á thì tính sao? Thời gian này Hướng Kình thể hiện chân tâm, cô là người đứng xem cũng cảm nhận sâu sắc được, Hàn Ngữ nên cho anh ta thêm một cơ hội, dù sao hai người yêu nhau có thể trở thành bạn đời là một chuyện cũng không dễ dàng, hơn nữa giữa bọn học cũng không có hận thù sâu sắc, chỉ là bị hiểu lầm.
Hàn Ngữ nội tâm đang dãy dụa không dứt, mặc dù cô cảm động những món đồ Hướng Kình đã dụng tâm tặng, nhưng muốn cô đơn độc cùng anh ở chung, cô sợ mình sẽ rất nhanh sa vào, không thể nào suy nghĩ lý trí, dù sao cô vẫn còn yêu anh.
Nhìn cô dường như đã bị thuyết phục, Hướng mẫu lại nói: "Hàn Ngữ, có lẽ nó đã làm chuyện quá đáng với con, nhưng thời gian này nó bị đối xử lãnh đạm cũng đã đủ, cho nó một cơ hội đi! Nếu như hai đứa sớm chiều ở chung vài ngày, con phát hiện ra không cách nào nhận lời nó, mẹ đây cũng không ép buộc, chỉ tiếc rằng con trai mình không lưu giữ được người con dâu hiền này."
Hàn Ngữ ánh mắt nhờ Hàn tỷ giúp đỡ, nhưng Hàn Thấm đối với Hướng Kình đã không còn ghét như vậy nữa, hơn nữa Hướng mẫu còn ở đây, liền thay anh nói vài câu: "Muốn trở về hay không tự em quyết định, bất quá em trốn tránh cũng đã lâu, sớm hay muộn cũng đều phải đối mặt với sự thật không phải sao?"
Đúng vậy! Hàn Ngữ thừa nhận ở trong lòng, nếu như cô cũng không biết nên làm như thế nào, lại trốn tránh như vậy cũng không phải là biện pháp, không bằng kiên trì đối mặt.
Huống chi, phần văn kiện trng tay này, thực sự làm cho cô có áp lực không nhỏ, cô cũng cần phải cùng anh nói chuyện.
Quyết định, cô ngẩng đầu lên, nhìn mẹ chồng và chị gái nói: "Được, con trở về."
Đây là sáng sớm ngày đầu tiên Hàn Ngữ về nhà.
Cũng là lần đầu tiên, Hướng gia to như vậy lại chỉ có hai vợ chồng nhỏ, tuy rằng Hướng Kình và Hàn Ngữ vẫn phân giường ngủ, nhưng có thể cung cô chung sống một phòng, anh thực sự thỏa mãn.
Khi Hướng Kình từ trong giấc mơ tỉnh lại, ánh mắt mông lung liếc về phía giường Hàn Ngữ không có ai, làm anh sợ đến mức thanh tỉnh, từ trên giường nhảy dựng lên.
"Hàn Ngữ! Em vẫn còn đấy sao?" Ánh lao ra phòng, vừa đi vừa gọi: "Hàn Ngữ? Hàn Ngữ!"
Trong phòng ăn bày bữa ăn sáng vẫn còn hơi nóng, nhưng trong phòng lại không có một bóng người, anh càng thêm bất an, cảm như như đang từ Thiên Đường hi vọng nháy mắt rơi xuống Địa Ngục tuyệt vọng.
Khi anh đang suy nghĩ miên man, Hàn Ngữ mở cửa đi vào, trong tay còn cầm tờ báo hôm nay, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của anh, cô sửng sốt một chút.
"Anh làm sao vậy?" Cô đi tới bên cạnh anh, nhìn lên nhìn xuông đánh giá. "Vết thương đau không? Vẫn là........"
Hướng Kình thở dài nhẹ nhõm một hơi, khống chế chính mình thật lớn mới không gấp gáp ôm chặt cô. Cô vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho anh, cũng còn chưa tiếp nhận anh, nếu không cẩn thận dọa cô chạy, mới thật sự là mất nhiều hơn được.
Nhưng cảm xúc căng thẳng không thể nào lập tức trở lại trạng thái bình bình thường, làm cho anh nặn ra một nụ cười, vẻ mặt cũng rất khó coi: "Anh...... Anh nghĩ là em lại đi rồi."
"Em chỉ là đi lấy báo." Bởi vì anh kích động, làm cho tâm tình của cô bị chấn động. "Em đáp ứng mẹ chiếu cố anh, dĩ nhiên cũng không tùy tiện rời đi, ít nhất là đến khi bà trở về."
"Phải.......... Là vì thế phải không?" Cho nên cô vì tình huống đặc biệt mới đến, cố gắng của anh vẫn không giữ được cô sao?
Hướng Kình cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng anh chỉ có thể nhẫn lại, tiếp tục kiên nhẫn cùng tình yêu làm cô cảm động. Nếu không anh còn phải làm như thế nào? Người làm sai chuyện, dù sao cũng là anh. Vừa nhìn thấy vẻ mặt của anh, Hàn Ngữ chỉ biết anh nghĩ lệch, cô không phải cố ý để cho anh khổ sở, chỉ là mâu thuẫn trong lòng cùng không cam lòng vẫn không thể lập tức loại bỏ được mà thôi.
Nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô ích,vẫn là hai người từ từ ở chung, giải quyết những khúc mắc quan trọng trong lòng lẫn nhau. Hàn Ngữ nhìn anh một cái tươi cười, dường như là để trấn an anh: "Anh còn không mau đi rửa mặt chải đầu đi? Có muốn ăn bữa sáng hay không?"
Đây chỉ là quan tâm việc sinh hoạt hàng ngày, đã có hiệu quả đem Hướng Kình từ vực sâu hối tiếc kéo lên. Cô ôn nhu an ủi rốt cục làm cho anh có thể thật tình mỉm cười: "Hàn Ngữ, chờ một chút giúp anh chải đầu được không?"
Cô do dự một chút, nghĩ rằng giúp anh một lần cũng không sao, huống chi vốn là đến để chăm sóc anh.
"Được rồi."
Đáp án này làm cho anh mở cờ trong bụng, anh thật sự dễ dàng chịu ảnh hưởng cả cô, nhưng với anh mà nói, đây là một khảo nghiệm, nếu như cô đón nhận, là anh có thể từng bước đến gần, gần hơn nữa là đến trình độ thân mật, đối với loại tình huống mặt ngoài khách khí nội tâm bất hòa này, anh thật sự không thể chịu được nữa.
Bởi vì như thế, cả ngày anh thử có mặt khắp nơi, thậm chí thường xuyên đến thiếu chút nữa làm cho Hàn Ngữ nghĩ rằng, không có cô an có thể sẽ tử trận ở trong phòng.
"Hàn Ngữ, tay anh rất bất tiện....." Thời gian dùng cơm, người khác là lấy chiếc đũa, Hướng Kình cũng lấy cái thìa, nhưng là bởi vì không có thói quen dùng tay trái ăn cơm, mỗi món ăn vớt lên sẽ rơi trở lại trên mâm.
"Để em cho anh ăn đi!" Hàn Ngữ bất đắc dĩ dừng lại việc ăn, lại làm theo ý muốn của Hướng Kình.
Sau khi cơm nước xong, Hướng Kình muốn tắm rửa, sau đó lại là vẻ mặt vô tội nhìn lên cánh tay bị treo bó thạch cao không thể chạm vào nước của mình, Hàn Ngữ vốn định giả ngu, bởi vì việc này làm cho cô rất thẹn thùng, nhưng khi nhìn thấy anh chấp nhận tự mình cởi quần áo, lại loay hoay một thân đầy mồ hôi, lại mềm lòng.
Hướng Kình mừng thầm cô giúp anh cởi quần áo, lúc mình đang cởi quần lại nghe thấy tiếng thét chói tai. Tuy rằng hai người là vợ chồng, dù sao vẫn còn có khúc mắc, anh cũng bức cô quá mức, liền chỉ giữ mỗi cái quần lót, để cho cô giúp một tay rửa sạch hết trên người, còn lại anh tự giải quyết.
Bất quá, anh nhất định phải nghĩ ra biện pháp giải quyết loại tình huống này.
Vì thế, giờ đi ngủ ban đêm, nguyên là mỗi người một giường, Hướng Kình lại thay đổi cầm gối đi về phía Hàn Thẩm.
"Anh muốn làm gì?" Cô lập tức hướng đến bên cạnh co lại, lui đến một chỗ giường khác.
Hướng Kình trong lòng cười khổ, nhưng ngoài mặt vẫn trấn định nói: "Anh buổi tối lúc đi ngủ, tay có cảm giác mờ mờ ảo ảo đau, thậm chí lúc ngủ sẽ rơi xuống giường, cho nên có em ngủ bên cạnh, anh sẽ thấy yên tâm."
Rơi xuống giường? Ở cùng phòng với anh lâu như vậy, cô như thế nào chưa từng thấy anh từ dưới mặt đát đứng lên? Hàn Ngữ không thuận theo nói: "Anh vẫn là nên ngủ ở giường của mình, chỉ cần một tiếng kêu, em nghe thấy sẽ đến."
Nghe cô nói vậy, Hướng Kình cũng không muốn giả bộ, anh nói thẳng: "Hàn Ngữ, kì thật anh muốn cùng em chung giường, có được không? Chúng ta là vợ chồng, không phải người xa lạ, cũng không thể vĩnh viễn giữ khoảng cách......."
"Em vẫn không có cách nào vượt qua......" Hơn nữa trong lòng cô với anh vẫn có nghi ngờ, hơn nữa cũng có xấu hổ: "Nếu không, tay anh đau anh ngủ trên giường, em ngủ sofa."
Nói xong, cô không cho anh cơ hội lên tiếng, ôm chăn bông của mình lền hướng sofa miệng rộng. Chờ Hàn Ngữ cố hết sức đem đồ vật đặt trên sofa, rõ ràng phát hiện ra có chỗ không thích hợp.
"Vì sao......." Cô khó hiểu lôi kéo miệng rộng bánh phao đường: "Vì sao cái này không chứa nổi?"
"Anh đem nó cố định hết rồi, về sau nó chỉ là một sofa bình thường."
"Anh sửa nó có lợi ích gì sao? Cô có cút luyến tiếc nhìn nó. Trước đây cái sofa này há mồm to, cầm lên bánh phao đường là cô có thể đem mình nhét vào đó, cảm giác giống như là có người ôm mình, cũng là khi chỗ khi cô chôn giấu bi thương, thiếu nó, về sau vào lúc khổ sở, không phải là không có chỗ đi sao?
Hướng Kình nhìn cô thật sâu, lời nói thấm thía: "Bởi vì, anh không muốn nhìn em lại trốn trong đó khóc."
Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, an liền giải thích thêm: "Anh hi vọng em về sau, chỉ có nước mắt cảm động, muốn khóc to bao nhiêu tùy em, tốt nhất là nhào vào trong lòng anh khóc. Tấm sofa này đặt ở trong phòng mới của chúng ta, xảy ra ở trên người nó, không phải là chuyện khổ sở trước kia, mà là vui vẻ."
"Hướng Kình..........." Hàn Ngữ cảm động liền khóc.
"Hơn nữa," Giống như là nước đục thả câu, anh tạm dừng một chút, tiếp theo phát ra câu nói kinh người: "Anh cũng không muốn mỗi lần về nhà, chuyện đầu tiên chính là lôi bà xã từ sofa rút ra."
Hàn Ngữ đầu tiên là bị anh chọc cho bật cười, lại không nhịn được mũi chua xót. Anh thật đáng ghét, rất quá đáng, căn bản bắt được nhược điểm làm cô mềm lòng, chỉ là một động tác nhỏ, lại làm cho cô vừa khóc vừa cười không ra chính mình.
"Em đây về sau, nếu như lại gặp phải chuyện không thích, không cam lòng thì làm sao bây giờ?" Cô cố ý hỏi.
"Như vậy tùy em xử trí anh đi." Anh ra vẻ bất đắc dĩ xoa cánh tay trái lành lặn.
"Được, anh nói đó." Khó được chiếm thượng phong một lần, cô ung dung chỉ vào ghế sofa. "Tối nay, em muốn ngủ ở chỗ này!"
Ngày lại bình thản ấm áp, liền nhanh như vậy trôi qua, Hướng Kình cùng Hàn Ngữ tình cảm rơi vào cảnh đẹp, anh cũng không ép cô nữa, chỉ muốn lấy kiên nhẫn cùng nghị lực giúp cho khoảng cách gần nhau hơn.
Cuộc sống hai người thật bình thường, ăn xong cơm chiều, Hàn Ngữ bày một mâm hoa quả, bọn họ liền ngồi ở phòng khách xem tivi, mặc kệ cãi vã nói đùa, bọn họ đều có một phen tin đồn thú vị.
Nhưng mà hôm nay, vốn chỉ có hai người, đột nhien lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Sau khi chuông điện vang lên, Hàn Ngữ đi mở cửa trước, Hướng Kình theo sau đuổi kịp, nhưng cửa vừa mở ra, bọn họ còn chưa nói, Hướng Kình đã bước lên trước một bước ngăn cản trước mặt cô.
"Em tới làm cái gì?" Ngữ khí của anh tuy không có vẻ gì là bất mãn, nhưng cũng biểu đạt đầy đủ ngữ ý muốn bảo hộ Hàn Ngữ.
Người đến là Xa Tinh Tinh đã biến mất mấy ngày, cô ta thấy anh đề phòng như vậy, tức giận nói: "Không cần khẩn trương như vậy, chẳng nghĩ em lại ăn thịt Hàn Ngữ trước mặt anh?"
Chế nhạo như thế làm khuôn mặt của Hàn Ngữ nóng lên, cô khẽ kéo áo người đang đứng bên cạnh đang tức giận với Xe Tinh Tinh: "Cô có chyện gì không? Đi vào ngồi đi."
"Cũng không khác biệt lắm." Không nhìn vẻ mặt Hướng Kình không quá nguyện ý, Xe Tinh Tinh đi thẳng vào nhà, ở trên sofa phòng khách ngồi xuống.
Hướng Kình dắt tay vợ quay về phòng khách, hai người cố ý ngồi đối diện với cô ta, giống như là sợ cô ta nhào tới. Khi ngồi xuống, Hướng Kình thay Hàn Ngữ kéo làn váy xuống, sau đó mới dắt tay đỡ cô ngồi.
Có cần thiết phải thân mật như vậy sao? Xa Tinh tinh thấy chói mắt, nhưng lần này cô ta tới không phải để lên giọng, hơn nữa trải qua một thời gian suy tính, tư tưởng của cô ta thay đổi rất nhiều, nếu như hôm nay đến thì phải quan sát kĩ càng.
"Hướng Kình, lời anh đề nghị, em đã suy nghĩ thật lâu." Cô ta liếc mắt khiêu khích Hàn Ngữ. Em nghĩ em vẫn còn rất yêu anh, cho nên em quyết định cùng Hàn Ngữ cạnh tranh. Năng lực của em tốt, có thể giúp cho sự nghiệp của anh, diện mạo cũng không thua cô ta, hơn nữa em cùng anh đã có tình cảm mấy năm, lần này em hết sức tranh thủ anh quay đầu lại, em tin tưởng mình có phần thắng, chỉ cần Hàn Ngữ cùng anh ly hôn, yêu cầu gì em cũng đáp ứng..."
"Chờ một chút", Hướng Kình đem ánh mắt lo lắng nhìn sang người bên cạnh, phát hiện sắc mặt cô khẽ thay đổi, vội vàng đem người ôm chặt hơn, nhìn về phía Xa Tinh Tinh nói: "Tinh Tinh, anh không hẳn nhằm vào em, nhưng anh yêu Hàn Ngữ, n