hu chui vào chăn, không quan tâm tới thân hình ấm áp đang kề sát bên, dịch sang phía ngoài, nguồn nhiệt phía sau cũng theo sát, vòng eo thon bị đôi bàn tay to giữ lấy, cánh tay thu lại dễ dàng ôm cô vào lòng.
“Em cũng nói, ông ấy là cha em, nhưng mấy năm qua ông ấy không làm tốt trách nhiệm của một người cha, ít nhất ông ấy đã không thể che chở bảo vệ em, mặc em bị người khác bắt nạt. Dù là ai cũng đều phải trả giá, dĩ nhiên trong đó có cả cha vợ.”
Nỗi buồn bực trong lòng Mẫn Nhu biến mất, xoay người, ngửa đầu nhìn Lục Thiếu Phàm.
“Nếu cậu làm thế liệu có gặp phải rắc rối?”
“Cậu em ở trên quan trường nhiều năm như thế, cậu ấy sẽ hiểu quy tắc, hơn nữa nếu Mẫn thị quả thật làm ăn chân thật, dù có gặp rắc rối thì cũng không bị gì cả.”
Mẫn Nhu suy nghĩ những lời Lục Thiếu Phàm nói, cả người thất thần, chợt nhận ra có thứ gì đó chui vào áo ngủ, cảm giác lành lạnh khiến cô run rẩy, hai mắt long lanh nhìn gương mặt anh tuấn của Lục Thiếu Phàm phóng đại ngay trước mắt.
Đôi môi mỏng áp lên đôi môi đỏ của cô, hai mắt đen sáng rực lóe đam mê, giọng nói khàn khàn, bàn tay di chuyển trên người cô có vẻ mất khống chế. Mẫn Nhu thở hổn hển giữ tay Lục Thiếu Phàm lại, đổi lấy anh dùng ám hiệu xấu xa với cô.
“Tối nay Đậu Đậu ngủ với mẹ, bà xã, chúng ta tạo người đi.”
Mẫn Nhu đỏ bừng mặt, cúi người nhìn Lục Thiếu Phàm, sự phản kháng của cô ở trong mắt anh lại như đang nghênh đón dụ hoặc.
“Lục Thiếu Phàm, mọi người đang ngủ, anh đừng náo loạn nữa.”
“Chúng ta cũng ngủ mà!”
Khi hai người hòa làm một, cơ thể nhỏ nhắn của Mẫn Nhu phủ một lớp phấn hồng, dỗi hờn nhìn người đàn ông nằm ở trên. Anh khẽ cười nhẹ mang theo ý tứ xấu xa, chèn ép lên cơ thể cô, nhẹ nhàng nói vào tai cô, âm thanh quyến rũ khàn khàn nói.
“Bà xã, xem ra chúng ta phải cố gắng hơn nữa để giúp cho Đậu Đậu có em trai.”
Mẫn Nhu xấu hổ đẩy bàn tay Lục Thiếu Phàm đang để trên bụng cô, hai mắt liếc nhìn ngũ quan anh tuấn của anh. Dưới ánh đèn, những giọt mồ trôi rịn lại trên trán anh phản chiếu màu vàng nhạt, yết hầu không ngừng dãn ra, tựa như đang cố gắng kiềm chế.
Ưm nhẹ một tiếng, hai tay Mẫn Nhu vòng lấy bả vai Lục Thiếu Phàm, khóe miệng anh liền cong lên vui vẻ, cúi xuống, đôi môi mỏng cùng môi cô áp sát không ngừng va chạm, cô có thể cảm thấy được tình yêu sâu nặng của anh.
Sau khi kích tình tan đi, cô lười biếng nhắm mắt lại, mặc anh ôm lấy cô. Những nụ hôn rơi xuống trên má cô, bên lỗ tai một luồng hơi thở lướt qua, trong ý thức mơ hồ là giọng nói quyến rũ của Lục Thiếu Phàm.
“Em chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh anh là được, những chuyện khác anh sẽ giúp em giải quyết.”
Lúc nửa đêm, Mẫn Nhu mờ màng thức giấc lần thứ nhất, ánh đèn trên tường nhá nhem không hề chói mắt, cô cũng không mở mắt ra, chỉ nghe loáng thoáng có tiếng nói, lấy tay mò sang chỗ bên cạnh chỉ thấy chiếc giường lạnh lẽo.
Mẫn Nhu dụi mắt cho tỉnh, nửa chống người lên, hai mắt mờ ảo nhìn xung quanh phòng. Bên ngoài cửa phòng ngủ bóng người cao to của Lục Thiếu Phàm đang nghe điện thoại di động, giọng nói thật nhỏ khiến Mẫn Nhu không nghe rõ anh nói gì.
Thấy Lục Thiếu Phàm xoay người chuẩn bị vào phòng, Mẫn Nhu vội vàng chui vào chăn, giả vờ nhắm mắt ngủ say. Cửa phòng khẽ đóng lại, bên trong chăn một khối cơ thể lành lạnh chui vào, Mẫn Nhu không tự chủ khẽ run. Lục Thiếu Phàm cẩn thận áp sát cô, ôm cô vào lòng, sau đó thở dài.
Cảm giác lạnh lẽo từ người Lục Thiếu Phàm bị luồng hơi ấm áp của chăn nệm xóa đi, Mẫn Nhu thả lỏng cơ thể, cơn buồn ngủ ập tới từ từ chìm vào mộng đẹp, không suy nghĩ tới nội dung cuộc trò chuyện khi nãy.
Khi Mẫn Nhu thức giấc, Lục Thiếu Phàm đã không thấy đâu. Cô sực nhớ hôm nay Lục Thiếu Phàm đã kết thúc ngày nghĩ dưỡng bệnh, bắt đầu đi làm, nhìn đồng hồ trên vách tường, cô vén chăn, rửa mặt thay đồ.
Sáng sớm, không khí ở Lục gia rất yên bình và ấm áp, Mẫn Nhu đi xuống thì thấy dì Mai đang dọn dẹp bàn ăn, xem ra người ở Lục gia đều đã đi làm, Dì Mai thấy Mẫn Nhu liền mỉm cười hỏi thăm:
“Thiếu phu nhân, cô chờ một tí, tôi hâm đồ ăn lại cho cô.”
“Cảm ơn dì Mai.”
Ngồi trước bàn ăn, Mẫn Nhu nhìn xuyên qua khung cửa sổ, nhìn ánh nắng vàng rực, tâm trạng cũng nhẹ nhõm. Trưởng bối Lục gia cũng thật dễ chịu, cô dậy trễ cũng không giận, ngay cả bữa sáng cũng nấu giúp cô, lấy Lục Thiếu Phàm, sống tại nhà chồng thế này chỉ có thể nói đó là may mắn của cô.
“Thiếu phu nhân, thiếu gia nói cô thích lá sen trứng, cố tình dặn tôi làm cho cô.”
Mẫn Nhu nghe dì Mai nói, mắt híp lại hạnh phúc. Khi cô cắt một miếng bỏ vào miệng, tính nuốt xuống thì dạ dày liền cảm thấy khó chịu, cảm giác buồn nôn khiến cô đứng bật dậy chạy vào phòng vệ sinh