“Nhưng mà, bà chủ. . .” Dì Lâm chần chừ nói, Ninh San lại tiếp lời, “Bà chủ Tô đã muốn đi, thì đâu ai cản được, dù sao, người ta cũng là bà chủ cơ mà. . . .”
Dì Lâm ai oán trừng cô ta một cái, xoay người đi vào trong nhà.
Dì Lâm vào trong nhà xong, cũng không giúp bà Tô thu dọn đồ đạc, mà vội vàng gọi điện ngay cho Tô Thiên Thiên, hôm nay đúng là thứ bảy, cô và chị họ hai đưa Bối Bối được đón về chỗ họ hôm qua đến nhà Ninh Xuyên, mới đi được nửa đường, đã nhận được điện thoại của dì Lâm.
Cô vội vàng gọi điện thoại lại cho Ninh Xuyên, dù cô đã nói sẽ không quản chuyện trong nhà nữa, nhưng thực sự đến lúc này, cô dù thế nào cũng phải về cho mẹ mình một chỗ dựa!
Ninh Xuyên nhận điện thoại xong vội vàng ra cửa, ra đường cái đón cô, nghe tình hình, dĩ nhiên là muốn đi theo, “Một mình em đi có được không? Để anh đi thì hơn, anh đưa chị ấy về.”
“Anh trông Bối Bối đi.” Tô Thiên Thiên vừa vẫy xe taxi vừa nói với anh, “Có ầm ĩ thế nào thì anh cũng không thể mang theo Bối Bối đi được!”
Vẫy được xe cô liền ngồi lên, Ninh Xuyên đứng ngoài xe không biết chuyện ra sao, lo lắng đến mức không biết nói gì cho phải, “Hay là để anh đi đi, em trông Bối Bối, chị anh. .”
Tô Thiên Thiên trong xe phất phất tay với anh, ý bảo không sao, liền bảo tài xế lái xe.
Âu Dương đứng bên cạnh Ninh Xuyên gãi gãi đầu, “Cảnh tượng này, sao nhìn kiểu gì cũng thấy hệt như một cặp vợ chồng nha. .”
Lúc Tô Thiên Thiên về đến nhà, bà Tô đã thu dọn xong mấy va li đồ đạc, quần áo xốc xếch nhét vào, giống như đang phát tiết tâm trạng, dì Lâm sợ hãi đứng ở cửa phòng, Ninh San nhàn nhã ngồi trong phòng khách xem báo.
Cô phá cửa vào, khiến cho Ninh San sửng sốt một chút, đối với Tô Thiên Thiên, Ninh San vẫn có chút cố kỵ, cái tát lần trước kia của cô ta, còn hợp tác với Ninh Xuyên đứa cô ra khỏi khu nhà, tóm lại, Tô Thiên Thiên này, nhất là Tô Thiên Thiên bây giờ, đã khác với trước kia rất nhiều.
“Mẹ tôi đâu?”
“Đang thu dọn đồ đạc trên lầu.” Ninh San đứng dậy, cảnh giác nhìn cô, “Sao cô lại về?”
“Đây là nhà tôi, tôi muốn về lúc nào thì về lúc ấy.” Tô Thiên Thiên nhấn mạnh từng chữ, “Dĩ nhiên, đây cũng là nhà của mẹ tôi, bà ấy không cần thiết phải thu dọn đồ đạc.” Vốn ba đưa Ninh San đến thành phố N còn chưa tính, giờ về thành phố S rồi cũng thôi, bây giờ còn mang thẳng về nhà, mà lại còn ở đây hoa tay múa chân! Thế này, thế này đừng nói là mẹ, ngay cả cô cũng không chịu nổi ấy!
“Tôi cũng đâu có bảo bà ta thu dọn đồ đạc, là tự bà ta muốn vậy.” Ninh San nói, “Chuyện này, là chuyện giữa bà ta với ba cô mới đúng.”
“Chuyện giữa ba mẹ tôi, là chuyện của bọn họ, không liên quan đến chị.” Tô Thiên Thiên trả lời, “Ba tôi mời đến nhà làm khách, vậy thì xin chị hãy biết mình chỉ là một người khách mà thôi.”
Ninh San nhướn chân mày lên, “Cô đừng quên, buổi lễ mở màn phiên giao dịch hôm ấy, nếu như không phải cô và Ninh Xuyên kéo tôi đi, người đứng trên đài sẽ là tôi, nếu vậy tôi đã chẳng phải khách khứa gì cả.”
“Chị thực sự cho rằng mình sẽ được làm chủ?” Tô Thiên Thiên cũng không phải loại người có khí thế bức người, hoặc có lẽ nên nói cô vốn là người có tính tình mềm mỏng, có điều nếu thực sự có người muốn cưỡi lên đầu cô thì cô vẫn sẽ bùng nổ.
“Có gì không được chắc?” Ninh San trả lời, “Mẹ cô có thể tìm một người giàu có, tôi thì không thể sao? Xã hội này chẳng phải là vậy sao, chỉ cần là đàn ông có tiền, có ai không lăng nhăng, có ai không tìm tình nhân? Nếu đều giống nhau, tại sao không tìm kẻ có tiền, dù gì mẹ cô cũng đã hưởng thụ rồi, không phải sao? Ngày lành sao có thể để một mình bà ta hưởng được chứ!”
“Chuyện giữa ba mẹ tôi, chị thì biết cái gì? !” Tô Thiên Thiên quát lên, “Lúc mẹ tôi đến với ba, ba tôi còn là một kẻ vô danh hơn hai mươi tuổi, người đàn ông ấy lúc đó không có nghề nghiệp không có địa vị không có tiền, là điểm thấp nhất trong đời ông ấy, nhưng hơn hai mươi cũng là thời điểm huy hoàng nhất trong đời người phụ nữ! Mẹ tôi đã theo ba nhiều năm như vậy, sự nghiệp của ba dần dần khởi sắc, cho dù có hưởng những ngày lành như cô nói, đó cũng là xứng đáng! Ngay từ đầu, mẹ tôi đã không nghĩ đến chuyện tìm một kẻ có tiền như chị, bà ấy chỉ thích người đàn ông ấy, mặc kệ người đó có tiền hay không. Nếu như ba tôi lại vì một người phụ nữ thế này mà bỏ mẹ tôi, thì chính là mắt ông ấy bị mù! Bởi vì ông ấy sẽ vĩnh viễn mất đi một người dù bất cứ lúc nào cũng ở bên cạnh ông ấy!”
Ninh San kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt từ trên người cô nhìn ra phía sau, đã thấy ông Tô đang đứng ở ngoài cửa.
Tô Thiên Thiên cũng nhìn theo tầm mắt của cô ta, quay lại đằng sau, “Ba. . .”
“Xảy ra chuyện gì?” Gần trưa ông Tô thấy công ty chẳng còn việc gì, nghĩ hai ngày nay chưa được về nhà ăn cơm, sáng nay ăn vẫn còn dư nửa cái bánh bao, không bằng quay về lấy làm cơm trưa.
“Mẹ về rồi. . .” Tô Thiên Thiên nói.
Hai mắt ông Tô sáng lên, “Bà ấy về rồi? !” Xem ra cách làm của mình đã hiệu quả, trên mặt ông lập tức hiện lên nụ cười đắc ý, xoa xoa hai tay hỏi, “Bà ấy đâu?” Giống như không hề nhìn thấy sự tồn tại của Ninh San, có điều lại nghĩ vừa nãy nghe thấy con gái và Ninh San đang tranh cãi, “Mẹ con quay lại để làm gì. . .”
Ninh San định trả lời, lại bị giọng nói vọng ra từ trong phòng của bà Tô đoạt trước, bà dựa vào tay vịn lầu hai, lớn tiếng nói với ông Tô đang đứng dưới đại sảnh, “Tôi về để ly hôn với ông!”
Ông ta giằng co lâu như vậy, là muốn vợ mình nhận ra sai lầm, hiểu được bà ấy hạnh phúc cỡ nào, không ngờ bà ấy còn không tỉnh ngộ, lại còn muốn ly hôn với mình! Ly hôn? ! Ông Tô thực sự chưa từng nghĩ đến có một ngày ông ta lại liên quan đến hai chữ ly hôn này, nhất là từ khi ông còn là một chàng trai nghèo đến giờ đã thành ông chủ lớn, thì càng không cho là có một ngày, vợ của ông ta lại quay về nói muốn ly hôn với ông ta!
Nếu ông ta vẫn còn nghèo rớt mồng tơi như trước thì còn có lý.
“Bà nói gì cơ?” Ông hoài nghi lỗ tai mình chắc có vấn đề.
“Tôi nói là ly hôn!” Bà Tô nói, giơ tay chỉ vào Ninh San, “Ông đi mà sống với cô ta!”
“Tại sao muốn ly hôn chứ?” Ông Tô phát hiện lỗ tai mình không có vấn đề, rồi lại phát hiện tư duy của mình không đủ để lý giải.
“Ông còn hỏi tôi tại sao à?” Bà Tô khinh bỉ nhìn ông ta, “Chuyện do chính ông làm, có chuyện nào là không giống muốn ly hôn với tôi, nếu đã muốn ly hôn, thì cũng phải là tôi bỏ ông!”
“Tôi đã làm gì mà bà bảo tôi muốn ly hôn?” Ông Tô càng mơ hồ, “Là bà quá trớn trước, tiêu lắm tiền như vậy. . .”
Bà Tô bất chấp tất cả, lớn tiếng nói, “Tôi tiêu thì sao hả? ! Chẳng lẽ ông cho người phụ nữ này tiêu thì được, còn cho tôi tiêu thì không? !”
“”Tôi cho cô ta tiêu cái gì chứ?” Ông Tô mơ hồ, “Tôi còn chưa trả tiền công cho cô ta nữa!”
Ông ta thốt ra câu này, khiến Ninh San ngây ngẩn cả người, “Tiền công gì?”
“Tiền thuê ấy!” Tô Uyên Hải nghiêm túc nói, “Chẳng lẽ cô không lấy tiền?” Nói xong ông quay ra nói với bà Tô, “Tôi chỉ theo việc mà trả tiền, thuê cô ta làm tình nhân thôi mà!”
Ninh San có chút dở khóc dở cười, “Tôi làm tình nhân của ông, là để nhận tiền công?”
“Không lấy tiền thì cô định lấy gì?” Tô Uyên Hải cũng nghi hoặc, dù ông ta lập chí làm một ông chủ keo kiệt, nhưng còn chưa nghĩ đến làm một ông chủ lòng dạ độc ác thật.
Ninh San hai tay khoanh trước ngực, hơi ngẩng đầu lên, “Vậy ông thấy tôi làm tình nhân của ông, ông phải cho tôi cái gì đây?”
“A. . .” Tô Uyên Hải chợt hiểu ra, thì ra là cô ta muốn tăng giá, có điều cũng may ông ta đã chuẩn bị rồi, “Nhưng mà cô đừng có quên, hôm mở màn lễ giao dịch cô vắng mặt, hại tôi ứng phó không kịp! Hơn nữa cô còn mang theo một đứa con, nói gì thì nói cũng gây ảnh hưởng lớn cho tôi. . .”
“Lúc trước ông đâu có nói mấy chuyện này với tôi?” Ninh San cảm thấy người thực sự không ứng phó kịp là cô ta mới đúng!
Tô Uyên Hải thấp giọng lầm bầm một câu, “Lúc trước cô cũng đâu nói muốn tăng giá chứ. . .”
Bà Tô và Tô Thiên Thiên nhìn một màn trước mắt, thực sự không biết nên dùng từ gì để hình dung tậm trạng của mình lúc này, là kinh ngạc, tức giận, hay là. . . buồn cười?
“Hơn nữa. . .” Ông Tô nhìn bà Tô nói, “Bà tiêu bao nhiêu tiền như vậy, tôi thuê một cô tình nhân cũng là để kích thích bà một lần thôi còn gì!”
“Kích thích? Có gì hay mà kích thích chứ!” Bà Tô trả lời, “Chẳng lẽ ông tìm tình nhân, tôi vì kích thích ông lại đi tìm một gã trai lơ chắc!”
“Bà tìm trai lơ? ! !” Ông Tô cao giọng.
“Chẳng lẽ không được?” Bà Tô quay đầu nói, “Dù sao tôi cũng thuê một người, thì ông thấy thế nào?”‘
Ông Tô chưa kịp đáp lời, Ninh San đã vọt tới trước mặt ông ta, mắt hạnh trừng trừng, “Ông trả lời tôi trước đã, cái gì gọi là thuê tôi?”
“Thì chính là thuê cô thôi.” Ông Tô khó mà ứng phó nổi tình cảnh với hai người phụ nữ, chuyện này khiến cho ông ta càng thêm kiên định với quan điểm chỉ một người đàn bà là đủ, thật may là ông ta chỉ tạm thời thuê Ninh San thôi, không phải quan hệ tình nhân chân chính, “Để cô làm tình nhân tạm thời của tôi.”
“Chỉ là để kích thích bà xã của ông?” Ninh San nhớ lại những lời Ninh Xuyên nói lúc trước, sắc mặt vụt một cái thay đổi, rút đi tất cả sắc hồng, dáng vẻ đắc ý lúc trước cũng không còn chút bóng dáng nào.
Kế hoạch của ông Tô là muốn diễn phải giống thật một chút, kích thích bà Tô, có điều chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ phát triển đến bước phải ly hôn, đến nước này, ông ta dĩ nhiên là phải nói rõ ràng tất cả.
“Không thì sao, chẳng lẽ tôi lại muốn tìm tình nhân thật chắc?”
“Vậy ông đưa tôi đến những nơi công khai, cho tôi quần áo và trang sức, lại đưa tôi về nhà ông, còn nói việc trong nhà giao cho tôi xử lý hết, là có ý gì đây? !” Giọng nói bén nhọn chói tai, giống như một kẻ chơi bạc được ăn cả ngã về không đã thua trắng, mặt trắng bệch, mắt đỏ cạch.
Tô Thiên Thiên chưa từng thấy dáng vẻ này của Ninh San bao giờ, mơ hồ cảm thấy có chút đáng sợ, so sánh với sự cuồng loạn của chị ta lúc cãi cọ với Ninh Xuyên thậm chí vũ nhục cả ba mình lúc trước, bây giờ chị ta phảng phất như đang đứng bên rìa sụp đổ.
Có điều ông Tô cũng chẳng chú ý đến gương mặt xanh mét kia của Ninh San, mà đang cuống cuồng giải thích tất cả với bà Tô, “Đương nhiên rồi! Không tham dự tiệc tùng làm sao là giống thật được! Quần áo và trang sức cũng đâu phải cho cô, cô dùng xong sẽ phải trả lại cho tôi chứ! Đưa cô về nhà là muốn tiết kiệm tiền thuê phòng cho cô, hơn nữa ăn cơm ở nhà tôi, lại tiết kiệm được tiền cơm, như vậy chỉ cần trả tiền công cho cô là xong!”
“Ông tính công gì cho tôi chứ. . .” Giọng nói Ninh San có chút run rẩy.
Ông Tô nghiêm túc nói, “Tôi đã nghe qua rồi, nghe nói cô chỉ tốt nghiệp trung học, có điều tính chất công việc đặc thù, cho nên coi như cho cô hưởng lương sinh viên đại học, nhiều nhất một ngày một trăm, tính tử tế ra, coi như tổng cộng cô được hai ngàn!”
Một tiếng “Xoảng! ! ! !” lớn vang lên, Ninh San phất tay, đẩy chiếc bình sứ trên giá gỗ ở phòng khách rơi xuống đất, rơi xuống sàn đá cẩm thạch, nháy mắt vỡ thành mấy mảnh.
“Cô! !” Ông Tô chỉ vào cô ta, “. . . điên à!”
“Tôi điên rồi đấy!” Ninh San quát, “Tôi làm tình nhân của ông, là muốn thay đổi cuộc sống trước đây của tôi, làm một kẻ có tiền, hưởng cuộc s