ang lên, Mẫn Nhu giật giật khóe mắt, nhướng mày nhìn Lục Thiếu Phàm đang đứng ở cửa, tiện thể xem xét đám gà rừng trong tay người quan nhân có vẻ rất am hiểu. Mẫn Nhu dở khóc dở cười, Lục lão gia thật biết duy trì sự đặc trưng của mình.
“Mấy cậu đem chúng ra ngoài hoa viên đi.”
Lục Tranh Vanh ra lệnh, người quân nhân cao lớn khôi ngô liền đứng nghiêm, thẳng lưng cúi chào, sau đó mang mấy món ăn thôn quê ra khỏi ăn biệt thự.
“Tiểu Nhu, nếu thấy ăn chưa đủ, hai ngày nữa bảo ông một tiếng, ông kêu đám tiểu tử đi hành quân trên núi bắt về.”
Vẻ mặt Lục Tranh Vanh đầy đắc ý, giống như chuyện bắt gà rừng mang về là chuyện dễ dàng. Cô cũng không nhìn rõ những vết rách trên quần áo mấy người quân nhân, lão gia tử rất sĩ diện, Mẫn Nhu ở Lục gia mấy ngày nay cũng coi như hiểu rõ, nhưng ý tốt của lão gia tử cô rất cảm kích.
“Cảm ơn gia gia, những thứ này đủ cho cháu ăn trong mấy ngày rồi.”
Cô không dám để những quân nhân đang ra sức vì đất nước lại ngày đêm ở trên núi bắt mấy con gà rừng vì cô, người ta đi bắt mà không vui cô cũng không an lòng mà ăn.
Sau bữa cơm tối, bà Lục thúc giục Mẫn Nhu quay về phòng nghỉ ngơi, Lục Thiếu Phàm bị thương mấy ngày số công việc tồn đọng không ít, sau khi quay về làm thì phải tranh thủ thêm thời gian nghỉ ngơi buổi tối để làm việc.
Phụ nữ có thai thì thích ngủ, Mẫn Nhu nằm trên giường không bao lâu liền ngủ quên mất, trong ý thức mông lung, cô lật người muốn ôm người bên cạnh, nhưng sờ sang bên chỉ có cảm giác lạnh như băng.
Ánh sáng nhu hòa chiếu toàn bộ phòng ngủ, Mẫn Nhu cố gắng nên mí mắt lên, mơ hồ nhìn bên cạnh mình trống hoắc, sắc trời tối đen khiến cô nhận ra bây giờ đã không còn sớm.
Lục Thiếu Phàm đâu rồi? Đi đâu vậy?
Có lẽ phụ nữ mang thai tâm trạng không ổn định, Mẫn Nhu nhìn căn phòng yên tĩnh, cô hốt hoảng xuất hiện một cảm giác trống trải, rồi nhìn lên trần nhà, có lẽ vì không có Lục Thiếu Phàm bên cạnh đầu óc Mẫn Nhu hết sức tỉnh táo, không có gì là buồn ngủ.
Lặng lẽ xuống giường, mặc áo khoác vào, kéo lớp vải bông. Mẫn Nhu im lặng rời khỏi phòng, cả hành lang trống vắng chỉ có chiếc đèn vàng treo trên tường, Mẫn Nhu cũng không dám mở đèn sợ đánh thức những người khác đang ngủ.
Vịn thành cầu thang, cẩn thận bước xuống, cô thấy từ khe cửa thư phòng có ánh sáng chiếu ra nghiêng xuống sàn nhà. Chầm chậm đến gần, Mẫn Nhu nhẹ nhàng cầm lấy nắm cửa xoay nhẹ, quả nhiên Lục Thiếu Phàm vẫn ngồi trước bàn làm việc.
Bàn tay đang gõ máy tính liền dừng lại, đôi mắt dời từ máy tính nhìn ra cửa, dáng vẻ nghiêm nghị trong chớp mắt trở nên nhu hòa, từ trên ghế đứng dậy đi về phía Mẫn Nhu.
Ánh đèn rọi vào thân người Lục Thiếu Phàm đập vào mặt Mẫn Nhu, khiến cô không thể nhìn rõ vẻ mặt anh lúc này. Nhưng bàn tay khô ráo ấm áp kia chạm vào bàn tay nhỏ bé đang để trên cửa của cô, Mẫn Nhu không kiềm được tiến lên ôm lấy Lục Thiếu Phàm.
“Đã trễ thế này sao anh vẫn chưa ngủ?”
Giọng nói xót xa của Mẫn Nhu khiến tiếng cười réo rắt từ cổ họng Lục Thiếu Phàm tràn ra, cúi người ôm lấy Mẫn Nhu, nở nụ cười ôm lấy cô đi về phía cầu thang, bước chân trầm ổn nhẹ nhàng khiến cho Mẫn Nhu cảm thấy như mình đang mộng mị, cô vòng tay quanh cổ anh, rúc đầu vào vai Lục Thiếu Phàm, hưởng thụ sự yêu thương.
“Thiếu Phàm, hai ngày nữa là sinh nhật của cha em.”
Khi Lục Thiếu Phàm sắp xếp lại công việc quay trở về phòng ngủ thì Mẫn Nhu đem cuộc điện thoại hôm nay do Mẫn Chí Hải gọi tới nói với Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm cũng không vì nghe cô kể mà tỏ ra biến sắc, anh đem bộ tây trang treo lên móc áo, sau đó cuốn ống tay áo sơ mi ngồi xuống bên giường, nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp của cô, nhướng mày đáp:
“Sinh nhật của cha vợ làm rể như anh dĩ nhiên sẽ chúc mừng, đừng lo, quà anh sẽ chuẩn bị.”
Bàn tay mảnh mai của Mẫn Nhu đưa từ trong chăn ra nắm lấy bàn tay Lục Thiếu Phàm đang xoa mui bàn tay kia của cô, cô mím môi, suy nghĩ một hồi nghiêm túc nói:
“Sinh nhật của cha chắc chắn sẽ mời rất nhiều người trong giới làm ăn, em sợ tới lúc đó…”
Sợ gặp mẹ con Mẫn Tiệp không phải là nguyên nhân cô muốn tránh bữa tiệc này, chủ yếu là vì quan hệ giữa cô và Lục Thiếu Phàm, cho dù bên ngoài có chút gió thổi cỏ lay cũng không chứng minh được Lục Thiếu Phàm xác thật là chồng Mẫn Nhu, nếu lần nay tham gia tiệc, không thể nghi ngờ chuyện này là giả!
Mẫn Nhu nghiêm túc nhìn vẻ mặt biến hóa của Lục Thiếu Phàm, bàn tay giữ lấy tay Lục Thiếu Phàm siết chặt.
“Nếu vì em mà khiến anh bị cuốn vào scandal trên báo chí, gặp nhiều vấn đề phức tạp, Lục Thiếu Phàm anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi sao?”
Nụ cười trên gương mặt Lục Thiếu Phàm dần dần thu lại, bàn tay lật người nắm ngược lấy tay Mẫn Nhu. Vẻ mặt nghiêm túc nhìn gương mặt có vẻ hồi hộp của cô, nhìn thấu nỗi lo lắng trong mắt cô, anh nghiêng người ôm cô vào lòng, giọng nói kiên định khiến Mẫn Nhu cảm động:
“Ngay từ khi anh lựa chọn lên máy bay đi Los Angeles thì anh đã chuẩn bị đối diện với tất cả những rắc rối này, vì vậy Mẫn Nhu em tin anh đi, anh sẽ chứng minh cho em thấy anh đối với cuộc hôn nhân của chúng ta là hoàn toàn nghiêm túc!’