ng muốn lấy lại cuộn phim, môi mím chặt, hai mắt lạnh nhíu lại, chân dùng sức đè xuống, nghiền nát cuộn phim.
Tên phóng viên không dám tin nhìn thành quả lao động của mình hóa thành hư không, tức giận đứng dậy muốn tranh luận cùng Kỷ Mạch Hằng, nhưng chưa kịp mở miệng thì bị luồng khí lạnh từ trong mắt Kỷ Mạch Hằng tỏa ra làm cho chấn động, hoảng sợ không dám khinh suất.
“Anh là phóng viên của tòa soạn nào?”
Kỷ Mạch Hằng lạnh lùng nhếch môi, khí lạnh tỏa ra xung quanh rất nguy hiểm. Mẫn Nhu có thể ngửi thấy mùi thuốc súng giằng co giữa hai người, tên phóng viên lúng túng bĩu môi, tay che khóe môi bị đánh, căm hận nhìn Kỷ Mạch Hằng, nhạt máy chụp hình lên, quay đầu bỏ đi.
“Mọi người còn lại phải đợi tôi dùng xe đưa các vị về sao?”
Các phóng viên nhìn nhau, trước ánh mắt uy hiếp của Kỷ Mạch Hằng thì đều thức thời lui về, bắt đầu tản ra đi về phía xe mình.
“Mọi người đem cuộn phim trong máy để lại.”
Dĩ nhiên đám phóng viên không cam lòng cam nguyện, cho dù bị khí thế của Kỷ Mạch Hằng làm cho hoảng sợ cũng không lập tức thỏa hiệp. Đây là tiêu đề ngày mai của họ, nếu giao nộp, tòa soạn báo ngày mai sẽ bị bệnh loét mũi.
“Một cuộn phim đổi mười vạn, không muốn giao ra cũng không sao, tôi sẽ kêu luật sư gủi đơn kiện đến các tòa soạn ngày mai đăng tin này.”
Mẫn Nhu quay đầu nhìn Kỷ Mạch Hằng, từng đường nét lạnh lùng nghiêm túc, môi mím chặt, mày nhăn lại, nhìn đám phóng viên do dự không đưa, không cần phải nhiều lời lại có thể tạo thành áp lực.
Đám phóng viên lấy cuộn phim từ máy ảnh ra, giao cho Kỷ Mạch Hằng: “Kỷ tổng, vậy còn tiền…”
“Bất cứ khi nào cũng có thể tới Kỷ thị lãnh chi phiếu, tôi sẽ dặn thư kí.”
“Cảm ơn Kỷ tổng.”
Nhìn đám phóng viên mặt mày hớn hở bỏ đi, Mẫn Nhu cười khẽ, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, so với việc đắc tội với Kỷ tổng thì bọn họ muốn có mười vạn kia hơn, cùng lắm quay về tòa soạn nói tin tức là giả, không nhìn thấy Mẫn Nhu, còn tiền vẫn có thể rớt vào túi mình.
Nhưng Kỷ Mạch Hằng đang làm gì vậy? Lấy tiền để cứu trợ cô? Cô không cần Kỷ Mạch Hằng xuất thủ tương trợ, cả đời cũng không cần!
“Khoản tiền đó, anh cứ kêu thư kí tính hết chi phí, tôi sẽ kêu Chân Ni đem tiền sang gửi trả.”
Mẫn Nhu không quay lại nhìn Kỷ Mạch Hằng, cũng không nói lời cảm ơn, lạnh lùng nói xong thì bỏ đi. Phía sau lời anh ta nói ra thật thản nhiên, nhưng lại không vô tình như bất cứ câu nào khi xưa.
“Không cần, là tôi nợ cô, coi như tôi bồi thường lại.”
Mẫn Nhu chậm rãi dừng bước, tay đặt trong túi không khỏi căng thẳng, bồi thường? Ba năm cô bỏ ra chỉ bằng một khoản tiền không nhỏ cũng không lớn, cách bồi thường này chẳng khác gì mỉa mai a!
Kỷ Mạch Hằng không ngờ Mẫn Nhu lại quay đầu, gương mặt lạnh lùng xuất hiện vẻ kinh ngạc, lúc chú ý tới vẻ chế giễu khinh miệt trên gương mặt nhỏ kia, sắc mặt Kỷ Mạch Hằng càng trở nên phức tạp khó dò.
“Vậy cảm ơn ý tốt của Kỷ Tổng, nếu Kỷ tổng cảm thấy bồi thường như vậy còn chưa đủ nhiều, tôi không ngại để tài khoản của mình tăng lên mấy ngàn vạn.”
Mẫn Nhu vừa nói xong, dạ dày liền thấy khó chịu, cảm giác buồn nôn dâng lên, mặt cũng tái đi, cơ thể gầy yếu lay động một chút.
“Vẫn ổn chứ?”
Phía sau lưng là lồng ngực cứng chắc, Mẫn Nhu có thể thấy hai bàn tay to đang đỡ lấy vai cô, trên cao là câu hỏi lạnh như băng của Kỷ Mạch Hằng. Mẫn Nhu buồn bực muốn giãy thoát khỏi anh ta, nhưng Kỷ Mạch Hằng không để như cô mong muốn.
“Kỷ Mạch Hằng, anh buông ra, tôi không cần sự quan tâm của anh.”
“Tôi đưa cô đi bệnh viện.”
Anh ta như không nghe thấy lời cự tuyệt quyết liệt của cô, mặt không biến sắc đỡ cô ra bãi đỗ xe, cô tức giận dùng sức chống đối, trong cơ thể cơn buồn nôn cuồn cuộn khiến cô cúi thấp đầu, mất khống chế không ngừng nôn mửa.
Bộ đồ tây màu đen trở nên dơ bẩn, vết nôn ói chiếm một góc bộ đồ. Dù Mẫn Nhu cảm thấy có lỗi nhưng vẫn không biểu lộ ra, chỉ hừ lạnh liếc nhìn vẻ mặt sa sầm của Kỷ Mạch Hằng, đe dọa nói:
“Nếu anh không buông ra, tôi sẽ tiếp tục ói lên người anh!”
Kỷ Mạch Hằng nhìn đôi mắt kiên cường của Mẫn Nhu, môi khẽ mím nhưng không buông cô ra, vẫn khư khư cố chấp đỡ cô đi về bãi đỗ xe, chân bước nhanh hơn so với lúc nãy.
“Anh muốn làm gì đây, tôi đã nói không cần anh lo mà!”
Mẫn Nhu ghét bỏ, muốn đẩy tay Kỷ Mạch Hằng đang để trên vai cô ra, nhưng anh ta lại dùng sức không để cô thoát. Kỷ Mạch Hằng cúi đầu nhìn hai mắt đầy hiềm khích của Mẫn Nhu, không vì thái độ bất lịch sự của cô mà tức giận.
“Nếu như cô cứ tiếp tục ầm ĩ như vậy, tôi sẽ bế cô đi.”
Dáng vẻ nghiêm túc của Kỷ Mạch Hằng không giống như đang đùa, vẻ mặt Mẫn Nhu cứng đờ, thôi không giãy giụa, nhưng cũng không cho phép Kỷ Mạch Hằng chạm vào người.
“Vậy anh buông tôi ra đi, tôi tự đi, không cần anh đỡ tôi đâu.”
Cô đã từng hi vọng anh ta quan tâm tới cô, ngay cả trong mơ cô cũng muốn anh ta ôm mình, như vậy những điều cô bỏ ra mới xứng đáng. Lúc này, anh ta ở bên cô, ôm cô nhưng cô hoàn toàn cảm thấy khó chịu, giống như hai kẻ xa lạ chạm vào nhau, khiến cô chỉ muốn tránh xa khỏi anh ta một chút.