Sau hôm bị tai nạn xe, Hướng Kình trở về nhà nghỉ ngơi, lúc này, hành lang ngoài phòng anh vang lên tiếng giày cao gót lộc cộc, không bao lâu sau, giọng nói Xa Tinh Tinh vang lên.
"Anh làm sao lại xảy ra tai nạn xe cộ?" Nhìn tay phải của anh bị treo lên cùng trên mặt bị trầy da, cô ta lo lắng vươn tay vuốt ve. "Anh nên gọi điện thoại nói cho em biết chứ! Quan hệ của chúng ta cũng không tầm thường, còn phải để cho người của công ty nói nguyên nhân lão bản không đi làm mới biết được, như vậy thật quá khách khí đi!"
Hướng Kình lẳng lặng nhìn cô ta, cẩn thận suy ngẫm lời cô ta nói mới phát hiện, cô ta quả thật không có coi anh là người đàn ông đã có vợ, vẫn nói chuyện như là người yêu. Nếu như cô ta ở trước mặt Hàn Ngữ cũng thái độ như này, khó trách Hàn Ngữ tính tình tốt như vậy mà cũng không nhịn được nữa, kiêng kị sự tồn tại của cô ta.
"Tinh Tinh, không cần." Anh nghiêng đầu tránh sự đụng chạm của cô ta.
"Anh làm sao vậy?" Cô ta nâng cao lông mày vẽ tinh xảo nhỏ nhắn: "Em chỉ muốn xem vết thương của anh thôi."
"Em dùng mắt xem là được rồi" Ngồi dậy, anh chuẩn bị cùng cô ta nói chuyện. "Anh nghĩ, về sau chúng ta không cần tiếp xúc tay chân có vẻ tốt hơn."
"Hướng Kình?" Xa Tinh Tinh suy nghĩ một cái, bỗng nhiên hiểu được ý tứ của anh, tức giận ngồi xuống mép giường. "Em đã biết, là Hàn Ngữ cáu khỉnh? Cô ta tố cáo cái gì sao? Ai, rảnh rỗi anh khuyên cô ta một chút, đừng có nhỏ nhen như vậy, tình cảm của chúng ta không phải chuyện ngày một ngày hai, tiếp xúc với nhau thường xuyên một chút cũng không có gì quá đáng........"
"Không phải như thế, Hàn Ngữ không phải là người như vậy." Hướng Kình thẳng thắn lắc đầu trong lòng, anh không hiểu vì sao quá khứ trước đây của Xa Tinh Tinh, như thế nào lại lặng lẽ thay đổi thành một người anh không nhận ra.
Một người đàn bà lòng dạ thâm trầm, tràn đầy tính toán.
"Không phải sao?" Bĩu môi, cô ta hình như rất khinh thường: "Chẳng lẽ cô ta không phải vì chúng ta quá thân, cảm nhận được uy hiếp? Làm ơn, đám cưới giữa Hướng gia và Hàn gia, nếu không phải vì anh có kế hoạch, anh căn bản không nguyện ý, nếu như cô ta mất hứng, cùng lắm là ly hôn! Anh làm sao phải để ý cảm giác của cô ta......"
"Tinh Tinh, em lại sai lầm rồi." Hưởng Kình nhìn thẳng cô ta, nghiêm túc nói: "Mặc dù cuộc hôn nhân này ban đầu là có ý đồ, nhưng hiện tại, anh thật sự yêu thương Hàn Ngữ, hi vọng duy trì cuộc hôn nhân này."
"Anh nói cái gì?" Cô ta đột nhiên cao giọng đứng lên: "Anh yêu Hàn Ngữ?! Anh và em quen nhau nhiều năm như vậy còn chưa nói qua một câu yêu, hiện tại anh nói cho em biết anh yêu Hàn Ngữ?! Hướng Kình, anh đến tột cùng là có biết hay không mình nói cái gì?"
"Anh biết." Anh thở dài khăng khăng một mực. "Tinh Tinh, chuyện của chúng ta đã qua, em cũng đã nói chúng ta chỉ là bạn bè là tốt rồi, anh cũng giữ như vậy rất tốt, cũng không có cho em bất cứ dấu hiệu tái hợp nào, vì sao em không hiểu được tâm ý của anh?"
"Bạn tốt? Em ở nước ngoài học tập tốt quay trở lại tìm anh, luôn đối với anh hỏi han ân cần, công việc cũng giúp anh nhiều như vậy, anh không hiểu được tâm ý của em?"
"Anh quả thật không hiểu được, bởi vì anh nghĩ em là người thông minh, nên biết rằng chúng ta không bao giờ có khả năng tái hợp. Hơn nữa ở trên công việc, anh quả thật trả cho em thù lao rất hậu hĩnh, em có khó khăn anh cũng tận lực giúp đỡ, nghiêm túc mà nói, anh cũng không có bạc đãi em." Anh thậm chí vì thế làm Hàn Ngữ khóc, người chân chính bị bạc đãi, là cô.
"Không có bạc đãi em? Anh hiện tại luôn mồm đứng ở bên Hàn Ngữ, như vậy công bằng sao?" Xa Tinh Tinh không thể tin được, cô ta tốn nhiều tâm tư như vậy, dùng nhiều công phu như vậy, hiện tại anh lại nói cho cô ta, hai người không có hi vọng?
"Hiện tại Hàn Ngữ mới là vợ của anh, em dùng chuyện quá khứ của chúng ta đi kích động cô ấy, ăn nói lỗ mãng với cô ấy, thậm chí lấy chuyện gia cụ Hướng Thành uy hiếp cô ấy, như vậy lại công bằng sao?" Trước kia anh không hiểu được cô ta bí mật giở trò quỷ, cho nên không tự giác làm hại Hàn Ngữ, hiện tại anh đã biết, sẽ phải giải quyết dứt khoát, nếu không chỉ có chính anh không chịu nổi, cũng không có cách nào ăn nói với Hàn Ngữ.
Xa Tinh Tinh bị chặn nói không nên lời. Cô ta vốn không có lập trường, hiện tại lại bị Hướng Kình chỉ ra sự thật, cũng bày tỏ rõ ràng biết cô ta làm tất cả, một loại tâm tình nhục nhã nháy mắt dâng lên.
"Vậy anh muốn làm sao bây giờ?" Cô ta ôm một tia hi vọng cuối cùng, nếu như anh nhớ lời nói tình xưa, sẽ đối với hành vi của cô ta mở một con mắt, nhắm một con mắt cho qua, để cho cô ta tiếp tục được ở bên cạnh anh.
"Người nhà của em, bạn bè của em đều ở Malaysia, em có nghĩ đến việc trở về?" Anh quyết định giữ xa khoảng cách với cô ta, chỉ có đem việc của mình xử lý tốt, anh mới có đủ tư cách đưa Hàn Ngữ trở về. "Công ty của anh chuẩn bị thành lập một trạm vận chuyển buôn bán ở Đông Nam Á, Malaysia cũng cũng là nơi anh đang suy tính, nếu em đồng ý trở về, có thể để em đảm nhiệm một chức vụ quản lý.
"Nếu như em không muốn?" Cô ta nín thở hỏi.
"Như vậy thật xin lỗi, anh cũng không còn biện pháp để cho em ở lại công ty." Hiện tại người duy nhất anh muốn bảo vệ là Hàn Ngữ, tâm tình người khác anh không quản được.
Xa Tinh Tinh siết chặt nắm tay, rơi vào suy bghĩ đấu tranh. Được một lúc sau, cô ta mới tìm lại âm thanh của mình.
"Em sẽ suy nghĩ thử xem. Bất quá Hướng Kình, em hi vọng anh không hối hận quyết định này."
Đinh....... đông.........
"Bưu kiện của tiểu thư Hàn Ngữ."
Tiếng chuông cửa Lăng gia vang lên lần nữa, âm thanh của nhân viên bưu kiện theo bộ đàm truyền đến, Hàm Thấm ngồi trên sofa vừa bực mình vừa buồn cười, bộ dáng chờ mong lại sợ em gái bị tổn thương.
"Này! Hướng phu nhân, lúc này tự em đi ứng phó đi? Một ngày lại vài hộp lễ vật, lại còn hoa tươi, không biết nguời bị thương tai nạn xe cộ là ai, Hướng Kình nghĩ anh ta đến thăm bệnh à?" Bụng tròn vo, cô bất đắc dĩ nhìn đống quà tặng trên mặt bàn.
Cũng coi như Hướng Kình có lòng đi, trong thời gian Hàn Ngữ đi vắng này, anh dùng hết sức theo đuổi cô giống như muốn đem đoạn thời gian quá khứ tốt đẹp hai người bỏ lỡ nhanh chóng bù lại, đưa thẳng quà tặng, điện thoại kêu liên tục, nếu như từ chối nghe hoặc để treo máy, anh liền trực tiếp xuất hiện, nói gì chỉ muốn liếc mắt nhìn Hàn Ngữ một chút là tốt rồi, ân cần đến nỗi làm cho Hàm Thấm xem thế là đủ.
Chồng của cô trước kia cũng vô liêm sỉ như Hướng Kình, nhưng cũng chưa từng theo đuổi cô như vậy!
Hàn Ngữ bị chị gái nói có chút xấu hổ, vội vàng đứng dậy mở cửa, lúc này đây, bưu kiện cô nhận lấy trong tay chuyển phát viên là một túi giấy, làm cho cô buồn bực không hiểu.
Hướng Kình tặng cái gì cũng đều có hàm ý, hơn nữa thời gian luôn luôn chuẩn xác, cô vừa lấy được quà thì luôn xuất hiện hỏi cô có thích hay không, cô luôn là vừa cảm động lại vừa luống cuống.
Lần đầu tiên, anh nhờ tiệm bán hoa đưa tới một bó hoa, sau liền đi đến rồi nói cho cô biết, đây là muốn đền bù lần đầu tiên hẹn hò anh sơ ý lơ là để người khác lo chuyện bó hoa, lần này anh mang cánh tay bị treo ngược, đích thân đi tới cửa hàng hoa lựa chọn, hi vọng cô sẽ thích.
Cô quả thật rất thích, vừa nhìn thấy hoa hốc mắt liền đỏ, chịu đựng không khóc, nhưng một bên Hàn Thấm trực tiếp không cho Hướng Kình vào nhà, đang ở phía sau cười cô thật dễ cảm động, kết quả là qua mấy ngày, ngay cả Hàn Thấm cũng không thể không bội phục kiên nhẫn cùng nghị lực của Hướng Kình.
Bởi vì lần thứ hai, là nhân viên công ty du lịch đưa tới một bản kế hoạch du lịch, cặn kẽ giải thích với Hàn Ngữ có vài lộ tuyến có thể chọn ra, chờ nhân viên công ty du lịch đi rồi, Hướng Kình lập tức xuất hiện, giải thích đây là bồi thường chuyến du lịch tuần trăng mật, cô có thể chọn nơi muốn đi, cho dù Bắc Cực anh cũng tháp tùng.
Lần này Hàn Ngữ nghe lời chị gái, không có nhanh như vậy bị anh mê hoặc, mặc dù ôm đống tài liệu du lịch kia vừa khóc vừa cười, bị chị cười là ngốc.
Lần thứ ba, quản lý trang sức tự mình mang đến một chiếc nhẫn kim cương năm cara, đeo vào rất vừa vặn, không biết Hướng Kìng đo lúc nào. Lúc này không cần anh giải thích, Hàn Ngữ vừa thấy cũng biết cái kia đại biểu cho cái gì.
Anh muốn cầu hôn cô một lần nữa sao?
Kết quả, đợi cho Hướng Kình xuất hiện trước mặt cô, cô khóc trực tiếp ngay trước mặt anh, dọa Hướng Kình nhảy dựng lên, nhìn cô không đeo nhẫn, anh thật sự thất vọng. Hàn Ngữ không có giải thích thêm bất cứ điều gì, bởi vì cô khóc đến nói không ra lời, cho đến khi anh cô đơn rời đi, cô mới phát hiện ra anh không có biết nguyên nhân cô không đeo nhẫn là bởi vì hi vọng anh tự mình đeo lên.
Cho nên anh vẫn là cẩu thả, không hiểu lòng con gái đang suy nghĩ gì, thậm chí khi cô còn đang xúc động không khống chế được, có lời không phải thì liền lỗ mãng rời đi.
Nhưng cô cũng không vì như vậy mà cảm thấy bi thương, ngược lại cảm thấy tính cách thẳng thắn này thật đáng yêu.
Cầm túi giấy trên tay trở về phòng khách, Hàn Ngữ cùng chị buồn bực liếc mắt nhìn nhau.
Hàn Thấm trêu ghẹo nói: "Hướng Kình lần này thật có sáng kiến, lúc này không biết cái này là gì."
Hàn Ngữ bị chị nói có chút thẹn thùng, cúi đầu xuống che giấu xấu hổ, kết quả khi cô bỏ thứ trong túi giấy ra, cả người đều đơ ra.
Hàn Thấm không biết biểu hiện của em gái đại biểu cho cái gì, liền nhận lấy văn kiện trên tay cô, vậy mà khi nhìn thấy kết quả, cô cũng đơ ra theo Hàn Ngữ.
"Oa! Anh ta đem 40% cổ phiếu chuyển sang cho em, người này điên rồi sao?" Hàn Thấm thật sự là bội phục anh sát đất: "Anh ta từng nói qua muốn đem tài sản sang tên cho em, để chứng minh thành ý của anh ta, sẽ không phải là thật chứ?"
"Cái này.......Cái này rất quý giá......." Cổ phiếu giá trị vài trăm triệu nha! Tay Hàn Ngữ phát run.
"Không quan hệ, chờ một lát nữa anh ta tới đây, hỏi rõ ràng xem anh ta đến tột cùng là muốn cái gì, cư nhiên ngay cả chiêu này cũng sử dụng đến." Hàn Thấm vừa nói xong, chuông điện liền vang lên. "Tới đây! Lần này chị ra mở cửa."
Bởi vì Hàn Ngữ đã sớm khiếp sợ không thể phản ứng, Hàn Thẩm nâng cao cái bụng to, chậm rã đi đến mở cửa, song lần này người ngoài cửa không phải là người đàn ông họ nghĩ đến, mà là Hướng mẫu.
"Mẹ?" Hàn Ngữ nhìn thấy bà giật mình: "Sao mẹ lại tới đây?!"
"Mẹ tới nói giúp cái thằng con trai đần của mình." Hướng mẫu hướng Hàn Thấm gật đầu nhẹ, liền tự tại đi tới Lăng gia, vẫn sang trọng mười phần như vậy: "Tay Hướng Kình phải ba tháng mới khỏi, con có nhớ không?"
"Vâng." Hàn Ngữ gật đầu một cái.
"Bởi vì bị thương tay phải, cho nên sinh hoạt không dễ dàng, nó cũng đến tìm con mấy lần, con có thấy được bộ dáng của nó không?"
Cô lại gật đầu lần nữa, nhớ lại mấy ngày nay mỗi lần nhìn thấy anh, một cánh tay bị treo ngược lên, tóc có thể là do bởi vì không có thói quen chải đầu bằng tay trái, luôn là lộn xộn, mà cà vạt tám chín mười phần đều là lệch ra.
Hướng mẫu lắc đầu một cái: "Hướng Kình tính tình cố chấp, không đồng ý cho người ta giúp một tay. Mẹ muốn cùng bạn bè ra nước ngoài du lịch, Phùng tẩu cũng có việc phải về quê, để nó một nửa tàn phế ở nhà, mẹ thật sự không yên lòng. Hàn Ngữ, con đồng ý về nhà chăm sóc nó chứ?"
Nghe lời nói như thế, Hàn Thấm nhíu mày. Đầu tiên là chuyển nhượng cổ phiếu, hiện tại ngay cả mẹ chồng cũng xuất hiện, cô lập tức phát hiện ra đây là mưu kế của Hướng Kình, xem ra em gái trốn không thoát.