trơ mắt nhìn cô lái xe đi, điên cuồng lao ra khỏi đại viện Lục gia.
Chiếc xe màu xanh chạy trên đường xe đông đúc, giống như con dã thú mất kiềm chế điên cuồng chạy đi, hai mắt Mẫn Nhu đỏ au, hàng lông mi hạ thấp che đập tầm nhìn của cô, chân không hề giảm bớt ga.
Vượt qua vô số ngã tư đường, chiếc xe quân dùng màu xanh như một luồng sáng bắn đi, cô thì giống như kẻ điên mất hết lý trí, không ngừng tăng tốc, kim chỉ tốc độ như muốn vỡ ra, nhưng cũng không cách nào thỏa mãn tốc độ người lái.
Bàn tay trắng vì quá khẩn trương khớp xương nổi ra, cô không biết mình cứ lái như thế sẽ nguy hiểm tới đâu, có đụng người hay không, trong đầu cô lúc này chỉ có Lục Thiếu Phàm, vừa nghĩ tới ở bệnh viện Lục Thiếu Phàm đang chờ đợi cô, nước mắt không ngừng tràn ra.
Cô nhớ lại lúc ở trang trại hoa, ánh mắt anh đượm vẻ tức giận, thái độ bất mãn dò xét, cho đến cô tận mắt nhìn anh rời đi. Những hình ảnh liên tiếp khiến cô trách bản thân cứ tự cho mình là đúng. Nếu cô không hối thúc anh đi làm việc, nếu không phải cô muốn làm người phụ nữ hiền lành độ lượng thì lúc này Lục Thiếu Phàm có lẽ không phải nằm trên bàn mổ, mà là ngồi ở nhà ôm lấy cô xem tivi.
Độ lượng gì chứ, chết đi!!
Tiếng thắng xe vang dội giữa trời đêm, không để ý đến sự chỉ trỏ của mọi người nơi cửa, Mẫn Nhu lau đi nước mắt, vội vàng xuống xe, kéo áo khoác chạy vào bệnh viện.
Hàng lang đầy mùi thuốc khử trùng, dáng người nhỏ nhắn của Mẫn Nhu tạo nên một vệt bóng mờ trên vách tường, gương mặt buồn bã, gió lạnh như xuyên qua lớp áo lông tựa như từng lưỡi kiếm cứa qua da thịt cô, hai tay Mẫn Nhu lạnh cóng chống vào tường, hai chân từ từ dịch chuyển lảo đảo đi về cuối hành lang.
Trước phòng giải phẫu, một vòng người bao lấy, nghe tiếng bước chân nơi hành lang ai nấy đều quay lại nhìn. Trong bóng tối, nhìn thấy bóng người lảo đảo như sắp ngã xuống đất.
“Chị dâu.”
Thẩm Tấn Hàm nhìn một cái là nhận ra Mẫn Nhu, rẽ đám người ra, bước tới, nhìn thấy cơ thể Mẫn Nhu run lên không biết vì lạnh hay vì sợ, trong ánh mắt dâng lên vẻ cảm thông,
“Chị dâu, chị đừng quá lo lắng, Lục lão đại sẽ không sao đâu!”
Dù biết lời an ủi của mình không có tác dụng, Thẩm Tấn Hàm vẫn mở miệng, đem áo khoác trên người cởi ra khoác lên người Mẫn Nhu, lại bị cô cự tuyệt.
“Không cần, tôi không sao?”
Thẩm Tấn Hàm nhìn hốc mắt phiếm hồng như vẫn còn tỏ vẻ kiên cường của Mẫn Nhu, thương xót chau mày, xoay người nhìn về đám người đứng trước phòng phẫu thuật: “Lý Bân, mau đi mua cho chị dâu áo khoác.”
Một thanh niên cường tráng từ trong đám người bước ra, làn da ngăm đen, đầu cắt ngắn, bộ quân phục màu xanh và giày đen chứng tỏ là quân nhân. Dưới ánh đèn mỏng manh, Mẫn Nhu có thể thấy vết máu rất to sau lưng anh ta, dường như vẫn chưa khô nên nó không ngừng rớt xuống.
Mẫn Nhu cảm thấy trước tối đen, cơ thể vô thức trượt xuống, Thẩm Tấn Hàm kêu to, tiếng gọi xa dần, trong não hỗn độ, duy chỉ có một ý niệm: Là máu của Lục Thiếu Phàm sao?
Sau lưng một màu đỏ sậm che kín, giống như ngọn lửa địa ngục không ngừng phun tới bức cô tới đường cùng, đoạt lấy chút kiên cường cuối cùng trong cô, dìm cô vào biển lửa của tuyệt vọng.
Mẫn Nhu chợt mở mắt ra, nhìn trần nhà trắng xóa, ngồi thẳng dậy, bỏ qua cảm giác choáng váng trong đầu, Mẫn Nhu mang dép lê chạy ra khỏi căn phòng bệnh yên tĩnh.
Trên hàng lang yên tĩnh nặng nề mọi thứ đã không còn tĩnh mịch, từ xa xa Mẫn Nhu nghe tiếng cải vả, không ngừng đi lại gần cô nhìn thấy bóng người mờ hồ của bà Lục, xung quanh có một đám quan nhân như đang an ủi bà.
“Xin lỗi? Tôi không cần lời xin lỗi của cô, tôi chỉ muốn cô tránh xa con tôi ra.”