng nước mắt nóng hổi, lúc này cô mới biết rằng mình đã khóc.
- À, không sao... - Hi Hiểu sụt sịt rồi nhanh chóng lảng sang chuyên khác. - À phải rồi, chuyện này dì đừng nói với Tử Duệ nhé! Có một người bạn học của cháu xảy ra chuyện nên cháu hơi buồn chút thôi mà! Nếu như Tử Duệ biết cháu vô duyên vô cớ khóc lóc, anh ấy lại mắng cháu mất!
Dì Cố gật đầu lia lịa rồi ôm Đồng Đồng đi vào phòng. Một mình Hi Hiểu ở lại phòng khách, cô ngây người trên ghế, nghĩ lại những gì mà Lục Kỳ Thần vừa nói trong điện thoại, trong lòng cô lại có một dự cảm không lành.
Đây là lần đầu tiên Lục Kỳ Thần nói thẳng thắn chuyện của Đồng Đồng như vậy, hơn nữa ngôn từ lại có vẻ khá gay gắt, thái độ rất cứng rắn. Mặc dù Đồng Đồng danh chính ngôn thuận đã là con gái của cô và Tử Duệ nhưng không hiểu sao trong lòng cô vẫn có cảm giác hoang mang lo sợ. Không biết chuyện của Đồng Đồng liệu có thể chấm dứt ở đây không?
Nỗi lo lắng này, dần dần như tảng băng nổi lên mặt nước trong cuộc sống của Hi Hiểu.
Hi Hiểu sửa lại bản đề án thiết kế cho hoạt động khởi công công trình để Lý Tử Duệ sau khi đi Hồng Kông về sẽ giao nộp cho bên đối tác. Trong mắt của Hi Hiểu, cái đề án này vốn dĩ chẳng cần thiết phải sửa chữa nhiều, chỉ có mỗi trọng tâm tuyên truyền qua thông tin đại chúng là chưa phù hợp với tư duy của Lục Kỳ Thần. Theo những hiểu biết của cô về Lục Kỳ Thần, hoạt động lần này phải làm sao cho có văn hóa, có chiều sâu, đủ để xóa bỏ nỗi nhục nhã và vất vả của anh ta những ngày tháng trong tù.
Thế nhưng điểm này, những trợ lí thiết kế đó hoàn toàn không hiểu được. Chính vì vậy mới nảy sinh những sai sót.
Nhưng Hi Hiểu thật không ngờ, Lục Kỳ Thần mà cô hiểu rõ chỉ là Lục Kỳ Thần trong quá khứ.
***
Thấy Lý Tử Duệ mang bản đề án về nhà, Hi Hiểu kinh ngạc hỏi:
- Qua rồi à?
Cho dù là có được thông qua thì cũng không thể nào kí duyệt đề án ngay tại chỗ được. Tất cả những chi tiết có liên quan đến phần dự toán rồi các chi tiết hoạt động đều cần phải xem xét kĩ lưỡng rồi mới quyết định được.
Hi Hiểu đang trầm ngâm thì giật minh nghe thấy tiếng "phịch", Tử Duệ ngao ngán ném tập đề án xuống bàn:
- Qua cái đầu ý!
Hi Hiểu chồm đến, vớ lấy tập đề án xem. Cái dấu "x" đỏ chói đập vào mắt cô, bên dưới là chữ kí rồng bay phượng múa của Lục Kỳ Thần.
Không chỉ không qua mà còn trực tiếp gọi điện cho Tôn Bồi Đông... - Tử Duệ bực bội ngồi phịch xuống ghế sô pha. - Không hiểu hôm nay Lục Kỳ Thần uống nhầm thuốc gì mà chỉ xem qua đã trợn mắt nạt nộ. Lúc quở trách anh có lẽ anh ta còn nể mặt em nên không chỉ trích quá gay gắt. Nhưng anh vừa mới phân tích có hai câu mà anh ta đã gọi điện thẳng cho Tôn Bồi Đông rồi! Nói là cái đề án khởi công này đã sửa đổi đến hai lần, ngày khởi công đã gần kề rồi, nếu đề án còn không được thông qua nữa sẽ hủy bỏ tư cách đại diện của chúng ta!
- Hủy bỏ tư cách đại diên á? - Hi Hiểu kinh ngạc thốt lên: - Nghiêm trọng vậy sao?
- Thực ra cũng không thể trách anh ta nghĩ quá nghiêm trọng được... - Tử Duệ hạ giọng. - Ngày khởi công đã định đang gần kề, theo lí mà nói thì hiện giờ nên bắt tay vào thực hiện rồi mới phải, thế mà hiện giờ tất cả các hoạt động vẫn chỉ nằm trên giấy tờ.
- Anh ta không thông qua, có nói rõ lí do không?
- Có nói, em còn bảo anh ta coi trọng văn hóa. - Tử Duệ đưa mắt lườm Hi Hiểu: - Khẩu vị của người ta thay đổi rồi!
- Thay đổi khẩu vị á?
- Trước đây thì nói là bắt đầu từ khái niệm, trọng điểm là tuyên truyền văn hóa và không khí bối cảnh của Thừa Trạch, truyền đạt khái niệm khai thác hạng mục cho quần chúng biết. Nhưng hôm nay Lục Kỳ Thần đột nhiên nói anh ta không đủ chi phí cho sự lặp lại này. Nếu như quá trình khởi công mà chỉ chú trọng mấy cái thứ văn hóa vớ vẩn ấy thì chẳng khác gì lãng phí tiền đầu tư của họ! - Lý Tử Duệ thở dài. - Anh ta vẫn luôn nói rằng hiện nay đang khủng hoảng tiền tệ, bọn họ đã đầu tư vào đó không ít tiền. Nếu như cứ phải cầu kì chuyện tuyên truyền trước khi khởi công rồi mới bước vào chủ đề chính thì cả hai tập đoàn đều không thể gánh nổi chi phí ấy!
- Vậy ý của anh ta là trực tiếp đi vào chủ đề chính?
- Đúng vậy! - Tử Duệ gật đầu. - Ý của anh ta là như vậy, nói gắn gọn có nghĩa là: đi thẳng vào chủ đề!
Hi Hiểu đập bốp vào tập đề án trên bàn:
- Đùa nhau à? Với thị trường nhà đất u ám như hiện nay, tự nhiên đi tuyên truyền ầm ĩ điểm nóng của hạng mục ngay từ khi khởi công xây dựng, đợi đến khi công trình chính thức được đưa ra bán sẽ khó tránh được quần chúng nảy sinh tâm lí chán ghét... - Hi Hiểu thở dài. - Có người nào có thể chiu đựng được việc có một người khác cứ lảm nhảm liên tục bên tai mình rằng sản phẩm này tốt, sản phẩm này tuyệt vời không cơ chứ?
- Chúng ta đều biết rõ diều đó, nhưng mà bên A không đồng ý. - Lý Tử Duệ nhíu mày ngao ngán. - Anh cũng nói rồi, nhưng quan điểm của Lục Kỳ Thần vẫn là đi thẳng vào chủ đề, tốc chiến tốc thắng.
- Cái đầu của anh ta bị ngấm nước rồi à? Muốn ăn thịt thì cũng phải chờ giết lợn đã chứ! - Hi Hiểu nhíu mày, không thể nào hiểu được ý của Lục Kỳ Thần. - Lúc đầu anh ta còn thường xuyên lảm nhảm bên tai em là đề án cần phải tiến hành theo trình tự, thiết kế trông có vẻ như là một công việc đốt tiền nhưng thực ra điều phải nhớ thật kĩ đó là, giục tốc thì bất đạt!
Nhắm mắt lại, những lời dặn dò của Lục Kỳ Thần cứ vang vọng bên tai cô. Lúc đó cô mới đi làm chưa lâu, với tư cách là một người có nhiều kinh nghiệm, anh ta lúc nào cũng dặn dò cô:
- Hi Hiểu, em phải nhớ kĩ, công việc thiết kế của chúng ta là phải tìm kiếm một sự sáng tạo, thực ra là quá trình quan sát nó từ từ hé mở. Còn về kết quả, mặc dù là điểm kết nhưng cũng không thể quá khắt khe!
Nếu như một công đoạn ở giữa nào đó mà vận hành không tốt thì lập tức sẽ xảy ra vấn đề... - Dường như những điều anh nhắc nhở cô vẫn còn vang vọng bên tai. Hi Hiểu hít một hơi thật sâu, cô như trở lại với những ảo giác trước đây: - Em là một người hấp tấp, nhưng làm chuyện gì cũng phải từ từ từng bước một, làm thiết kế càng hấp tấp càng hỏng việc!
Thế mà nay, cái người dạy cô lúc nào cũng phải bình tình lại đột nhiên thay đổi chiến thuật muốn đề án phải lập tức đạt được mục đích.
Cô không phủ nhận mong muốn đạt được mục đích ngay là sai trái, liệt kê tỉ mỉ những điểm nóng của hạng mục để tiến hành tuyên truyền, đây là những bước bắt buộc phải tiến hành. Nhưng giờ mới là quá trình khởi công, thế mà đã giương cao ngọn cờ tuyên truyền tất cả ưu điểm của mình sẽ dễ khiến cho người ta đem ra so sánh với các công trình tương tự, từ đó khiến cho bản thân mình bị rơi vào vòng xoáy của sự cạnh tranh. Giống như hai bên đối đầu với nhau, một bên cho dù có mạnh đến mấy nhưng vừa xông lên đã phơi bày hết vũ khí của bên mình ra thì kết quả có được chỉ là tự dồn mình vào chỗ chết.
Những lí luận ấy chính là Lục Kỳ Thần đã dạy cho cô. Thế mà sao bây giờ anh ta lại làm trái ngược lại?
- Anh định sẽ làm gì? - Nhìn Tử Duệ đang mặt nhăn mày nhó ở bên cạnh, Hi Hiểu liền tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu. - Làm lại từ đầu?
- Không làm lại từ đầu thì còn có cách nào khác? - Lý Tử Duệ cười như mếu. - Bên A chính là ông tổ của bên B, giờ ông tổ cảm thấy không hài lòng, con cháu ắt phải làm theo cho đến khi ông tổ hài lòng thì thôi!
- Không được! Để em gọi điện cho anh ta! - Hi Hiểu càng nghĩ càng bất mãn. - Đã bảo anh đừng có nhận vụ này, thế mà anh không chịu nghe!
- Bà cô à, em quên mất là lúc lấy được cái đề án này mình được chia bao nhiêu phần trăm hoa hồng rồi à? - Lý Tử Duệ không lọt tai những lời nói có tính tiêu cực của Hỉ Hiểu. - Là ai tươi như hoa khi nhìn thấy số dư trong tài khoản hả?
- Em...
- Anh thà im lặng không nói gì còn hơn là để em gọi điện thoại cho anh ta! - Tử Duệ cau mày. - Thôi đừng lôi thôi nữa, dù gì thì chồng yêu của em cũng nhờ đó mà được thăng chức, toàn bộ cứ coi như là chi phí cho việc thăng chức đi! - Tử Duệ với tay lấy một tập tài liệu phía sau lưng. - Nhan Hi Hiểu, làm phiền em làm cái này cho xong đi, có được không?
- Em không làm đâu! - Hi Hiểu lắc đầu: - Đề án em làm đã bị anh ta trả lại rồi, hơn nữa sang giai đoạn sau, các tài liệu mà bên A đưa cho bên B đều là các tài liệu tuyệt mật. Bây giờ đã bước vào thời kì bảo mật kĩ lưỡng nhất của cả quá trình, em không ở trong đội, không nên nhúng tay vào!
- Nhưng mà Lục Kỳ Thần yêu cầu ngày kia là phải giao nộp đề án mới rồi... - Lý Tử Duệ nhăn nhó mặt mày đứng bên cạnh. - Nếu như em cảm thấy áp lực quá lớn anh s