trước khi cô không thở được mở mắt ra thì đôi môi mềm mại đang áp chặt bỗng dời đi, để cho cô hít lấy không khí, môi nở nụ cười thản nhiên.
“Lục Thiếu Phàm… lần sau…. Nếu lần sau anh còn không tự bảo vệ mình đi cứu người khác, em sẽ…. sẽ…”
Cô mơ màng nói, đến phút cuối lại mất đi âm thanh, Mẫn Nhu bối rối vặn vẹo chân mày, những chuyện vừa xảy ra như thật như mơ, khi cảm nhận được cơ thể ấm áp bên mình mới an tâm, thả lỏng cơ thể.
“Anh xin lỗi em…”- Giọng nói chân thành xót xa đi xuyên vào cơn mơ của cô, Mẫn Nhu lười biếng tựa vào người đàn ông bên cạnh, nở nụ cười hạnh phúc, chìm sâu vào giấc ngủ.
“Chú Út, hôn lễ lần này phải làm phiền chú, cháu không muốn vì bản thân bị thương mà khiến mọi chuyện chậm lại.”
Mẫn Nhu không biết mình ngủ bao lâu, lúc cô thức giấc thì đã nghe giọng nói nhỏ nhẹ ôn tồn của Lục Thiếu Phàm, dùng kính ngữ đối với người lớn.
Mẫn Nhu thoáng ngáp một cái, trong mơ hồ ý thức được có người trong phòng. Bây giờ, cô đang nằm trên giường Lục Thiếu Phàm, nếu như gặp người lớn có vẻ không được lễ phép, Mẫn Nhu rụt cổ tiếp tục giả vờ ngủ.
Lục Thiếu Phàm rõ ràng đã phát hiện cô thức giấc, nhưng cũng không để cô dậy, chỉ dùng cánh tay ôm lấy cô thật chặt.
“Nghe Viễn Nam nhắc tới cháu, nói cháu cùng với một cô gái đi sang Ireland đăng kí kết hôn có thật không?”
Giọng nói khác xa với giọng ôn tồn của Lục Thiếu Phàm, giọng nói của vị trưởng bối này có phần trầm, hơi lạnh lùng, cũng không giống giọng của đàn ông trung niên, Mẫn Nhu từ từ nhắm mắt vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc bén đang nhìn cô.
“Nếu đã quyết định lấy nhau thì hãy sống cho tốt, có một số việc, tránh được thì nên tránh.”
“Cháu hiểu thưa Chú Út”
Chú út? Mẫn Nhu trong đầu tìm tòi nhân vật vừa nhắc đến, trong đầu lóe sáng, ngày đầu tiên cô ở Lục gia đã nghe Lục Thiếu Phàm nhắc tới, là con trai ít của Lục Tranh Vanh – Lục Cảnh Hoằng.
“Chuyện hôn lễ, chú và mẹ cháu sẽ sắp xếp, cháu cứ an tâm ở đây dưỡng bệnh đi.”
“Cảm ơn chú Út.”
Lục Thiếu Phàm lễ phép nói cảm ơn, Mẫn Nhu nghe tiếng bước chân xa dần, lặng lẽ ngồi dậy, quay đầu muốn nhìn chú Út thì bị bàn tay của Lục Thiếu Phàm che lại, hai mắt tối đen.
Cho đến khi tiếng cửa phòng khép lại, Lục Thiếu Phàm mới để cô nhìn thấy, Mẫn Nhu bất mãn oán hận nói: “Lục Thiếu Phàm, anh làm gì vậy!”
Lục Thiếu Phàm cưng chiều nghịch ngợm mái tóc quăn trên gò má của cô, đem nó vén ra sau tai, trong đôi mắt đen lấp lánh nụ cười: “Nếu như anh nói anh không muốn để em gặp chút Út anh thì sao?”
Mẫn Nhu khó hiểu nhìn Lục Thiếu Phàm mỉm cười, cho rằng anh nói đùa, lại phát hiện sự nghiêm túc trong mắt anh liền hiếu kì, dò hỏi:
“Chẳng lẽ vẻ ngoài của chú Út rất xấu sao?”
Lục Thiếu Phàm ôm cô vào lòng, dùng cằm dưới cạ nhẹ vào đỉnh đầu cô, thì thầm nói: “Không xấu, mà còn ngược lại, dáng vẻ chú ấy quá đẹp, anh sợ em sẽ chạy theo chú ấy mất.”
Trong giọng nói Lục Thiếu Phàm đầy mùi dấm chua khiến cho Mẫn Nhu không tin nhìn về phía anh, vẫn là dáng vẻ anh tuấn phi phàm, nhìn đi nhìn lại thế nào cũng cảm thấy bất thường, đôi mắt đen kia nhìn cô đầy sự chiếm hữu.
Hai má đỏ bừng, miệng cong lên, tay ôm lấy thắt lưng Lục Thiếu Phàm, đầu ôn vào trong ngực anh, xa xăm nói: “Em đã bị Lục Thiếu Phàm dùng xiềng xích khóa lại làm sao chạy theo người khác được?”
Phía trên là tiếng cười rất vui vẻ, Lục Thiếu Phàm thân mật hôn lên đỉnh đầu của cô, Mẫn Nhu ôm lấy Lục Thiếu Phàm, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cảnh trời chiều đang tắt dần, tiếng thở dài nhỏ đến mức không thể nghe được.
Cô tin Lục Thiếu Phàm, nhưng niềm tin đó lại khiến cô phải mang trong mình nỗi đau.
Không bao lâu, Bà Lục tới, hối thúc Mẫn Nhu đi về nghỉ:
“Nơi này có mẹ rồi, con đã một ngày một đêm không ngủ, mau về nghỉ ngơi đi.”
Lục Thiếu Phàm cũng thật lạ, không có quấn lấy cô như lần trước, gương mặt đã khôi phục chút sắc nở nụ cười, phụ họa theo: “Phải, em mau về nhà ngủ một giấc đi, sáng ngày mai lại tới.”
Mẫn Nhu nhìn dáng vẻ quan tâm chăm sóc của Lục Thiếu Phàm dành cho cô, trong lòng cảm thấy rất bất thường, ngược lại bà Lục vẫn chăm chú nhìn Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm nói:
“Con không muốn gặp mẹ đến vậy sao? Từ khi mẹ bước vào, cũng chưa thấy nhìn mẹ lấy một lần.”
Vừa nói, bà Lục đưa mắt nhìn Mẫn Nhu, gương mặt thanh nhã không còn vẻ thương tâm đến chết như đêm qua, vẫn là dáng vẻ ung dung sang trọng, nhưng có vẻ ghen tị với Mẫn Nhu.
Mẫn Nhu đứng dậy nhường ghế cho bà Lục ngồi xuống, rồi rót giúp bà ly nước, lễ phép nói: “Mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều quá rồi, mẹ thương Thiếu Phàm như thế, Thiếu Phàm sao lại không muốn gặp mẹ.”
Bà Lục cười khẩy, đón lấy ly nước, phất tay ra hiệu cho Mẫn Nhu: “Con về trước đi, lái xe đang đợi dưới lầu, đừng lo cho Lục Thiếu Phàm.”
Mẫn Nhu lên tiếng đáp tính đi thì bị Lục Thiếu Phàm gọi giật lại: “Bà xã, sáng mai giúp anh mang laptop tới, anh muốn xử lí chút việc.”
“Lát nữa bảo lái xe mang tới đây là được, mắc công sáng sớm mai Tiểu Nhu lại phải đi nữa.”
Bà Lục thiện ý đề nghị chẳng những không khiến cho Lục Thiếu Phàm vui vẻ ngược lại khóe môi hơi hạ xuống, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú Mẫn Nhu.
“Trong laptop có văn kiện quan trọng, để người lạ mang tới không tốt lắm.”
Lý do chính đáng khiến cho bà Lục đồng tình nhìn Mẫn Nhu, đôi mắt minh mẫn dò xét gương mặt nghiêm túc của Lục Thiếu Phàm, giống như muốn xem Lục Thiếu Phàm còn ý định gì trong đó, nhưng rồi bà chỉ nhíu mày, nói với Mẫn Nhu:
“Tiểu Nhu, xem ra ngày mai phải phiền con mang tới cho Thiếu Phàm!”
Mẫn Nhu cảm giác mình như tiểu hồng mao bị đại hôi lang ăn sạch sành sanh, biết rõ Lục Thiếu Phàm cố ý nhưng vẫn là khuất phục trước đôi mắt sâu thẳm của anh.
“Dạ được, vậy con về trước.”
Khi Mẫn Nhu khép cửa lại, nụ cười dịu dàng ấm áp trên môi Lục Thiếu Phàm lập tức biến mất, thay vào đó chân mày nhăn lại bất mãn, nhìn trên giường trải ra một tấm mền thô, oán giận nói:
“Mẹ, mẹ lớn tuổi rồi, thức đêm không tốt.”
Bà Lục đang chải mền liền dừng lại, xoay người dùng ánh mắt trách cứ nhìn Lục Thiếu Phàm: “Đừng tưởng mẹ không đoán ra, tối nay nếu mẹ không tới, con sẽ lại ôm vợ cùng nhau ngủ trên giường.”
“Bị thương còn không yên, có phải đợi tay bị phế rồi mới tỉnh ngộ, đã ba mươi tuổi đầu đâu phải là đứa trẻ bốn tuổi như Đậu Đậu, chuyện gì cũng quấn lấy Tiểu Nhu.”
Lục Thiếu Phàm nghe bà Lục nói thế liền bối rối, gương mặt trở nên méo mó, làn da trắng xuất hiện màu đỏ nhạt, ho nhẹ một tiếng, cầm lấy quyển tạp chí lật xem.
“Mẹ thấy con thật sự yêu Tiểu Nhu, nhưng có một số việc phải do con đích thân nói ra, nếu nghe người khác kể khó tránh khỏi sẽ tạo thành những hiểu lầm không cần thiết.”
Lục Thiếu Phàm khựng lại, nhìn quyển tạp chí, môi mím lại nhìn bà Lục, mỉm cười: “Cảm ơn mẹ đã nhắc nhớ, con biết.”
Mẫn Nhu bước ra thang máy thì thấy Thẩm Tấn Hàm đứng đợi ngay cửa bệnh viện, có lẽ nghe tiếng thang máy mở ra, anh quay đầu nhìn Mẫn Nhu, nhếch miệng cười: “Chị dâu.”
Khi nghe Thẩm Tấn Hàm kêu mình chị dâu, Mẫn Nhu có chút không quen, nhưng vẫn gật đầu cười: “Bác sĩ Thẩm có chuyện gì sao?”
Thẩm Tấn Hàm đưa chìa khóa trong tay lên, nhìn Mẫn Nhu cười: “Em tới đón chị dâu về nhà.”
Tính cự tuyệt, nhưng không thấy xe Lục gia tới đành lên xe Thẩm Tấn Hàm, cô không cảm thấy Thẩm Tấn Hàm sẽ làm tổn thương cô, cô cảm thấy anh ta tới để giúp Lục Thiếu Phàm giải thích một chuyện.
Sự thật chứng minh dự cảm của cô thật chính xác, Thẩm Tấn Hàm cũng không lòng vòng mà trực tiếp nói thẳng vào đề tài, cũng là muốn cho cô thấy chân tướng mọi việc.
“Mối quan hệ giữa Mục Lâm Thu và Lục lão đại có thể dùng một câu để khái quát, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình (1)”
(1) Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình: Diễn tả tâm trạng đáng thương của người thiếu nữ đang độ tuổi tươi đẹp như hoa. Hoa – người thiếu nữ thì dạt dào tình ý, nhưng người quân tử lạnh lùng như dòng nước xiết vô tình đã phớt lờ cô. Đây là ám chỉ tình yêu đơn phương của người con gái.
Mẫn Nhu thu hồi đôi mắt đang nhìn cảnh đêm qua cửa sổ, nhìn Thẩm Tấn Hàm, thấy anh ta cười xấu xa, tựa như ngày đầu tiên gặp cô ở bệnh viện, mang theo chút đắc ý.
“Mục Lâm Thu có phải đã tìm chị dâu?”
Mẫn Nhu kinh ngạc nhìn Thẩm Tấn Hàm, biểu tình làm sao Thẩm Tấn Hàm biết, anh ta chỉ quay đầu nhìn Mẫn Nhu, dương dương đắc ý, khóe miệng cong lên:
“Từ vẻ mặt buồn bực không vui của chị dâu em có thể đoán ra, nhưng chị cũng thật cứng cỏi, nếu là những người con gái khác chắc đã khóc lóc.”
“Những người con gái khác? Lục Thiếu Phàm từng có bao nhiêu người phụ nữ?”
Có lẽ Mẫn Nhu cũng không biết, câu chất vấn của cô còn sặc mùi thuốc súng khiến Thẩm Tấn Hàm khẩn trương, cười ngượng một tiếng, nói lấp:
“Chị dâu bình tĩnh, Lục lão đại sống hơn ba mươi năm, trước khi gặp chị cũng có một số, nếu chị dâu muốn biết ngày mai nên tự mình hỏi lão đại sẽ hay hơn.”
Mẫn Nhu bị lời nói của Thẩm Tấn Hàm làm cho bối rối, bên tai ửng hồng, trong lòng vừa mừng vừa sợ, cô không cầu mong bản thân là người phụ nữ đầu tiên của Lục Thiếu Phàm, dù sao một người xuất chút cao quý như thế không biết có bao nhiêu phụ nữ nguyện đưa đầu, leo lên giường của anh. Cô biết Lục Thiếu Phàm giữ mình trong sạch, không ngờ lại tốt đến thế.
“Mục Lâm Thu còn kể với chị dâu là cô ta và lão đại cùng nhau trả qua rất nhiều nguy hiểm phải không?”
Dưới ánh mắt cam chịu của Mẫn Nhu, Thẩm Tấn Hàm cười nhạo nhướng mày, lúc đèn đỏ xe dừng lại, anh ta quay đầu nhìn vẻ mặt uất ức của Mẫn Nhu liền giận dữ nói:
“Mục Lâm Thu thật sự chẳng tốt lành gì, mỗi lần cô ta đều dùng cách này để đối phó với những người phụ nữ yêu lão đại, bây giờ đến cả chị dâu cũng nói, kỳ thật, chuyện hai người đi thám hiểm này không phải chỉ có họ, còn có năm người, Lục lão đại, em, An tiểu tam, Lục tiểu tứ, cuối cùng là Mục Lâm Thu.”