t ánh mắt Lục Thiếu Phàm vẫn dõi theo cô, nhưng cô ép bản thân không được quay đầu lại, không được nhu nhược ngã vào lòng anh.
Mệt mỏi đi tới cửa phòng, tay không còn chút sức vặn chốt cửa đẩy vào, chưa kịp mở đèn thì sau lưng một cảm giác ấm áp đập vào, xen lẫn mùi hương bạc hà, không hề báo trước đi tới cô.
Thắt lưng nhỏ nhắn mềm mại bị ai đó siết chặt, xoay tròn một vòng, cơ thể cô tựa vào vách tường, khi đó trên môi bị chiếm đoạt mạnh mẽ, không còn dịu dàng như trước kia, dường như đang trút bỏ gì đó, giận dỗi cắn xé, cắn nhẹ cánh môi cô.
Cơ thể nam tính cao lớn đè nặng lên cơ thể mảnh mai, bàn tay to giữ lấy cằm dưới của cô, không cho phép cô tránh né sự chiếm đoạt của anh, trên môi đau nhói khiến Mẫn Nhu nhíu mày, bắt đầy giãy giụa.
Nụ hôn của anh như cuồng phong bão táp đập vào mặt cô, Mẫn Nhu bị hôn đến khó thở, trong căn phòng tối yên tĩnh chỉ có tiếng thở gấp, trong lòng Mẫn Nhu chua xót trăm vị, sự phản kháng yếu dần, ngược lại còn ôm lấy cổ Lục Thiếu Phàm, đáp lại anh.
Giống như đang sợ gì đó hoặc muốn chứng minh gì đó, Mẫn Nhu hôn đáp lại không hề dịu dàng hay ngượng ngùng, cũng như anh muốn tăng lực, cho đến khi trong miệng cả hai đầy mùi máu tươi mới đột nhiên buông Lục Thiếu Phàm ra, trên môi cảm giác dính dính, Mẫn Nhu thừa dịp quay đầu đi, trên gương mặt truyền đến cảm giác ấm áp nhưng cô không đáp lại.
“Lục Thiếu Phàm đây mới chính là điều anh muốn sao?”
Âm thanh thở dốc của cô mang theo tia run rẩy, khiến người khác đau lòng, cánh môi Lục Thiếu Phàm rời khỏi gò má của cô. Nhìn thấy Mẫn Nhu như vậy, anh liền ôm lấy cô, trong bóng tối cô không thể thấy vẻ mặt anh, nhưng giọng nói khàn khàn lại đầy tức giận.
“Để anh chứng minh cho em xem, đây không phải là điều anh muốn.”
Sau lưng liền đụng phải chiếc nệm mềm mại, Mẫn Nhu lật người, không hề dự liệu trước mọi việc, cơ thể nhỏ chôn sâu trong lòng anh trở nên cứng ngắc, hai mắt khô khốc trong bóng tối tìm ánh mắt Lục Thiếu Phàm, biết rõ là không thể thấy nhưng vẫn muốn xác nhận gì đó.
“Lục Thiếu Phàm, nếu như chỉ bởi vì trách nhiệm… em.. không cần anh chịu trách nhiệm.”
Tình yêu và trách nhiệm, Lục Thiếu Phàm chọn cái nào? Nhưng dù anh chọn gì, cô cũng chạy trốn.
Nếu nói Kỷ Mạch Hằng dùng tay bóp chết tình yêu cô thì dịu dàng như Lục Thiếu Phàm lại thật tàn nhẫn, tựa như một dòng nước ấm từ từ nóng lên, khiến cho cô chết đi mà không biết.
Mục Lâm Thu, nếu như Lục Thiếu Phàm cũng yêu cô ta, vậy cô có nên từ bỏ thành toàn cho họ, tốt hơn là cứ dây dưa thế này, tạo nên bi kịch ba người.
Anh không cho cô một đáp án minh bạch, cơ thể cao to hạ xuống, cánh môi lại lần nữa dán chặt lên đôi môi sưng đỏ của cô, không hề thương hoa tiếc ngọc chỉ điên cuồng chiếm đoạt.
Lục Thiếu Phàm anh đang che dấu điều gì.
Hai mắt Mẫn Nhu cay xè, muốn đưa tay cản Lục Thiếu Phàm lại, lời nói của anh lại như bùa chú vang lên bên tai, những lời này làm cho cô không còn chút sức phản kháng.
“Anh là chồng của em.”
Chồng… rất hợp pháp, nhưng cũng là lý do tàn nhẫn nhất, họ là vợ chồng, nên cô có nghĩa vụ thỏa mãn yêu cầu của anh, không phải sao?
Bàn tay to mang theo hơi lạnh kéo khóa thắt lưng, tiến vào trong quần áo, chạm vào làn da thịt trắng nõn tạo nên từng đợt run rẩy, cũng là run rẩy nhưng cơ thể mảnh mai không hề trở nên mềm nhũn mà tựa như sắp đối mặt với cực hình.
Quần áo bị đẩy xuống thắt lưng, làn da trắng như tuyết tiếp xúc với không khí lạnh liền run lên, Mẫn Nhu nắm chặt chiếc ra giường, cánh môi đỏ tươi bị cắn mà trắng bệch, hai mắt mở to, không hề bị tình dục làm cho mơ màng, chỉ chăm chăm nhìn lên không trung, ánh mắt nhìn xung quanh tối đen trống rỗng.
Trước ngực truyền đến cảm giác tê dại như một viên thuốc kích thích muốn hút lấy chút lí trí của cô. Anh dịu dàng vuốt ve, hôn vào chiếc cổ hương của cô, không ngừng kéo dài xuống, khi anh hôn tới nơi đẫy đà của cô, cô không thể ngăn lại khẽ rên lên, cũng không chịu khuất phục dưới thân anh.
“Lục Thiếu Phàm, hôn nhân giữa chúng ta không cần dùng điều này để duy trì, nếu như… nếu như anh không thể yêu em, chúng ta có thể ly hôn, anh có thể về bên cạnh cô ấy, còn em, không quan trọng…”
Cố làm ra vẻ vô tình, nhẹ nhõm khi nói ra quyết định của mình, nhưng trong mắt lại trở nên ướt đẫm ngưng tụ thành nước, bi ai rơi xuống chiếc chăn đơn.
“Chẳng lẽ em không thể đấu tranh sao?”
Anh rời khỏi ngực cô, cơ thể hơi chống lên, trong bóng tối mang theo cơn giận phản bác lại khiến cô không biết làm sao: “Thất bại trong tình yêu một lần thì không xứng đáng có được hạnh phúc sao?”
Những lời này là nói với cô hay anh tự thuyết phục bản thân mình, cô đã không còn đủ lý trí để phán xét. Khi anh cởi đi vật trói buộc trên người cô thì cô kinh hoàng tạo nên khoảng cách giữa anh và cô, vội vàng nói: “Lục Thiếu Phàm, em không muốn trở thành vật cản hạnh phúc của anh, a!”
Cô không thể ngờ bản thân cô chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng, Lục Thiếu Phàm đã muốn cô. Thân dưới truyền đến cảm giác đau khiến cô mở to miệng thở dốc, cố ý giảm bớt sự đau đớn khi anh ra vào, nhưng anh chưa kịp cho cô cơ hội thích ứng liền chậm rãi xâm nhập, cô nhíu mày, chịu không nổi bấu lấy cánh tay anh.
“Lục Thiếu Phàm…”
Chiếc đèn ngủ chợt sáng lên, Mẫn Nhu nheo nheo mắt không thích được, nước mắt ở trên mặt dần dần khô lại, da thịt căng ra khó chịu, còn Lục Thiếu Phàm lại hoàn mỹ như một vị thần, dưới ánh đèn sáng rực, hai mắt nhìn xuống cô đang yếu ớt kháng cự lại anh.
Cánh tay ngang hông không ngừng siết chặt khiến cô thở không nổi, ngực bị lồng ngực đè xuống, động tác của anh rõ ràng mang theo ý trừng phạt, cơ thể mềm mại của Mẫn Nhu như cành liễu chập chờn trong gió, theo từng động tác của anh hòa vào nhau.
“Ân.”
Âm thanh kiều mị không khống chế từ môi bật ra, Mẫn Nhu cảm thấy xấu hổ quay đầu đi, đem hai gò má đỏ ửng vùi sâu vào trong tóc đen, cơ thể hai người kết hợp hoàn mỹ thì sao, lúc này cô phát hiện bản thân thật ra rất tham lam, tham lam muốn chiếm được lòng Lục Thiếu Phàm.
“Nhìn anh.”
Giọng nói đầy sức hút của Lục Thiếu Phàm mê hoặc lấy cô, đầu ngón tay thon dài giữ lấy cằm cô, khiến cô bắt buộc phải nhìn đôi mắt đen đầy kiên quyết của anh, ở đâu đó cô thấy được tình yêu và sự mê luyến, nhưng không thể khẳng định nó là vì cô mà xuất hiện.
Bàn tay để trên đầu vai từ từ rời đi áp vào gương mặt anh tuấn của anh, áp chế cơn sóng trong lòng, tận sâu đáy lòng chua xót một cảm xúc phức tạp trào dâng, anh nhìn sâu vào mắt cô, gằn từng chữ một nói.
“Dù em không yêu anh, khiến anh trở thành kẻ ích kỉ ai cũng chán ghét, dù là vậy anh cũng sẽ không bao giờ thả em đi.”
Lục Thiếu Phàm nói thẳng với cô, quá mức lý trí khiến cô vì sự quan tâm cưng chiều của anh mà đánh mất mình.
“Xem ra là anh làm không tốt, mới để em lo lắng được mất như thế.”
Tiếng thở dài khàn khàn xuyên qua tiếng rên khẽ của cô, uốn lượn bao lấy cơ thể cô, khiến cô đau lòng, là Lục Thiếu Phàm làm chưa đủ tốt sao?
Không, cô rất sợ yêu, cô không dám lại một lần nữa liều lĩnh yêu ai đó, nếu như trước đây tơi tả mà về như vậy thế giới mà cô đá vất vả lắm mới chống dậy nổi sẽ đổ sụp xuống.
Khi anh trìu mến áp lên đôi môi đỏ của cô, hai mắt Mẫn Nhu lóe lên, nước mắt rớt xuống trong lòng đã có đáp án.
“Nếu như quan tâm anh vậy thì đừng từ bỏ, đừng xoay người bỏ đi, Mẫn Nhu nếu như em sợ hãi, anh cũng sẽ điên mất..”
Trái tim Mẫn Nhu run lên, không dám tin nhìn người đàn ông lúc nào cũng lạnh nhạt, lần đầu tiên ở trước mặt cô thừa nhận sự thất bại của mình. Anh nói, anh sợ, vì sự mềm yếu của cô mà phát điên, cô đưa mắt nhìn sự bất an trong anh, Mẫn Nhu chủ động gật đầu, nụ hôn đầy tình cảm của anh bị cô cắn nát môi.
Đêm đó, Lục Thiếu Phàm mất đi sự dịu dàng trước sau như một, anh bá đạo đoạt lấy cô, giống như con dã thú không biết thỏa mãn, lần thứ nhất rồi lại lần nữa chiếm lấy cô, khiến cô không thể coi thường sự hiện hữu của anh.
Trong lúc cô ý loạn tình mê, hai mắt mơ màng, môi của anh chạm nhẹ vào cái trán ướt đẫm mồ hôi của cô, giọng nói gợi cảm chết người chưa rũ bỏ tình dục, đôi mắt đen nhu tình yêu đến say đắm nhìn người con gái trong lòng vì kiệt sức mà ngủ say.