i Đông ngày hôm nay, mặc dù không nói thẳng nhưng rõ ràng là ông ta có ý muốn cô quay trở lại. Có thể khiến cho một người không dễ cúi đầu như Tôn Bồi Đông phải nhượng bộ như vậy chứng tỏ là Gia Thái đã gây áp lực khá lớn cho Trụ Dương.
Một khi Hi Hiểu không chịu quay lại, các đề án với Gia Thái chắc chắn sẽ gặp nguy cơ, địa vị của anh cũng khó mà bảo toàn. Mà con hổ dữ sau lưng là Nhạc Đồng chắc chắn sẽ thừa cơ cướp mất địa vị của anh hiện giờ. Tất cả những vấn đề này đều là những mắt xích nối liền với nhau, một khi nó chuyển động thì hậu quả thật khó lường!
Nếu như Hi Hiểu chịu quay lại làm việc, mối quan hệ đồng nghiệp và vợ chồng giữa hai người sẽ khiến cho thế lực của anh càng trở nên hùng mạnh, mặc dù hai người không phải là vợ chồng thật sự nhưng dù gì cũng vẫn là thân thiết hơn bạn bè. Anh tin rằng với nhân cách của Hi Hiểu thì chắc chắn cô sẽ hết lòng tương trợ cho anh.
Nếu như có thể có được cái lợi này thì cuộc hôn nhân này không chỉ mang lại cho anh cái hộ khẩu thành phố J mà còn có ích không ít cho sự nghiệp của anh.
Thế nhưng bây giờ Nhan Hi Hiểu lại như một con lừa cứng đầu khiến cho mọi giả thiết của anh đều tan tành mây khói.
Lí Tử Duệ ngồi phịch xuống ghế sô pha, trong phòng ngủ vang lên tiếng dọn dẹp đồ đạc của Nhan Hi Hiểu. Bỗng nhiên anh cảm thấy thật nực cười.
Nhan Hi Hiểu cứ như là sợi dây sinh mệnh của anh.
Ngày hôm sau đi làm, Lí Tử Duệ còn chưa đến văn phòng thì đã nhận được điện thoại của Tôn Bồi Đông: -Đến văn phòng của tôi một lát nhé!
-Cô Nhan không đến à?- mở đầu chính là vấn đề này, Lí Tử Duệ hơi sững sờ: -À, không ạ.
-Sao lại không đến?
-Cô ấy không đồng ý!
-Chẳng phải hôm qua tôi đã bảo anh phải khuyên cô ấy sao?- Tôn Bồi Đông nhíu mày, rít mạnh điếu thuốc trên tay: – Cô ấy là vợ anh, ngay cả vợ mình mà anh cũng không khuyên bảo được à?
Lí Tử Duệ thầm kêu trời trong bụng nhưng lại không thể nào nói ra nguyên nhân thực sự cho Tôn Bồi Đông nghe. Nhớ lại bộ dạng tối qua của Hi Hiểu, anh làm sao có thể khuyên bảo cho được? Lí Tử Duệ đành cười giả lả: -Chúng tôi thường không can thiệp vào chuyện riêng tư của nhau.
-Thế thì theo anh, cô ấy sẽ không đi làm nữa?
-Tổng giám đốc, tôi nghĩ là khó!- Lí Tử Duệ cười như mếu:
-Mặc dù tôi là chồng cô ấy nhưng không thể bắt trói cô ấy đi làm được. Chúng tôi từ trước đến nay đều là ai tự lo việc người nấy, tối qua tôi khuyên cô ấy đi làm, cô ấy còn làm ầm ĩ với tôi suốt cả đêm đấy!
Để tăng thêm độ đáng tin, Lí Tử Duệ còn đế thêm một câu: -Chẳng giấu gì tổng giám đốc, hôm qua vì chuyện này mà chúng tôi ngủ riêng đấy ạ!
Tôn Bồi Đông im lặng nhả khói rồi đột nhiên hỏi: -Chuyện gia đình, anh thực sự không thể tự làm chủ à?
-Gia đình tôi không ai can thiệp đến chuyện của ai….
-Đừng có nói với tôi mấy cái điều chết tiệt đó!- Tôn Bồi Đông bực tức dụi tắt điếu thuốc còn đang hút dở trên tay, nhíu mày gắt: – Bây giờ quốc tế còn đề ra mấy quy định cho can thiệp nội chính rồi đấy, vợ anh lại không thuộc quyền quản lí của anh hay sao? Tôi nói cho anh biết Lí Tử Duệ…-Tôn Bồi Đông đứng phắt dậy: -Nếu như anh không mời được Nhan Hi Hiểu đi làm lại thì anh cũng không cần đi làm nữa đâu!
Lí Tử Duệ cứng đờ cả người, anh thật không ngờ anh và Nhan Hi Hiểu lại có quan hệ lớn đến thế này.
-Tổng….- Lí Tử Duệ định hỏi lí do Tôn Bồi Đông gấp gáp cho gọi Nhan Hi Hiểu quay lại là gì, theo như anh được biết thì gần đây Gia Thái chỉ có mấy đề án nhỏ nằm trong tay cô, mấy người trợ lí cũng có thể thay thế, hoàn toàn không cần thiết phải chỉ định người có chuyên môn. Nhưng lời nói còn chưa ra đến miệng thì Tôn Bồi Đông đã tức tối bỏ đi. Lí Tử Duệ bất lực đành quay trở lại văn phòng của mình.
Buổi trưa, anh quyết định sẽ hẹn Nhan Hi Hiểu ra ngoài ăn.
Sợ cô từ chối, anh đã sử dụng hai hình thức để thông báo cho cô: -Thứ nhất: điện thoại.Thứ hai: gửi tin nhắn.
Lí Tử Duệ đã lâu lắm rồi không gửi tin nhắn. Là một người làm ăn, xưa nay anh rất ghét cái kiểu liên lạc bằng tin nhắn rất mất thời gian mà lại không nói rõ ràng được như thế này. Lúc còn đi học,vì không có tiền nên không mua được điện thoại. Đi làm rồi có tiền, lại không có thời gian. Bạn gái cũ là Nhược San còn vì chuyện tin nhắn này mà mắng anh một trận thê thảm, nói anh chỉ trọng lợi ích mà không biết thế nào là lãng mạn trong tình yêu.
Lãng mạn ư? Nhắn tin tỏ tình là lãng mạn sao? Lí Tử Duệ cười nhạt, nếu như anh là người thực dụng hơn một chút, trọng tiền bạc hơn một chút thì có lẽ cuộc “bể dâu” này đã có sự thay đổi.
Cái xã hội này vốn dĩ đã không phải là nơi thích hợp để nảy sinh những điều lãng mạn. Lí Tử Duệ nhấc điện thoại lên, vụng về soạn một tin nhắn: “Trưa nay ra ngoài ăn cơm nhé…”
Khó khăn lắm mới ấn được vài chữ, Lí Tử Duệ đã bực bội xóa ngay đi. Anh khẽ nhíu mày, cảm thấy nói như vậy thật cứng nhắc. Qua mấy lần đụng độ anh phát hiện ra rằng, một người phụ nữ như Nhan Hi Hiểu chỉ thích mềm mỏng chứ không thích cứng rắn. Vì vậy, Lí Tử Duệ nghĩ rằng tự mình kiểm điểm lại thái độ ngày hôm qua của mình có lẽ chính là một phương thức hữu hiệu để đạt được mục đích. Nghĩ đến đây, Lí Tử Duệ lại vụng về soạn tin: “Tối qua thái độ của tôi không đúng đắn cho lắm, hôm nay tôi xin chịu phạt, trưa nay mời cô đi ăn bữa cơm nhé!”
Bên dưới anh có nhắn luôn địa chỉ nhà hàng. Để thể hiện sự quan tâm, anh còn đặc biệt dặn dò cô phải bắt taxi đến điểm hẹn chứ đừng chen chúc trên xe buýt đông đúc.
Cẩn thận đọc lại đến hai lần, phát hiện ra không còn lỗi sai gì nữa Lí Tử Duệ mới khẽ ấn phím gửi, gửi tin nhắn đến số của Nhan Hi Hiểu.
Tiếp đó là khoảng thời gian chờ đợi tin nhắn hồi âm. Lí Tử Duệ nhìn đồng hồ, chỉ biết mím môi cười như mếu. Mặc dù anh luôn tôn thờ nguyên tắc làm một người chồng biết nhu biết cương nhưng đối với phụ nữ, dường như anh chưa bao giờ cúi đầu đến mức này. Cuộc hôn nhân trên danh nghĩa này vốn bắt đầu từ anh, do vậy anh mới là người có thể nắm quyền lực tuyệt đối.Nhưng thật không ngờ đến ngày hôm nay, hình như không ít lần anh bị người ta dắt mũi.
Thôi bỏ đi, bỏ đi! Đã là anh hùng thì phải biết thức thời! Thực ra lúc này, điều anh muốn biết nhất là nguyên nhân Tôn Bồi Đông lại gấp gáp cho gọi Nhan Hi Hiểu quay lại làm việc. Nếu như nguyên nhân thật sự là Gia Thái, vậy thì nguyên nhân nào khiến cho Gia Thái coi trọng Hi Hiểu đến vậy?
Cô chỉ là một nhân viên thiết kế nho nhỏ, cho dù có tài nhưng cũng đâu đến mức được trọng dụng như vậy?
Đang mải mê nghĩ ngợi thì tiếng chuông điện thoại cắt đứt mạch suy nghĩ của anh. Lí Tử Duệ mở điện thoại ra, là tin nhắn của Nhan Hi Hiểu, chỉ duy nhất một từ: “OK”
Ngồi trong nhà hàng, Lí Tử Duệ tự khuyên bản thân không ít lần, lúc nhìn thấy Nhan Hi Hiểu phải tỏ thái độ thật hiền hòa, phải khiến cho Nhan Hi Hiểu động lòng. Cho dù cô ấy có lạnh lùng và châm chọc đến đây anh nhất định phải giữ thái độ hiền hòa cho đến phút chót.
Bởi vì chuyện này có liên quan đến bát cơm của anh.
Sau khi tự an ủi và động viên bản thân, Lí Tử Duệ đã cảm thấy khá hơn nhiều. Vì vậy lúc Hi Hiểu đến, quả nhiên Tử Duệ thoải mái nở nụ cười hiền hòa với cô: -Ăn thôi!
Hi Hiểu mặt chẳng chút biểu cảm đáp: -Ừ!
-Hôm nay tôi mời cô ăn cơm là có hai chuyện muốn nói…- Lí Tử Duệ rót cho cô một cốc trà, mỉm cười nói: -Thứ nhất, kể từ khi chúng ta ở chung, cô luôn phải phụ trách việc cơm nước, dọn dẹp, chỉ có tôi là chỉ ăn mà không phải làm gì, có thể coi là một kẻ “ăn không ngồi rồi”.Thứ hai, chính là….
Tử Duệ cố tình kéo dài câu cuối, chưa kịp nói tiếp thì đã bắt gặp cái nháy mắt tinh quái đầy châm chọc của cô: -Là chuyện hôm qua chứ gì?
-Đúng vậy!- Lí Tử Duệ khẽ hít một hơi thật sâu: -Cô nói đúng, tối qua tôi có phần quá kích động và nóng nảy…
-Với quan hệ của chúng ta hiện giờ, tôi chẳng có tư cách gì can thiệp với chuyện của cô. Hơn nữa những điều tôi nói cũng có chút ích kỉ cá nhân..- anh nâng cốc trà trong tay: -Tôi xin lỗi cô vì tất cả những chuyện này!
Hi Hiểu nghĩ rằng lần này Tử Duệ mời cô đến ăn cơm là để bày trò khuyên cô phục chức, do đó đã nghĩ vô số kế sách để phản kích anh. Nhưng nào ngờ lại gặp phải thái độ hiền hòa của Tử Duệ.
Cô nheo nheo mắt nhìn anh, nhận thấy trong ánh mắt anh lúc này chính là sự thành khẩn cô mới mỉm cười giấu đi sự bối rối: -Không sao, anh không cần phải làm vậy!
-Hôm nay lúc ra khỏi cửa tôi có chạm mặt Nhạc Đồng, hắn ta còn hỏi tôi chuyện về cô đấy. Nói rằng cô trông béo lên, xem ra ở nhà không đi làm cũng sướng. Tôi thực sự không nhịn nổi nữa nên đã đáp lại rằng: “Nhờ phúc của anh cả đấy!”
-Ha…- Nhan Hi Hiểu nhướn mày: -Thế hắn nói sao?
-Chả nói gì cả…- Lí Tử Duệ gắp thức ăn cho Hi Hiểu, ngẩng đầu nhìn cô nói: -Cô chẳng phải là không biết tôi và hắn là kẻ thù không đội trời chung mà!
-Ừ…- Nhan Hi Hiểu nhấp một ngụm trà: -Một kẻ như Nhạc Đồng sớm muộn gì cũng gặp báo ứng, anh có tin không?
-Không tin!- nhìn thấy sự tự tin và tinh quái trong ánh mắt của Nhan Hi Hiểu, Tử Duệ liền tỏ ra ấu trĩ.
-Trên đời này, điều tôi không tin nhất chính là “Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác”…- Tử Duệ khẽ nhếch môi cười khinh mạn: -Trước đây tôi còn tưởng là thật, thế nhưng giờ nghĩ lại mới thấy có rất nhiều thứ có thể đổi lấy cái ác, ví dụ như: tiền bạc, cám dỗ.
-Tôi cũng từng bị sốc, nhưng chuyện của Nhạc Đồng lần này tôi tin chắc anh ta sẽ gặp ác báo. Chỉ có điều, câu nói này…- Hi Hiểu khẽ nhếch môi: -Vẫn chưa đến lúc linh nghiệm mà thôi!
Lí Tử Duệ đột nhiên cảm thấy nụ cười của Hi Hiểu thật kì diệu. Anh nhìn thấy trong ánh mắt cô là những tia sáng long lanh, đột nhiên trong anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Với Nhan Hi Hiểu, anh luôn nghĩ rằng cô là một người rất đơn giản, mặc dù có những lúc quá mức thẳng thắn và cố chấp. Nhưng cho dù là giấy trắng hay giấy đen, chỉ cần chưa viết chữ thì liếc qua một cái là có thể nhận ra được. Mà Hi Hiểu trong lòng anh lại là một tờ giấy trắng.
Thế nhưng, vẻ mặt của cô lúc nãy rõ ràng là tràn đầy tự tin và tinh quái.Một Hi Hiểu như vậy đột nhiên khiến cho anh cảm thấy thực sự lạ lẫm.
Lí Tử Duệ cố nặn ra một nụ cười: -Thế ý của cô là…lúc nào mới đến thời điểm đó?
-Tôi còn tưởng lần này anh gọi tôi đến là để khuyên tôi đi làm lại cơ đấy!
Bàn tay đang múc cháo của Lí Tử Duệ chợt khựng lại, anh ngẩng đầu lên nhìn cô: -Không giấu gì cô, đúng là tôi có ý đó!
-Thế giờ thì sao?
-Vẫn là như vậy!
-Nói rõ lí do xem nào?
-Cô có nhận lời không?
-Anh nói lí do trước đi!- Nhan Hi Hiểu mím chặt môi: -Chúng ta đang ở nơi công cộng, có thể bình tĩnh mà nói trắng đen chuyện này. Vì thể diện nên không ai có thể vì tức tối mà gây chuyện với người kia được!
Lí Tử Duệ liền nhân cơ hội triển khai những suy nghĩ đã ấp ủ trong lòng: -Thôi được, tôi thừa nhận chuyện khuyên cô đi làm lại là tôi có mục đích cá nhân. Cô cũng biết là cô có liên quan đến các đề án ở Gia Thái, mà Gia Thái lại ở trong tay của tôi. Vì vậy, một khi cô quay lại, với thân phận vợ chồng chúng ta sẽ bắt tay phối hợp với nhau, chắc chắn địa vị của chúng ta ở Trụ Dương sẽ được đảm bảo vững chắc.
-Còn nữa không?
-Còn về vấn đề khí tiết…- anh hít một hơi thật sâu, nhíu mày nhìn cô: