ổ, Mẫn Nhu từ từ mở hai mắt nhìn chằm chằm trần nhà, hoàn toàn thanh tỉnh không hề mơ màng.
Đem cánh tay Đậu Đậu từ trên cổ buông ra, Mẫn Nhu chậm rãi xoay người cố gắng không gây ra tiếng động, dưới ánh đèn mờ ảo hai mắt nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Lục Thiếu Phàm, động tác khựng lại, cơ thể từ từ trầm tĩnh.
“Sao anh vẫn chưa ngủ?”
Mẫn Nhu nhỏ giọng hỏi, ánh mắt quan tâm quan sát nhìn Lục Thiếu Phàm.
“Anh không ngủ được.”
Lục Thiếu Phàm trả lời mang theo luồng cảm xúc, Mẫn Nhu cho rằng mình nghe lầm, Lục Thiếu Phàm lặng lẽ đứng dậy đem Đậu Đậu đang ngủ say ôm sang bên cạnh, càng bản thân lại ngủ cạnh Mẫn Nhu.
“Trẻ con nằm bên ngoài sẽ bị té đó.”
Mẫn Nhu cố ý đè nén giọng nói giận dỗi của mình xuống, Lục Thiếu Phàm không hề tỏ vẻ áy náy, gương mặt tuấn tú cười nhẹ kề sát Mẫn Nhu, bàn tay đặt trên thắt lưng thon thả của cô, giọng nói thanh nhuận có chút khàn khàn: “Bà xã, hay chúng ta làm chuyện có ý nghĩa hơn đi.”
Hai gò má Mẫn Nhu đỏ lên, ánh mắt liếc sang Đậu Đậu, còn chưa kịp mở miệng, Lục Thiếu Phàm đã xoay người nằm lên trên cô, ngũ quan nho nhã tuấn mỹ dưới ánh đèn lại trở nên mị hoặc lòng người.
“Lục Thiếu Phàm, anh mau xuống đi, Đậu Đậu thức dậy thì làm sao?”
Mẫn Nhu tránh né ánh mắt nóng bỏng của Lục Thiếu Phàm, tiếng tim đập bang bang tăng nhanh, thấy anh cúi đầu, cánh môi nóng như lửa hôn lên gáy cô, sau đó di chuyển xuống dưới, Mẫn Nhu nhẹ giọng kêu lên, ngăn cản không để anh tùy tiện làm tiếp.
“Bà xã, em không thích mặc áo lót sao?”
Giọng nói của anh càng lúc càng khản đặc, chất chứa sự nghi vấn nhưng rõ ràng cũng rất vui khiến cho thần kinh Mẫn Nhu căng ra, thở gấp cúi đầu, nhìn Lục Thiếu Phàm đang ở trước ngực cô, cảm giác tê dại khiến sự cự tuyệt của cô yếu dần.
Hai mắt Mẫn Nhu co lại, tầm mắt bắt đầu mơ hồ, hai cánh tay dùng sức muốn đẩy người đàn ông ở trên, cơ thể không tự chủ giãy giụa lại vô tình chạm vào hạ thân của anh, trong chốc lát gương mặt nhỏ nhắn như bốc lửa.
Lục Thiếu Phàm có phản ứng, hai mắt Mẫn Nhu lóe lên, đôi mắt đen của Lục Thiếu Phàm dần dần nhuốm màu tình dục, không biết làm sao. Khi anh hôn lên môi cô thỏa thích liếm mút, gặm cắn Mẫn Nhu liền buông vũ khí đầu hàng, theo bản năng đáp lại nụ hôn của anh.
Hai cơ thể dính chặt vào nhau, dịu dàng ma sát, tiếng kêu nhỏ vang lên phiêu tán trong không khí, ngón tay dài của Lục Thiếu Phàm ở trên cơ thể Mẫn Nhu đốt lên từng bông hoa lửa xinh đẹp, Mẫn Nhu không tự chủ khẽ gọi tên Lục Thiếu Phàm.
Ngay khi cô nghĩ sắp tan chảy thành nước thì Lục Thiếu Phàm đột nhiên dừng lại, động tác khiêu khích cũng ngừng, gương mặt kiều mỵ của Mẫn Nhu ẩn ẩn khó chịu, mở hai mắt mơ màng đập vào mắt là gương mặt cứng đơ của Lục Thiếu Phàm.
Giọt mồ hôi trong suốt theo gương mặt anh rớt xuống làn da trắng nõn của cô, khiến cô run rẩy, thoảng cử động người, vuốt nhẹ gương mặt anh, thở hổn hển nói: “Sao vậy?”
Cổ họng Lục Thiếu Phàm khẽ động, kích tình giữa hai mắt rút đi, thay vào đó là nỗi thất bại chán nản, nghiêng đầu nhìn về sau lưng, Mẫn Nhu cũng tò mò nhìn sáng, chỉ thấy một màn dở khóc dở cười.
Hai đôi chân ngắn nhỏ của Đậu Đậu đang gác lên lưng Lục Thiếu Phàm, ngay lúc cô quay đầu sang còn nhìn thấy Đậu Đậu đem cánh tay đặt lên người Lục Thiếu Phàm giống như con gấu trúc, môi chu ra, cọ vào người Lục Thiếu Phàm.
Tiếng thở dài bất đắc dĩ vang lên trong căn phòng đầy mùi ái muội, Mẫn Nhu thấy vẻ mặt mẹ kế của Lục Thiếu Phàm buồn cười nhưng nói không nên lời, trên người liền nhẹ hẫng, Lục Thiếu Phàm ôm Đậu Đậu nằm sang bên.
“Anh ngủ sớm đi.”
Mẫn Nhu có chút hả hê dịu dàng nói ngủ ngon, Lục Thiếu Phàm xoay người lại bàn tay dùng sức kéo cô vào lòng, hôn lên trán cô, bên tai là giọng khàn khàn tức giận của anh.
“Tối mai sẽ làm lại.”
Mẫn Nhu bối rối đẩy đẩy cơ thể cao to nam tính của Lục Thiếu Phàm, sau khi anh nhắm mắt lại môi hơi hạ xuống, Mẫn Nhu biết anh không vui, than nhẹ một tiếng, kề sát vào bờ môi hoàn mỹ của anh chạm nhẹ xuống, sau đó thỏa mãn nhắm mắt lại.
Cô lại không biết, sau khi cô thiếp đi, đôi mắt đen sâu thẳm từ từ mở ra, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn gương mặt mỹ lệ của cô, mãi lâu sau không bỏ đi.
“Thiếu phu nhân, thiếu gia Đậu Đậu.”
Tiếng gõ cửa thâm nhập vào đầu, Mẫn Nhu đột nhiên mở mắt, ánh sáng mặt trời loang lổ chiếu vào giường, trên giường chỉ còn mỗi cô và Đậu Đậu, độ ấm bên người đã mất đi xem ra Lục Thiếu Phàm đã thức dậy từ sớm.
“Thiếu phu nhân, Diệp phu nhân tới đón Đậu Đậu, thiếu gia dặn tôi lên kêu Đậu Đậu thiếu gia dậy ạ!”
Nghe dì Mai nhắn,sắc mặt Mẫn Nhu có chút ngại ngùng, nhìn đồng hồ treo tường mới biết bản thân ngủ quên, lay nhẹ Đậu Đậu dậy, bắt đầu thay quần áo, cô không quên hôm nay phải về Mẫn gia.
Đậu Đậu mở hé mắt, hai má hồng hồng, hàng lông mi run run, giọng nói non nớt đáng yêu: “Con chào mẹ.”
“Chào con Đậu Đậu”- Mẫn Nhu ôm Đậu Đậu vào phòng tắm, bắt đầu giúp Đậu Đậu rửa mặt.
Bên trong phòng khách, Lục Thiếu Phàm mặc bộ áo màu trắng đơn giản, hai chân thon dài vắt ngang, một tay đặt trên lưng ghế sô pha, một tay bưng cà phê, trên gương mặt tuấn tú là nụ cười thản nhiên.
“Thiếu gia, Thiếu phu nhân và thiếu gia Đậu Đậu đã dậy.”
Lục Thiếu Phàm hướng dì Mai cười: “Dì Mai vất vả rồi.”
Nâng tách cà phê, đưa đến bên mép khẽ nhấp một cái, khớp xương của ngón giữa rất rõ, một bàn tay đeo nhẫn cưới màu bạc đang ngồi đối diện, là một quý phụ rất xinh đẹp:
“Thiếu Phàm, nghe nói con chuẩn bị kết hôn có thật thế không?”
Đuôi lông mày Lục Thiếu Phàm nhướng lên, không nói lời nào, nghe tiếng bước chân thì trên gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ dịu dàng, đưa mắt nhìn về phía cầu thang.