ng thượng hạng! Thậm chí thay thế vợ ông, tiến vào cái nhà này! Tất cả đều tiến hành theo dự tính của tôi, sao có thể đến hôm nay, ông lại nói cho tôi biết, ông chỉ thuê tôi mà thôi! Còn định cho tôi hai ngàn đồng? ! Ông tưởng tôi là ai? Gái hầu rượu trong quán bar chắc? ! Tôi đã sớm không còn là cái loại bồi rượu rẻ tiền đó từ lâu rồi! Ông biết người đàn ông cặp với tôi trước kia không, còn phải mua nhà mua xe cho tôi đấy! Nếu không phải vì ông, tôi sao lại chia tay với hắn? !”
“Chuyện đấy thì liên quan gì tới tôi? !” Ông Tô trả lời, “Cô tưởng tôi giống mấy kẻ óc bị nhúng nước kia chắc? Tìm đàn bà ở ngoài mua nhà mua xe cho cô ta, mỗi một phân tiền của tôi đều tân tân khổ khổ mới kiếm được! Cô không phải muốn tiền của tôi sao, chẳng lẽ cho là tôi không biết? ! Tôi cho hai ngàn, không phải là cái cô muốn sao!”
“Ông. . .” Sắc mặt Ninh San trắng bệch, vươn tay chỉ vào ông ta nói gì đó, nhưng những lời đè nén trong lòng còn chưa kịp nói ra, cổ họng cô ta dường như bị người ta chặn lại, không phát ra được bất cứ thanh âm nào, dường như ngay cả không khí cũng không thể nào tràn vào xoang mũi được, trái tim cũng như bị người ta túm lấy, bóp chặt, siết vào, cô muốn vươn tay đè lồng ngực xuống để làm dịu cơn đau đớn, nhưng tứ chi như đã chết lặng, không sao khống chế được bản thân, cảm giác đau đớn cùng với hít thở không thông như thủy triều mãnh liệt ập đến, bao phủ lấy cô.
“Ninh San!”
“Này!”
Cô dường như nghe thấy tiếng gọi, lại như chẳng nghe được gì, trước mắt đen nhánh một mảng.
Khi Ninh Xuyên chạy đến bệnh viện, Ninh San vẫn còn đang cấp cứu, Tô Thiên Thiên lo lắng đi qua đi lại trước cửa, cô không hiểu sao chuyện đột nhiên lại thành thế này, càng không hiểu tình hình này là thế nào. Ninh San đột nhiên ngã xuống đất, mặt như màu đất, một chút hơi thở cũng không có.
Ông Tô không biết lời mình nói sao có thể khiến một người sống sờ sờ bị sốc đến mức tắt thở tại chỗ, cũng bị hù cho sợ đến hết hồn, vẫn là Tô Thiên Thiên phản ứng nhanh, vội vàng gọi điện thoại cho xe cứu thương, đưa Ninh San không còn hô hấp và cả ông Tô đã bị dọa đến ngất xỉu cùng nhau đến bệnh viện.
“Chị anh sao rồi? !” Ninh Xuyên vội vàng hỏi dồn.
“Em cũng không biết.” Tô Thiên Thiên luống cuống tay chân nói, “Ba em nói với chị ấy, chẳng qua chỉ thuê chị ấy thôi, không muốn chị ấy làm tình nhân thật, lúc ấy sắc mặt chị anh rất khó coi, đột nhiên gục xuống, còn không có hơi thở, bác sĩ nói, nói là bệnh tim! Chị anh bị bệnh tim sao?”
“Bệnh tim?” Ninh Xuyên ngây ngẩn cả người, trước kia anh có nghe ba mẹ nói qua, lúc chị vừa mới sinh, bác sĩ có nói chị bị bệnh tim bẩm sinh, vì nguyên nhân như vậy, nên ba mẹ anh mới có thể sinh con thứ hai, nhưng sau này khi lớn lên, thân thể chị tất cả đều bình thường, dường như chẳng can hệ gì đến bệnh tim, ngay cả bác sĩ cũng cảm thấy chị hoàn toàn khỏe mạnh. Cho nên gần ba mươi năm qua, chẳng ai ngờ tới, Ninh San lại đột nhiên ngã quỵ, hơn nữa lại còn bởi vì bệnh tim phát tác.
“Trước kia chị ấy bị bệnh tim sao? Sao anh không nhắc đến bao giờ.” Tô Thiên Thiên hỏi dồn, “Vậy trước có bị thế này không? Có nguy hiểm không?”
Đối mặt với những câu hỏi liên tiếp của cô, đầu óc đã rối loạn phân nửa của Ninh Xuyên liền rối loạn hoàn toàn, “Anh không biết, trước kia chị ấy chưa bị thế bao giờ? Có gặp nguy hiểm không đây? Nguy hiểm thế nào? !”
“Bác sĩ nói. . .” Tô Thiên Thiên còn chưa nói hết, cửa phòng giải phẫu đã được đẩy ra, một y tá mặc đồ trắng cao giọng nói qua khẩu trang, “Người nhà Ninh San tới chưa?” Cô ta nhớ Tô Thiên Thiên đưa bệnh nhân tới, nhưng không phải người nhà, liền bảo cô nhanh chóng tìm người nhà đến.
“Tạm thời đã cứu chữa được, nhưng phải phẫu thuật ngay lập tức, phẫu thuật sẽ có thể có nguy hiểm phát sinh, mời người nhà ký tên vào đây.” Y tá nhanh chóng nói đơn giản, từ trong lời nói của cô ta có thể nghe ra cảm giác căng thẳng gấp gáp, Ninh Xuyên không kịp nghĩ nhiều, hai tay có chút run rẩy nhận lấy bút và giấy, trên tờ giấy trắng in từng chữ đen rõ ràng, ánh mắt lướt qua từng chữ một trên đó, nhưng không biết nó viết gì, cuối cùng chỉ có thể đặt bút ký tên mình ở phần chữ ký. Y tá nhanh chóng lấy lại báo cáo phẫu thuật trong tay anh, xoay người định đi, anh mới phục hồi lại tinh thần, há miệng lại không biết nên nói gì, muốn bác sĩ làm hết sức, muốn bác sĩ nhất định phải chữa khỏi cho chị của anh, đó là người thân duy nhất của anh. . .
Nhưng những lời này, đồng loạt tràn vào cổ họng anh, lại không nói ra được một câu, lúc y tá đóng cửa lại, nói với Tô Thiên Thiên, “Cô nhanh chóng đưa người nhà đi nộp tiền đi.”
Tô Thiên Thiên đưa Ninh Xuyên đi nộp tiền, đã nhìn thấy sắc mặt anh trắng bệch, thoạt nhìn vẫn chưa trấn định lại, nghĩ đến anh chỉ còn lại duy nhất một người thân như vậy, cho dù trước có mâu thuẫn nhiều hơn nữa, giờ cũng khó mà tỉnh táo lại được, cô cũng không biết nên nói gì cho phải, lẳng lặng ngồi bên anh trên băng ghế ngoài phòng cấp cứu.
“Chuyện đó. . . chị Ninh San sẽ không sao đâu. . .” Cô mở miệng nói, giọng nghe không có chút sức mạnh nào, nghe mà ngay cả cô cũng thấy chẳng có sức thuyết phục.
“Đều tại anh. .” Ninh Xuyên nói, “Đáng lẽ phải đưa chị ấy về sớm hơn, cho dù chị ấy không muốn, cũng phải trói chị ấy lại. . .”
“Nói vậy thì phải trách em mới đúng.” Tô Thiên Thiên vội vàng cướp lời, “Là em nói không phải lo cho chị ấy, em cũng không ngờ ba lại đưa chị ấy về nhà, còn khiến chị ấy hiểu lầm sâu sắc như vậy, cuối cùng lại biến thành thế này.”
“Ngay từ đầu đã là do anh không thể cho chị ấy được sống đầy đủ, mới thành như vậy.” Ninh Xuyên lại nhận sai lầm về mình.
“Vậy cũng không phải lỗi của anh, cùng là không thể làm gì, nhưng lỗi lầm của em tương đối nghiêm trọng, em còn thề thốt sẽ cố gắng thật tốt, thực tế vẫn không làm được, cho nên chuyện mới thành như vậy.” Tô Thiên Thiên vội vàng giành lại tội lỗi.
“Nhưng mà em làm vậy anh cũng không phản đối. . .” Ninh Xuyên thở dài nói.
“Tôi bảo này!” Đột nhiên một giọng nữ mạnh mẽ vang lên, “Hai người giành cái gì mà giành chứ!”
Ninh Xuyên và Tô Thiên Thiên ngẩng đầu, liền thấy Âu Dương mặt đầy oán khí đang ôm Bối Bối, “Chuyện này là do chị ta tự tìm đến, nhân nào thì quả ấy, số đã định thế rồi!” Nói xong nhét Bối Bối vào tay Ninh Xuyên, “Thằng nhóc này căn bản chẳng nghe lời tôi, anh xem, mặt tôi bị nó cào xước cả đây này!”
Ninh Xuyên đón lấy Bối Bối, đã thấy cậu nhóc đang khoa tay múa chân thị uy với Âu Dương, Âu Dương quay mặt hỏi Tô Thiên Thiên, “Cậu đâu rồi? Không phải bảo cậu cũng bị dọa cho hôn mê sao?”
“Có một chút. . .” Tô Thiên Thiên, “Mẹ em đưa ba đi truyền nước rồi, chắc ba em cũng không ngờ tới có ngày sự keo kiệt của ông ấy lại có thể khiến một người sống sờ sờ tức mà chết, cho nên cũng kinh sợ không ít.”
Âu Dương ngồi bên cạnh bọn họ, nói với Ninh Xuyên, “Có lẽ lời tôi nói không xuôi tai, nhưng tôi cũng chỉ nói thật thôi, hai người không cần phải tranh cướp xem ai sai nữa, dù sao chẳng ai sai cả, mọi người cũng đã làm đủ rồi, nhất là anh, chuyện ba anh cũng đã được sửa lại án sai, chị ta cứ một mực muốn lao vào lửa, như vậy sớm muộn gì cũng có chuyện, cho dù không phải hôm nay, dù không phải vì bệnh tim, thì cuối cùng cũng gặp phải những chuyện khác thôi.”
Ninh Xuyên hơi gật đầu một cái, không thể tự trách, sự lo lắng trong lòng không sao đè nén được nữa, “Chị tôi vẫn còn trẻ, không biết sau này thế nào. . Bây giờ ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện gì được. . .”
Bối Bối chẳng hiểu gì cả, chỉ biết là dạo này bé cứ như quả bóng cao su bị người ta nhét qua nhét lại, mà lâu lắm rồi bé chưa được gặp mẹ đâu, vậy nên vươn tay sờ sờ mặt Ninh Xuyên, chớp cặp mắt to đen láy như mã não hỏi, “Đậu Đậu, mẹ đâu rồi? Bối Bối nhớ mẹ. . .”
Ninh Xuyên thấy sống mũi cay cay, giọng nói cũng nghẹn ngào, cảm giác vô lực từng quen thuộc lại đè xuống anh, sinh mệnh yếu ớt, khiến cho anh cảm thấy kinh hồn táng đảm như vậy, “Chị ấy. . . nhất định đừng để xảy ra chuyện. . .”
Lông mi Tô Thiên Thiên run rẩy, cô xoay mặt, vươn tay nắm lấy tay Ninh Xuyên, có chút khàn khàn nói, “Sẽ không có chuyện gì đâu, tất cả rồi sẽ ổn thôi. . .”
Ninh Xuyên cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ trong lòng bàn tay, lại càng không kìm nén được, cảm thấy bên trong hốc mắt đã ngập nước, anh nặng nề nhắm hai mắt lại, gật đầu một cái.
. . .
Nửa năm sau.
“Tổng giám Ninh.” Hân Hân gõ cửa phòng làm việc, được đồng ý xong bèn mở cửa bước vào, chuyển một phần tài liệu qua, “Đây là dự toán tài vụ của công ty về quảng cáo của Địa sản Thiên An, mời anh kiểm tra qua.”
Ninh Xuyên nhận lấy tài liệu, cười cười.
Hân Hân mở cửa đi ra ngoài, có chút nghi ngờ nói với đồng nghiệp bên ngoài, “Dạo này tổng giám Ninh rất hay nhá, thường xuyên cười với người khác.”
“Đã như thế từ lâu rồi.” Tiểu Triệu tiếp lời, “Mấy tháng trước tôi đã thấy tổng giám Ninh cả người trở nên sáng sửa hơn bao nhiêu rồi.”
“Đúng vậy, cười lên cũng dịu dàng y như tổng giám Ôn của bộ Sáng tạo ấy.” Tiểu Hôi có chút si mê cười nói, “Hoàn toàn thành một người đàn ông chuẩn mới toanh! Nghe nói anh ấy còn biết chăm trẻ con nữa! Người tốt vậy biết tìm ở đâu đây!”
“Nhưng mà nghe nói tổng giám Ninh có bạn gái rồi.” Tiểu Triệu không nhịn được đả kích cô nàng.
“Nghe nói nhà gái siêu cấp xinh đẹp, siêu cấp giỏi giang, gia đình siêu cấp có máu mặt!” Hân Hân phụ họa nói, “Lợi hại như vậy, khó trách thu phục được tổng giám Ninh.”
“Ai. . .” Tiểu Hôi nhún vai, “Không tới lượt chúng ta đâu.”
Ninh Xuyên mở tài liệu ra, ánh mắt dừng ở nơi ký tên người phụ trách hợp tác với công ty – Tô Thiên Thiên, khóe miệng anh nhướn lên, cười cười. Giơ tay nhìn đồng hồ, sắp tan làm rồi.
Đúng lúc này di động kêu vang, anh nhìn qua, là chị, “A lô?”
“Tiểu Xuyên, lát nữa về nhớ mua ít muối.” Ninh San dặn dò, “Chị làm món gà luộc em vẫn thích ăn nhé!”
“Vâng.” Ninh Xuyên gật đầu, từ sau chuyện lần trước, chị Ninh San làm phẫu thuật nối mạch máu tim ở bệnh viện xong, phẫu thuật rất thành công, không chỉ vậy, chị ấy cũng đột nhiên tỉnh ngộ, cảm thấy tất cả đều là do bản thân đã suy nghĩ quá hoàn mỹ, vì những thứ danh lợi hư vinh kia, thiếu chút nữa mất đi sinh mạng trân quý, còn có khả năng bỏ lại Bối Bối. Còn nhớ khi đó chị ấy đã khóc nói, “Lúc mẹ chết, chị chỉ cảm thấy cả thế giới này đều sụp đổ, chị làm sao có thể để Bối Bối phải chịu nỗi đau đớn như vậy chứ? Muốn tiền, muốn cuộc sống xa xỉ để làm gì? Nếu như trước kia ba cho chúng ta cuộc sống như vậy, sớm muộn ông cũng sẽ bước vào tuyệt lộ giống như Triệu Cương, còn phá hủy danh tiếng cả đời, chị không cần những thứ đó, nếu như chị không cần gì cả, có thể để ba mẹ mình sống lại sao? Có thể không? Không thể. . . Cho dù chị có cuộc sống sung túc, Bối Bối cũng sẽ không hạnh phúc. . .”
Người cũng bị kích thích còn có cả ông Tô, ông tỉnh lại sau khi hôn mê, lúc thấy bà Tô, như một đứa trẻ căng thẳng kêu lên, “Cô ta không sao chứ? Cô ta không phải thực sự xảy ra chuyện gì chứ? Tôi đâu muốn hại người! Nếu mà hại người ta làm sao thì có bị kết án không? ! Có bị phạt tiền không đây, có khiến tôi đền bù đến táng gia bại sản không? !”