Tiễn mùa xuân đi, mùa hè nóng bức lại đến. Hứa Tử vẫn bị giam lỏng trong Thiên Cung, chỗ nào cũng không được đi.
Không những hắn bá đạo, bắt nàng ngủ trong thư phòng của hắn, lại còn chung giường chung gối với hắn nữa chứ.
Nàng từng phản kháng qua nhưng vô dụng. Hắn là loại nam nhân đã nói là làm.
Ma Vương càng ngày càng mê luyến nàng, dễ dàng khoan dung cho sự càn rỡ của nàng, cũng đối vớ càng ngày càng đặc biệt. Ma Vương không để ý đến những sự biến hóa này, Hứa Tử cũng không thấy có gì không thích hợp ở đây.
Sau đó, hắn còn an bài hai ma nữ đến hầu hạ nàng.
Không ít ma quỷ trong Vương cung đã biết có con người ở trong cung, mà lại còn được hưởng sự đãi ngộ đặc biệt của Ma Vương.
Hai ma nữ kia đối xử với nàng rất tốt, nói nàng là nữ nhân duy nhất được Ma Vương coi trọng. Cũng là bởi vì nàng, bọn họ mới có cơ hội đặt chân đến Thiên Cung. Hứa Tử không hiểu lắm, tất cả ma quỷ đều cho rằng được đặt chân vào Thiên Cung là một vinh hạnh vô cùng to lớn, nhưng nàng lại nghĩ hoàn toàn trái ngược. Bị bắt đến Ma giới, nếu tính theo thời gian bình thường thì cũng đã hơn ba tháng rồi, vậy mà nàng vẫn cứ bị giam lỏng như trước, đừng nói là quay về nhân gian, ngay cả đến cửa cung còn chưa bước ra được nữa là.
Thiên Cung thực sự rất đẹp, nhưng nàng cũng không bị vẻ tráng lệ của nó mê hoặc mà quên mất bản thân mình không thuộc về nơi này. Nàng không biết kiếp trước mình đã làm nên cái nghiệp chướng gì, mà xui xẻo gặp trúng loại ma quỷ ăn thịt người như vậy. Đại nạn không chết, nhưng lại trở thành bạn trên giường của Ma Vương. Tuy hắn không làm gì nàng, nhưng mỗi ngày đều ngủ chung với nàng là chuyện thật không thể chối cãi được. Mà hắn thì chỉ cần huyết mạch dâng trào, không cần quan tâm lúc đấy là lúc nào, đem nàng ôm vào trong lòng, cúi đầu nuốt lấy cái
Âm thầm thở dài một cái, Hứa Tử đi vào đình nghỉ mát.
"Hứa cô nương không vui?" Hai ma nữ hầu hạ nàng một người là Lam Y, người còn lại là Lam Nguyệt. Thấy nàng thởi dài, Lam Y quan tâm hỏi han.
Hứa Tử tính tình hiền lành, cho dù nhận được sự đối đãi đặc biệt của Ma Vương cũng không có chút tự cao tự đại nào, nên được tất cả ma quỷ trong Thiên Cung yêu quý.
Bị người ta xem như chim lồng cá chậu, ai mà vui cho nổi? Thế nhưng Hứa Tử cũng không nói gì cả. Nhất cử nhất động của nàng đều được hai ma nữ này đem đi báo lại cho Ma Vương. Sau khi Ma Vương đáng ghét hôn nàng xong, nhắc nhở bên tai nàng rằng, không được chạy trốn!
Kỳ thực mùa hè ở Ma giới cũng không nóng bức cho lắm, đại khái là vì âm khí quá nặng ấy mà.
Một thị vệ đi vào đình nghỉ mát, cung kính nói với Hứa Tử: "Hứa cô nương Vương truyền người đến thư phòng."
"Ta không muốn đi." Chắc là hắn lại muốn hành hạ môi nàng đây mà. Hứa Tử không rõ vì sao hắn lại mê luyến hôn nàng như vậy, một ngày làm không dưới mười lần. Mỗi lần đều làm môi nàng sưng đỏ mới chịu buông ra, hại nàng không dám ra khỏi cửa vì sợ bọn thị vệ phát hiện ra nàng có điều gì không ổn.
"Hứa cô nương đừng làm khó thuộc hạ mà." Khuôn mặt thị vệ không khỏi lộ ra vẻ đau khổ. Nếu bọn họ không đưa được Hứa cô nương đến thư phòng, Vương sẽ quở trách bọn họ, đôi khi còn làm ầm lên đòi lôi bọn họ ra chém đầu.
Hứa Tử không nói gì? Nàng làm khó cho họ? Nhưng nếu nàng giúp họ thì ai sẽ giúp nàng bây giờ?
"Hứa cô nương.........." Thị vệ khẩn khoản van nài.
Lúc này lại có một thị vệ nữa đi đến, nói chung là Ma Vương thấy Hứa Tử chậm chạp chưa đến, nên phái thêm một thị vệ đến nữa đó mà.
"Lam Nguyệt cô nương, Vương cho mời." Thị vệ mời luôn Lam Nguyệt vào.
Lam Nguyệt theo thị vệ đi rồi. Hứa Tử vẫn giữ vẻ mặt đau khổ mà nói với thị vệ rằng: "Ngươi đi làm việc của ngươi đi, ta tự đến thư phòng." Chung quy nàng cũng không đành lòng vì mình mà làm người khác khó xử.
Thi vệ cảm kích lui đi.
Hứa Tử vẫn ngồi yên tại chỗ đó, cho đến khi Lam Nguyệt trở về, lần nữa thỉnh nàng đến thư phòng của Vương. Nàng biết nàng không thể cự tuyệt, chỉ biết trách ma quỷ mang đến tai họa cho người vô tội như nàng.
Hứa Tử đi vào thư phòng mà nàng đã quá quen thuộc, nhìn thấy vẻ mặt không chút hờn giận của nam nhân đang lạnh lùng ngồi ở án thai. Trải ơn một tháng tìm hiểu, nàng từ lâu đã thăm dò được tính tình nóng nảy của hắn có bao nhiêu thối tha, tất cả ma quỷ có bao nhiêu sợ hãi khi nhìn thấy hắn. Nàng thầm thở dài một hơi, nàng sao lại không sợ hắn cơ chứ? Tuy rằng hắn đối với nàng càng ngày càng mê đắm, nhưng luôn luôn muốn nàng đến xoa dịu tính tình nóng nảy thối tha của hắn. Mà biện pháp duy nhất có thể làm hắn nguôi giận chính là để hắn tùy ý chà đạp đôi môi mọng đỏ của nàng.
Tất cả ma quỷ trong Thiên Cung luôn nói với nàng rằng nàng đối với Ma Vương mà nói, rất đặc biệt. Chỉ có nàng là hiểu rõ, hắn chẳng qua chỉ là tham luyến đôi môi của nàng mà thôi, căn bản là không yêu thích gì nàng cả. Nàng có bao nhiêu trọng lượng, trong lòng nàng tự hiểu rõ. Ma Vương đối với nữ nhân không chút quan tâm, không có khả năng động chân tình đối với sự thanh tú của nàng.
Tâm tư của Ma Vương đừng nói Hứa Tử không hiểu, ngay cả bản thân Ma Vương cũng không hiểu rõ. Chỉ cần khuôn mặt nàng chợt lóe lên trong đầu hắn, hắn liền sốt ruột không thôi, nhất là lần trước phát hiện ra thân thể của nàng rất mê người. Thầm nghĩ đem nàng gắt gao giam vào trong lòng, hung hăng hôn nàng ngàn lần vạn lần. Khi hắn giận dữ, cũng chỉ có nàng xuất hiện mới có thể làm cho hắn nguôi giận được. Rõ ràng dung mạo của nàng không quá xuất sắc, nhưng chết tiệt là hắn không thể buông nàng ra. Thầm nghĩ đem nàng vĩnh viễn giam lại bên cạnh hắn.
Ma vương cất bước đi ra khỏi án thai, đem Hứa Tử kéo vào trong lòng. Cúi đầu tìm kiếm đôi môi của nàng, tham lam nuốt
Sau một hồi môi lưỡi dây dưa, những nụ hôn Ma vương vẫn rơi trên mặt nàng. "Nha đầu, vì sao lại không vui?", vừa rồi hắn có hỏi qua Lam Nguyệt, biết rằng nàng đang không vui.
"Nếu như ngươi bị người khác giam lỏng, mất đi tự do, ngươi có thể vui vẻ được sao?" Hứa Tử tức giận nói. Hiện tại hỉ nộ ái ố của nàng, nhất cử nhất động của nàng, chuyện gì cũng không thể qua khỏi mắt của hắn. Loại cảm giác này khiến nàng không thoải mái chút nào, giống như là bị người ta lột hết quần áo, lõa thể mà nằm trước mặt hắn.
Trong lòng trống rỗng khiến Ma vương có điểm khó chịu, bàn tay to tiến tới, lần nữa đem nàng ôm chặt vào lòng. Ôm nàng ngồi xuống chiếc ghế bành, chiếc ghế bành này lúc đầu vốn là hắn chuẩn bị cho Xà vương, bạn tri kỉ của hắn ngồi.
"Buông ra đi." Hứa Tử giãy dụa. Hắn lại dùng sức mạnh để khuất phục nàng.
Ma vương ngược lại ôm nàng chặt hơn nữa.
Hứa Tử hung hăng cắn một cái vào tay hắn, cái này rõ là chọc giận Ma vương. Hơi nghiêng người, đem nàng đặt trong chiếc ghế, giữ chặt lấy tay của nàng, nghiêm khắc trừng phạt bằng cách hôn lên môi nàng. Bình thường hôn nàng, khi thì hắn thật bá đạo, lúc lại rất ôn nhu, lần này là hắn nghiêm khắc trừng trị nàng nên hắn cắn xé môi nàng.
́ng một lúc thì hết sạch sức lực, đành để mặc hắn chà đạp.
Thấy Hứa Tử nhu thuận, hắn không khỏi giảm bớt lực đạo.
"Từ khi bản vương trở thành Ma vương đến nay, toàn bộ Ma giới cũng không có ai dám mắng chửi bản vương, chứ đừng nói là cắn. Ngươi là người đầu tiên không sợ bản vương." Thật không biết hắn có chỗ nào bất thường, luôn dễ dàng tha thứ cho sự càn rỡ của nàng.
Hứa Tử nhìn hắn, không lên tiếng. Ở chung đã được ba tháng, biết rõ hắn sẽ không đọc ý nghĩ của nàng nữa, nàng đối với hắn cũng có chút biến đổi, có đôi khi rất sợ phải gặp mặt hắn, nhưng có đôi khi lại nghĩ đến hắn.
Ma vương vươn tay, xoa nhẹ lên khuôn mặt trắng trẻo, thanh khiết của nàng. Nàng rất giản dị, không đeo vàng đeo bạc, không tô son điểm phấn. Nếu những bộ y phục mà hắn cấp cho nàng không hoa mỹ, tin rằng nàng sẽ thích mặc những bộ y phục đơn giản như của cung nữ. Nàng rất tự nhiên, không giống kẻ khác, ngoài miệng thì nói là yêu hắn, nhưng thực tế chỉ là ham muốn ngôi vị Ma hậu, cho dù là nữ vương hay công chúa cũng đều giả dối như vậy. Tóc nàng luôn tự nhiên tung bay phía sau, mà nàng cũng rất thơm, là mùi thơm tự nhiên của cơ thể nữ nhân, chỉ cần ôm lấy nàng, hắn lại cảm thấy an tâm. Nếu như không được nhìn thấy nàng, hắn sẽ căng thẳng không ngớt, rất sợ nàng sẽ chạy trốn, rất sợ sẽ không còn được gặp lại nàng nữa. "Chỉ cần ngươi đáp ứng bản vương, không chạy trốn, bản vương sẽươi tự do." Rốt cuộc là không đành lòng khi nhìn thấy bộ dạng buồn bực của nàng, Ma vương đành nhượng bộ.
Nghe vậy, Hứa Tử mừng rỡ. Nàng lập tức gật đầu như gà con mổ gạo vậy, "Ta không có ma pháp, không thể tự mình quay về nhân gian được, ngươi cứ yên tâm đi." Chỉ cần có được tự do, chuyện quay về nhân gian sau này sẽ nghĩ cách vậy.
Ma Vương nhìn nàng cười cười, điểm nhẹ lên mũi nàng, cười nhẹ nói: "Vui vẻ như thế kia à! Không có chút gì để cảm tạ sao?"
Hứa tử buồn cười, nói: "Ngươi cái gì cũng có, chả thiếu thứ gì, mà ta thì chả có cái gì cả, còn muốn ta cảm tạ cái gì chứ?" Thật đúng là một kẻ tham lam mà.
Ma vương nhún vai, nói thầm: "Đã biết ngươi nhỏ mọn rồi." Ngay cả một cái hôn cảm kích cũng không thèm cho hắn. Từ sau lần đầu tiên hôn nàng tới giờ, toàn là hắn cường hôn nàng thôi, hắn muốn nàng chủ động hôn hắn giống như lần đầu tiên vậy.
"Được rồi, giống tiểu hài tử đòi kẹo mà không được quá đi." Hứa Tử cười cười, kéo đầu hắn xuống thấp, chủ động đưa cặp môi thơm của mình lên.
Ma vương đại hỉ, hắn muốn chính là loại thù lao này đây.
Sau một hồi môi lưỡi dây dưa, Hứa Tử nửa đùa nửa thật nói: "Giống như mấy lần ta ăn kem vậy."
Ma vương điểm khẽ lên trán nàng. Trong lòng vạch ra một kế hoạch, nếu mà có thể lấy được cỏ trường sinh cho nàng ăn, nàng sẽ không cảm thấy hắn lạnh giống như tảng băng nữa, lại còn có thể trường sinh bất lão.
Ma vương buông tay ra, để Hứa Tử tự đứng dậy khỏi ghế, thản nhiên nói: "Ngay mai sẽ có một số khách nhân đặc biệt đến, ngươi đừng đi đâu lung tung, đặc biệt là Ngự thiên cung." Ngày mai Xà vương của Động vật giới, Ngọc Linh công chúa, Ngọc San công chúa của Tinh linh giới, Nữ vương của Yêu tinh giới cùng Hiền thân vương, đệ đệ không có chút quan hệ huyết thống nào với hắn sẽ đến thăm Ma giới. Ngọc Linh công chúa cùng Nữ vương Yêu tinh đều chủ động hiến thân cho hắn, nhưng mà hắn không thể đem hai người kia đi làm quân kĩ (kĩ nữ cho quân đội), mà hai nữ nhân này lại luôn mơ tưởng trở thành Vương hậu của hắn, bình thường đối chọi gay gắt, nếu để hai nàng biết được sự sủng nịnh của hắn đối với nha đầu kia, khẳng định sẽ mang đến cho nàng thật nhiều những phiền phức không cần thiết. Hắn không muốn nàng bị tổn thương.
Hứa Tử rất hiếu kì, rốt cuộc là khách nhân nào vậy? Hắn có thể đồng ý để cho nàng được tự do, vì sao lại không cho nàng đến Ngự thiên cung chứ?
Ma vương nhìn thấu suy nghĩ của nàng, hắn liền uy hiếp: "Nếu như ngươi không nghe lời, bản vương sẽ không để cho ngươi tự do nữa."
Nghe vậy, Hứa Tử vội vàng cam đoan là sẽ yên một chỗ, không chạy loạn.
(Cảm ơn Cốc đã giúp Mèo làm phần đầu.)
Rốt cuộc đã có thể đi ra Thiên cung. Hứa Tử lập tức đến Nội phủ tìm Lục Ngọc.
Đi hơn nửa ngày mới tới cửa cung Nội phủ, Vương cung rộng lớn, Hứa Tử không nhịn được mà líu lưỡi. Cấu trúc Cung điện rắc rối phức tạp làm cho nàng phảng phất